NGHIỆP TƯƠNG LAI HIỆN TẠI
DO CHÍNH TA TÁC THÀNH
NGƯỜI BỊ KHỔ NHIỄU LOẠN
GIÀ BỆNH CHẾT LOANH QUANH
[Thầy Phước Tịnh dịch từ Kinh Pháp Cú – Hán Tạng]
Thừa tự nghiệp trong quá khứ, nay chúng ta hiện diện lại nơi cõi ta bà này. Giờ đây chúng ta có thể là người có tài sản nhỏ hay tài sản lớn; thuộc gia đình hạ liệt hay gia đình cao quý. Thế Tôn dạy rằng chính nghiệp đã phân loại chúng ta ngày nay thành kẻ liệt, người ưu như thế. Chúng ta cũng có thể là người xấu sắc hay đẹp sắc; nhiều bệnh hay ít bệnh; có trí tuệ yếu kém hay có đầy đủ trí tuệ, âu cũng vì thừa tự nghiệp được ghi dấu sẵn khi vào thai tạng, chẳng phải hoàn toàn từ bố mẹ truyền sang.
Là chủ nhân của nghiệp nên chúng ta không thể trách trời, trách người tại sao bản thân bị nghiệp khổ gây nhiễu loạn, mãi loay hoay với già, bệnh, chết. Nhưng cũng may mắn thay, chính nhờ là chủ nhân của nghiệp, chúng ta có khả năng không để nghiệp lay chuyển mặc dù không có điều gì xảy ra ở hiện tại và tương lai mà không có nhân đã gây ra từ trong quá khứ.
1. HIỆN TẠI ĐƯỢC XÂY TRÊN NỀN QUÁ KHỨ.
Nếu quan sát ở thiên nhiên, xã hội, và con người, chúng ta sẽ thấy hiện tại được xây trên nền quá khứ.
Hàng ngàn con cá trong vùng biển ở miền Trung nước Việt đã chết do bị nhiễm độc từ nguồn nước dơ của một nhà máy thải ra. Tác hại của những độc tố này không dừng lại ở những đàn cá chết ngày hôm nay. Hiểm họa của những độc tố ấy có thể làm vùng dân cư nơi này trong tương lai trở thành hoang mạc, hoặc khiến các bà mẹ sinh ra quái thai vì đã ăn cá hoặc muối bị nhiễm độc. Vậy nhân của “cá chết”, “quái thai”, “hoang mạc” đã bắt đầu trong quá khứ, từ khi nhà máy nọ đặt nền móng xây dựng. Đây là một ví dụ hiện tại được xây trên nền quá khứ trong lãnh vực thiên nhiên.
Trong lãnh vực xã hội cũng thế. Nền đạo đức của một xã hội suy đồi không phải chỉ mới bắt đầu từ ngày một ngày hai gần đây mà đã hình thành từ lâu trong quá khứ. Ví dụ hiện nay có rất nhiều người xem việc cầm súng bắn hàng loạt vào người dân vô tội là chuyện thường tình. Họ có suy nghĩ kém đạo đức như thế do vì trong quá khứ, bậc lãnh đạo quốc gia của họ đã dạy cho con trẻ rằng mọi việc phải được giải quyết bằng bạo động, không cần giải quyết bằng sự tương nhượng.
Lãnh vực cá nhân của từng người cũng chẳng khác gì mấy. Một người mẹ mang thai, nếu bà giận dữ, bực bội, thù hận ai, các trạng thái tâm hành này đều in dấu trong hệ thần kinh não của thai nhi. Đứa bé khi sinh ra khó dạy vì đã bị nhuộm độc từ trong trứng nước, chẳng phải do xã hội bên ngoài tác động nên. Hiểu được điều này, những bậc bố mẹ nếu biết thương con phải dạy con những điều lành thiện khi con còn trong bụng mẹ. Từ trong Đông phương gọi đây là “thai giáo“.
Như vậy quy luật hiện tại được xây trên nền quá khứ luôn đúng, và đó là sự vận hành tất nhiên của vũ trụ vạn hữu. Từ nhận thức này, chúng ta sẽ biết tự quản lý đời mình, tự nắm vận mệnh trong tay, không trao cho ai cả. Theo tinh thần của Phật giáo, một khi lèo lái đời sống của mình theo hướng mình muốn, thì chúng ta có khả năng thay đổi được quá khứ và định hướng được tương lai.
2. HIỆN TẠI ẢNH HƯỞNG ĐẾN QUÁ KHỨ VÀ TƯƠNG LAI.
Mọi pháp hành của Phật đều kéo tâm của chúng ta về ngay hiện tại. Từ dùng trong nhà Phật là “Hiện Pháp Lạc Trú“, nghĩa là chỉ cần an trú ngay phút giây hiện tiền, chúng ta liền có an lạc. Với người có thực tập, biết trân quý phút giây hiện tại làm được bao việc, chẳng để quá khứ đau buồn luôn phủ bóng hiện tại, cũng sẽ không lê bước đến tương lai với những nỗi buồn tương tự vậy.
Nếu biết nghiệp do chính ta tạo nên, ngay hiện tại chúng ta chịu trách nhiệm cuộc sống của chính mình, không cầu xin van vái hay phủ phục trước bất kỳ vị thần linh nào. Ngay cả đối với một vị Thầy, chúng ta có thể học với Thầy, tri ơn Thầy, nhưng học để nếm hương vị chánh pháp mà hành trì chứ không phải để xem Thầy như một vị thần linh. Khi đã đủ can trường khí phách để đứng trên đôi chân của chính mình, chúng ta sẽ không ỷ lại vào Thầy, không dễ đổ vỡ niềm tin đối với Tam Bảo, lại biết làm nội lực tu trong tự thân dâng cao.
Đã làm chủ được hiện tại, chúng ta cũng sẽ làm chủ được quá khứ và tương lai. Trong quá khứ chúng ta có thể đã vụng về phạm phải rất nhiều sai lầm, nhưng Thế Tôn đã dạy nếu an trú được trong sự nhận biết chiếu sáng, nơi nguồn tâm tịch lặng hiện tiền, những buồn phiền trong quá khứ không còn khả năng quay lại quấy nhiễu tâm thức ta. Chẳng những thế, mọi lo âu cho tương lai cũng không làm ta vướng bận vì chúng ta đang xây dựng tương lai chói sáng trên nền hiện tại rất vững chắc.
Tuy nhiên, mấy ai trong chúng ta phân chia được rạch ròi đâu là hiện tại, đâu là quá khứ, và đâu là tương lai.
3. HIỆN TẠI, QUÁ KHỨ, TƯƠNG LAI CHỈ LÀ MỘT.
Khi ý nghĩ sinh khởi, một dòng chữ liền xuất hiện. Chữ thứ nhất vừa nổi lên trên nền tâm thức liền trôi vào quá khứ. Chữ thứ hai còn nằm trong tương lai, chưa thể gọi là chữ của hiện tại. Dòng chảy tâm thức nhanh như tốc độ ánh sáng, nếu không có công phu tu tập, chúng ta sẽ không có khả năng dừng được tâm thức ngay phút giây hiện tiền.
Thế Tôn gọi giây phút hiện tiền tỏa sáng ấy là sát na thiên thu. Tại sao gọi là thiên thu? Ý nghĩ tạo thành thời gian. Khi ý nghĩ tắt, thời gian triệt tiêu, không gian cũng không còn. Khi cả thời gian lẫn không gian đều không hiện hữu, ba thời tâm quá khứ, hiện tại, vị lai chỉ còn là một. Vì thế ngay đương niệm được gọi là “sát na thiên thu”.
Nếu trụ được nơi sát na thiên thu ấy chính là trụ được nơi trạng thái tâm bất động vô sinh của các vị A la hán. Ngược lại, nếu không trụ được nơi sát na thiên thu ấy, chúng ta dễ dàng bị dòng suy nghĩ tác động. Những tiếng nói thầm thì trong tâm thức hoặc lôi chúng ta về quá khứ, hoặc kéo chúng ta đến tương lai.
Như vậy chỉ cần dừng tâm lại, an trú nơi sát na hiện tiền chiếu sáng vô niệm, chúng ta sẽ đạt được trạng thái tịch lạc của tâm. Ai đã từng an trú trong thiền tập sẽ có được trạng thái tâm yên lắng. Khi cảm nghiệm tính thiên thu ấy của thời gian, một tiếng đồng hồ qua nhanh như tróc tay.
4. NHỮNG TRỞ NGẠI TRONG ĐỜI SỐNG TINH THẦN.
Khuynh hướng của nghiệp luôn muốn đẩy chúng ta lao vào vòng phiền não. Nếu chúng ta có tập khí hay buồn giận lo lắng, nghiệp sẽ khiến chúng ta không ngừng mời gọi buồn giận lo lắng đến để tự hành hạ mình, làm bản thân bất an. Sống với tâm lao xao như thế, chúng ta chẳng thể an trú được nơi sát na hiện tiền, không thể có bước tiến trong đời sống tinh thần.
Khuynh hướng của chúng ta là biếng nhác. Học thì lười nhưng đi thi lại muốn đậu cao. Làm không siêng nhưng lại muốn có nhiều tiền. Tâm thích thả trôi theo buồn giận nhưng lại muốn đổi thay nghiệp lo âu. Với bản chất biếng lười cố hữu ấy, chúng ta chẳng thể có niềm đam mê tu, không hy vọng nếm được hương vị Chánh pháp.
Khuynh hướng của chúng ta thường hay ỷ lại. Gặp phải những tay Pháp sư lừa gạt tự xưng là “gạch nối giữa người với thần linh”, chúng ta ngây ngô nghe lời họ khuyến dụ, rằng hãy cứ tin vào họ không cần tự nỗ lực công phu nhiều, chỉ cần trả tiền cho họ cúng bái sẽ có được những thành tựu như mong muốn. Tu thiếu trí tuệ như thế làm sao có được bước tiến trong công phu tu tập.
Giả sử chúng ta biết chán ngán dòng đời sinh tử, biết nỗ lực đi tìm một đạo tràng để tu học đàng hoàng. Nhưng khuynh hướng chúng ta thường nghĩ rằng tụng kinh, niệm Phật râm ran là đủ. Tu chỉ trên mặt hình thức mà không thấu hiểu tỏ tường lời Phật dạy, biết đến bao giờ mới giải quyết được việc sinh tử.
Muốn vượt qua những trở ngại và thành đạt ít nhiều trong đời sống tâm linh, chúng ta phải bắt tay thực tập ngay những pháp hành của Thế Tôn đã dạy.
5. LÀM NGƯỜI QUAN SÁT.
Phần lớn pháp hành của Thế Tôn hướng dẫn chúng ta thực tập làm người quan sát với nền tảng được đặt trên phút giây hiện tại. Bắt đầu với pháp “Niệm hơi thở”, Thế Tôn dạy chúng ta tập làm người quan sát hơi thở ngay sát na hiện tiền. Hơi thở vào ra, đơn thuần mang tâm về nhận biết hơi thở đang đi vào, đi ra. Nếu tâm lang thang nghĩ đông, nghĩ tây, chúng ta chỉ làm một việc là mời tâm về quan sát lại hơi thở.
Khi đã thuần thục việc quan sát hơi thở mà không đồng nhất mình vào đối tượng quan sát là hơi thở, chúng ta tập làm người quan sát mọi cảm thọ và những nghĩ suy. Chúng ta nhận biết tỏ tường kia là cảm thọ và dòng chữ ý thức đang chạy qua màn ảnh tâm. Cảm thọ và dòng chữ ý thức kia sinh rồi diệt, đến rồi đi. Riêng màn ảnh tâm vẫn luôn còn đó, tâm nhận biết hiện hữu sáng ngời, trống rỗng như tấm gương trong. Màn ảnh tâm còn được gọi là năng lực tâm.
Khi an trú liên tục trong năng lực tâm luôn chiếu sáng vô niệm, trong một ngày, dù đứng hay nằm, dù ngồi hay đi, làm gì chúng ta cũng là người quan sát với năng lực tuệ tri như vậy. Chẳng cần vận công mà chúng ta vẫn nhận biết được tỏ tường tính sinh diệt của thân, cảm thọ, và dòng chữ ý thức. Chắc chắn rằng an trú trong pháp hành làm người quan sát, phiền não sẽ rớt sạch vì buồn giận bất an chẳng thể dính vào được nơi con người biết quan sát.
6. DUYÊN MAY KHÔNG THỂ CÓ.
Lúc bé thơ cuồn cuộn sống với những ước mơ hướng về phía trước. Đến già gối mỏi chân chồn, không còn khả năng rượt đuổi những ước mơ phía trước, chúng ta quay về tiếc nuối những cơ hội đã bỏ lỡ. Chúng ta đã sống một đời hoặc tiếc nuối quá khứ, hoặc mơ ước tương lai. Nay chúng ta có duyên may gặp được Thánh pháp, phải biết quay về với sát na hiện tiền quán chiếu về tính vô thường, khổ, vô ngã nơi vạn pháp đang hiện hữu quanh chúng ta.
Sinh mạng con người bấp bênh như chiếc bong bóng nước, trôi được theo dòng nước bao lâu, chẳng ai biết, có khi vừa nổi lên liền vỡ. Nay chúng ta gặp duyên may có được thân khỏe, niềm đam mê tu học đã dâng cao, vậy phải biết dừng lại nơi sát na hiện tiền, phát tâm lành học và hành những lời Phật dạy. Mạng sống mong manh như ngọn đèn trước ngàn cơn gió như vậy, ai biết được mình còn sống đến ngày mai.
Con đường tu tập không xa vời, chỉ cần khéo vận dụng năng lực trí tuệ để nhận biết hơi thở vào ra, nhận biết từng dòng ý niệm cùng cảm thọ đang cuồn cuộn tuôn chảy, nhận biết chúng ta là “người quan sát”, không phải là “cái bị quan sát”. Đã có duyên may “học” được pháp môn này, phải biết “hành”, đừng nghe cho vui rồi bỏ trôi theo tháng ngày, để bản thân lại quay tròn trong vòng xoáy của nghiệp, thật uổng phí một kiếp người.
Quá khứ không truy tìm
Tương lai không ước vọng.
Quá khứ đã đoạn tận,
Tương lai lại chưa đến,
Chỉ có pháp hiện tại
Tuệ quán chính ở đây.
Không động, không rung chuyển
Biết vậy, nên tu tập,
Hôm nay nhiệt tâm làm,
Ai biết chết ngày mai?
Không ai điều đình được,
Với đại quân thần chết,
Trú như vậy nhiệt tâm,
Ðêm ngày không mệt mỏi,
Xứng gọi Nhứt dạ Hiền,
Bậc an tịnh, trầm lặng.
[Trung Bộ Kinh 135] . Thích Phước Tịnh phiên tả dựa theo pháp thoại „Kết Một Tràng Hoa – Phẩm Quán Chiếu Vô Thường 12“
. . . . .
CẢM NHẬN
I. NHÂN DUYÊN HỘI NGỘ THỜI .
Sáng nay thứ Ba 10.09.2024, chúng tôi theo dõi và xúc động, bàng hoàng … trước những hình ảnh kinh hoàng hãi hùng, tất cả tàn tành sau bao nhiêu thập niên xây dựng, nay bỗng chốc „mất trắng tay“ mà không cần phải đợi đến lúc chết mới biết theo người ta triết và trạng (sic), Tất cả đều do cơn „vô thường, khổ, vô ngã“ của siêu bão YAGI khi lướt qua các tỉnh thành miền Bắc Việt Nam. Và cái „hậu“ của nó vẫn còn kéo dài chưa biết chừng nào mới chấm dứt (!)
Quán chiếu những cảnh tượng như thế, trên „màn ảnh tâm thức“ của chúng tôi hiện lên rõ hai chữ PHƯỚC NGHIỆP! Mô Phật, dạ vâng chính xác ạ!
Rồi sau đó, Facebook „nhắc“ lại một bài chia sẻ của chúng tôi cùng ngày 10.09.2020 mùa CORONA qua bài chia sẻ của Thầy Phước Tịnh phiên tả dựa theo pháp thoại „Kết Một Tràng Hoa – Phẩm Quán Chiếu Vô Thường 12“ với tựa đề „CHÍNH ANH TÁC THÀNH“ [Trung Bộ Kinh 135].
II. PHẬT PHÁP KHÔNG NGOÀI THẾ GIAN GIÁC .
Mấy năm giản cách xã hội bởi COVID, trận lũ lụt kinh hoàng miền Trung đất nước trước đây vài năm, những cơn thịnh nộ „cảnh báo phải chuyển hóa cách sống“ của Mẹ thiên nhiên qua những trận thiên tai, động đất, giông bão, lũ lụt, hỏa hoạn, hạn hán – gọi là „tứ đại bất hòa“ v.v… cùng những cuộc chiến tranh xâm lược, khủng bố bởi cái ngã to lớn của con người mang đến bằng chết chóc, máu chảy thịt rơi, bom đạn bay đầy trời tìm vị trí để „phanh thây xẻ thịt“ như những lò mỗ trần gian… vẫn làm cho con người CHƯA BIẾT dừng cấu xé, hãm hại, hũy hoại hành tinh này cũng chính là hũy diệt nhân loại bằng nhiều hình thức, quy mô, xảo quyệt, chính trị gian trá khoe mẻ, văn minh khoa học chỉ có thể mang con người ra làm thí nghiệm cho lũ „quỷ“ chuyên buôn thần bán thánh, mỵ dân, bóc lột nhân loại một cách tài tình bằng cách „kích hoạt, đánh động“ lòng THAM con người để „kinh doanh“ … từ y học đến kỹ thuật công nghệ v.v…
Cho nên:
MỌI HIỆN TƯỢNG ĐANG XẢY RA
„PHẢI“ ĐƯỢC HÌNH THÀNH TỪ NỀN QUÁ KHỨ!
II. PHƯỚC và TRÍ (đức)
Kính thưa các Bạn,
… cuộc đời này vốn thật ngắn ngủi, ạ! Nó chỉ đáng giá bằng một hơi thở. Vì thế cho nên, xin đừng phí phạm thời gian cho những người, những việc làm dẫn đến sợ hãi, bực tức, nóng giận, thất vọng, cay đắng, tuyệt vọng và bất an hay phiền não, buồn rầu, căng thẳng… nghĩa là nên dành thì giờ và cuộc sống này để „LÀM LÀNH, LÁNH ÁC – GIỮ TÂM THANH TỊNH“.
Ở đây, chúng tôi xin thưa rằng:
1. „làm lành lánh ác“ gồm ý nghĩ, lời nói, hành động lành thiện nhằm tạo PHƯỚC. Nghĩa là những ý nghĩ, lời nói, việc làm trong tinh thần cho, bố thí, cúng dường, hoằng pháp, hy sinh, làm Phật sự, làm từ thiện v.v… Và cái gọi là PHƯỚC này chính là yếu tố giúp chúng ta có khả năng VƯỢT TRÊN mọi cái gọi là NGHIỆP nạn gồm tật dịch bệnh, khổ tâm đau thân… kể cả thiên tai, hoạn họa…
Vì PHƯỚC và NGHIỆP của từng người khác nhau, nên cùng một hoàn cảnh như bão lụt hiện nay tại các tỉnh thành ở miền Bắc Việt Nam mà tình trạng khốn khó hay „trắng tay“ của mỗi người và gia đình hay cộng đồng xã hội nơi họ sinh sống cũng không giống nhau…! Mọi người có thể nhận ra được điều này rất rõ ràng khi theo dõi diễn biến bão lụt YAGI ĐANG xảy ra trên quê hương!
Điều này chứng minh rõ ràng cho thấy rằng:
Khi NGHIỆP nạn có mặt thì CHỈ có PHƯỚC mới là tấm chắn vững chắc nhất và chỉ có nó mới có thể CHE CHỞ thân mạng con người NGAY lúc đó! Còn mọi thứvật chất khác như nhà cao, tường kín hay tiền tài, của cải v.v… những thứ đã từng đem mồ hôi, nước mắt, công sức, đầu tư thời gian… để tạo ra rồi dành dụm bấy lâu nay cũng phải bị cuốn trôi „mất trắng“ theo dòng bão lụt!
2. Khi HẾT PHƯỚC thì sao ạ?
Ở điểm này, chúng tôi xin chia sẻ thêm đôi điều. Có rất nhiều TRẠNG Sư rao giảng về khái niệm „MẤT phước“ hay „TIẾT KIỆM phước“ hoặc „ĐỂ DÀNH phước“ do họ „sáng chế“ ra để „kiếm khách“ (sic)! Điều này rất tào lao! Đây là luận điệu của ngoại đạo, nghĩa là không thuộc giáo lý Phật đà!
Vì sao? Bởi PHƯỚC là những thứ không thể cân đong đo đếm, sờ mó, tiếp cận, ngữi nếm v.v… thì làm thế nào để có thể biết và đừng làm mất hay tiết kiệm hoặc để dành phước! cCc Bạn cứ hỏi thẳng các trạng sư ấy: Các Ngài đã tiết kiệm hay để dành được bao nhiêu phước có thể mang ra cho đại chúng XEM để biết nó như thế nào chăng?
Đối với giáo lý Phật đà: PHƯỚC một là CÓ hay là KHÔNG CÓ! Và Có hay KHÔNG CÓ chỉ có thểbiểu hiện và cảm nhận NGAY ĐANG LÀ chứ không có kiểu tiết kiệm hay để dành được!
Ví dụ: trong clip quay cảnh bão YAGI quét ngang một góc phố. Có nhiều người chạy ra ngoài để thu hình cảnh cây gây ngã, hí hững với những tàn phá đang xảy ra bởi thiên nhiên! Bỗng từ trên không bay xuống đường một tấm tôn lợp mái nhà do gió lốc thổi bay về hướng họ… họ kịp thời tránh né được… còn cười giỡn…! Cảnh này có hai trường hợp xảy ra:
2.1. MAY là họ chưa BỊ tấm tôn lợp mái gây thương tích – vì CÒN phước nên họ CÒN tránh kịp! hay người đời còn nói rằng: Oh! Phước mấy anh này LỚN thật! Không thì tiêu đời rồi!
2.2. XUI là khi BỊ tấm tôn ấy gây thương tích NHẸ, VỪA, NẶNG hoặc TỬ VONG. Bốn trạng thái này TÙY theo cấp độ phước của họ đã từng gieo! Trường hợp tử vong là HẾT PHƯỚC
Và xin thưa rằng:
a) Khi cái MAY (phước) đến nghĩa là ĐANG xảy ra, thì tùy cấp độ may mắn mà cái PHƯỚC của họ ĐANG được SỬ DỤNG theo cấp độ may mắn đó nhé!
b) Còn khi cái HỌA, XUI XẺO đến nghĩa là ĐANG xảy ra, thì tùy cấp độ họa và xui xẻo đó mà cái NGHIỆP của họ ĐANG được GIẢM theo cấp độ họa hay xui xẻo đó nhé!
Vô cùng đơn giản dễ hiểu rằng:
Mọi HIỆN TƯỢNG ĐANG XẢY RA
„PHẢI“ được HÌNH THÀNH từ NỀN QUÁ KHỨ!
và mọi SỰ KIỆN SẼ XẢY RA
„PHẢI“ được THỰC HIỆN từ NỀN HIỆN TẠI đang là…m!
Cho nên mới có câu:
Trong PHƯỚC có HỌA
trong HỌA có PHƯỚC
Điều này cũng đơn giản dễ hiểu rằng: PHƯỚC như ánh sáng và HỌA như bóng đêm. Khi ánh sáng có mặt thì bóng đêm tự biến và ngược lại không giống chẳng khác!
3. PHƯỚC TRÍ SONG TU
Kim chỉ nam học (văn) – hiểu (tư) – hành (tu) của mọi truyền thống, tông phái tu tập hành trì giáo lý Phật đà là câu kệ sau đây:
„KHÔNG LÀM các điều ÁC
LUÔN LÀM mọi việc LÀNH
GIỮ TÂM Ý trong sạch
Là lời Chư Phật dạy“
3.1. „KHÔNG LÀM các điều ÁC, LUÔN LÀM mọi việc LÀNH là gieo hạt giống PHƯỚC BÁU.
Trong bối cảnh hiện nay, chúng tôi xin thưa rằng: Nếu chúng ta ĐANG gặp hoàn cảnh khốn khổ, „mất trắng tay“ bởi thiên tai, hoạn họa, bão lụt, chiến tranh v.v… Điều này có nghĩa là chúng ta ĐANG TRẢ NGHIỆP. Nếu HIỂU được như vậy, thì chúng ta có thể HÀI LÒNG và CHẤP NHẬN mọi sự việc NHƯ NÓ ĐANG LÀ. Và PHƯỚC BÁU thay khi hình hài chúng ta còn toàn vẹn, lành lặn và chúng ta còn sức khỏe thân lẫn tâm thì chúng ta lúc nào cũng khả năng LÀM MỚI vận mạng (biệt nghiệp) và cuộc sống (cộng nghiệp) của mình! Chứ không phải kiểu „bôi xóa, tái thiết lập từ quá khứ“ (sic)!
Đơn giản dễ hiểu rằng: MỖI hơi thở HÍT vào THỞ ra là một sự LÀM MỚI sát-na thân và tâm! Nghĩa là cái gọi là ĐANG LÀ không giống chẳng khác cái ĐÃ LÀ và SẼ LÀ! Cho nên việc bôi xóa, tẩy rửa … quá khứ để hình thành một lập trình mới không phải là giáo lý Phật đà. Nếu còn ngụy biện rằng: Đường nào cũng đến La Mã, thì đừng ép AI theo cách của mình! Xin thưa, dù lối nào cũng hướng đến La Mã, nhưng tùy vị trí mình ĐANG hiện hữu CẦN phải có một CÁI LA-BÀN mới biết HƯỚNG đến La Mã thì mới có thể biết CHỌN lối nào mà đi! Cái la-bàn này chính là bốn câu kệ trên và giáo lý của nó là TỨ DIỆU ĐẾ.
TỨ DIỆU ĐẾ và 37 Phẩm Trợ Đạo chính là chiếc la-bàn, là nền tảng cốt lõi của mọi truyền thống, tông phái tu tập giáo lý Phật đà. Và đối với chúng tôi NÓ làm nền tảng cho Y lý, Y học và Y thuật của Y phương minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“ do chúng tôi phát minh để mang lại sức khỏe, hạnh phúc cho bản thân và muôn loài ngay đang là và vô lượng đang là nối tiếp! Bản quyền, thương hiệu và logo của
Đức PHẬT là bậc ĐẠI Y VƯƠNG. Nên toàn bộ y lý, y học và y thuật của Ngài đều nằm trong TỨ DIỆU ĐẾ và 37 Phẩm Trợ Đạo. Thế mà kỳ lạ thay! Hàng hậu bối của Ngài từ xuất cũng như tại gia không học Y nơi Ngài mà trái lại còn áp dụng tư tưởng ngoại lai lồng vào những thuật ngữ nhà Phật – nhất là tâm lý học Tây phương, những thứ mà người Dân Việt chưa hề biết đến – để „kiếm khách“!
Ở điểm này, chúng tôi xin chia sẻ thêm rằng, nhóm từ „mất trắng tay“ không có nghĩa là „đến tay không rồi ra đi tay trắng“ tức chết rồi không mang theo được (mọi thứ vật chất) gì cả! Mà thật tế cho thấy ngay nơi những ngày siêu bão lụt YAGI càn quét các tỉnh thành miền Bắc thân yêu tình trạng „trắng tay“ vẫn có mặt lúc ĐANG còn sống, chứ không đợi khi chết mới „tay trắng“! Khái niệm này không mang tính phổ biến. Nó chỉ là cách hý luận hài hước, trạng, triết lý vu vơ, mượn tư tưởng ngoại đạo của các Trạng sư hay các nhà tâm linh rao giảng mà thôi!
Không „trắng tay“ là gì, khi chỉ có thể tránh lũ bằng cách đứng trên nóc nhà, còn nước dâng ngập đến chân – chưa nói đến trường hợp cảnh tượng dòng lũ đang cuốn trôi cả ngôi nhà, trong khi mọi người cả nhà ngồi trên nóc khóc than kêu cứu!
3.2. Tuy nhiên, mục đích tối thượng của giáo lý Phật đà là TRÍ TUỆ GIẢI THOÁT sanh tử luân hồi, nghĩa là không còn bị trói buộc bởi chuỗi mắc xích của „nhân – duyên – sanh“ nữa. Chứ không nằm ở chỗ tu PHƯỚC để mai này HƯỞNG cái quả vật chất vẫn vô thường, khổ, vô ngã. Cho dù là hưởng cái quả phước được ở thiên đàng hay thiên giới thì cũng không thoát khỏi quỹ đạo NHÂN QUẢ của mọi pháp. Nghĩa là khi hưởng HẾT PHƯỚC thì bị ĐỌA, nghĩa là RƠI xuống HỌA! Bởi ở những cõi vẫn còn là DỤC giới này, kể cả trong TAM GIỚI (dục, sắc, vô sắc) đang hưởng PHƯỚC thì không hề có cảnh KHỔ để có thể BIẾT KHỔ là gì mà LÀM LÀNH LÁNH ÁC gọi là tu PHƯỚC và tu tập để THOÁT KHỔ!
PHƯỚC thì có giới hạn. Nhưng TRÍ TUỆ thì vô hạn!
Khi chúng ta thật sự „mất trắng tay“ lúc vô thường đến gọi thì chúng ta vẫn còn CÓ cái mang theo chứ! AI bảo là không còn gì mang theo nhỉ? Tào lao, trạng, hý luận!
Ba NGHIỆP của Ý – Thân – Khẩu sẽ là năng lượng chủ chốt thúc đẩy việc VÃNG SANH nghĩa là SANH TIẾP của từng chúng sanh – liền ngay sau hơi thở cuối cùng BYE BYE cuộc đời này. Chứ CHẾT không là HẾT mọi người nhé! Cái gọi là SỐNG và CHẾT nó ngắn lắm ạ!
Mọi người nên biết rằng: HÍT vào là SỐNG; THỞ ra là CHẾT! Nhưng CÓ sống thì PHẢI có chết, mới có thể SỐNG TIẾP được! Cho nên, không có lý do gì mà SỢ chết cả! Nếu có SỢ chết thì chỉ vì lòng THAM LUYẾN muốn bám vào những thứ quá khứ và SỢ cái NGHIỆP bất lành thiện của bản thân họ đến chỗ KHỔ ĐAU tương ứng NGHIỆP LỰC do họ từng tạo ra trong suốt dòng sống này! Đơn giản chỉ thế ạ!
Tuy nhiên, khi có TUỆ GIÁC NHÂN QUẢ thì PHƯỚC sẽ có mặt! Cái PHƯỚC này „vô lậu“ tức „vô hạn“! Ngược lại, không có tuệ giác nhân quả mà làm phước thì cái phước này „hữu hạn“ tức „hữu lậu“! Ví như, ăn thịt động vật nhậu nhẹt li bì không biết nhân quả mà bày đặt „phóng sanh“ để cầu không bệnh hoạn là chuyện „lông rùa sừng thỏ“!
III. „BIẾT KHÔNG THÊM“ thu tóm cả THỜI GIAN và KHÔNG GIAN. Vì sao?Xin thưa rằng,
BIẾT KHÔNG THÊM là một khái niệm do chúng tôi chế tác từ trãi nghiệm trong 5 lần trước ngưỡng „một sống mười chết“ qua 55 năm sinh sống lập nghiệp tại nước Đức quê hương thứ hai của chúng tôi từ năm 1969!
Bởi trong trạng thái gọi là „cận tử“ [đối với chúng tôi KHÔNG có trạng thái gọi là „cận tử“ hay „thân trung ấm“ (?), mà chỉ có một trạng thái là còn sống nghĩa là anh còn hít vào thở ra được; hai là anh chết vì anh không còn hít vào thở ra được nữa (sic). Và TÙY theo năng lượng NGHIỆP của anh tạo ra mà sự VÃNG SANH xảy ra tức khắc nhanh hơn tốc độ ánh sáng; hay chậm và lâu hơn! Cho nên quan niệm CHẾT thì vãng sanh tức khắc không có chuyện „trung ấm thân“ theo giáo lý Nam tông (Nguyên Thủy), hoặc phải trãi qua „thân trung ấm 49 ngày“ mới vãng sanh theo truyền thống Bắc tông (Phát Triển) đều không thể!
Vì sao? Đơn giản dễ hiểu theo lý NHÂN DUYÊN SANH thì vãng sanh như thế nào: nhanh hay chậm; bệnh chết hay còn khỏe chết; vãng sanh đến cõi nào v.v… tất cả đều do NGHIỆP LỰC của họ QUYẾT ĐỊNH. Nghĩa là do pháp đình NHÂN QUẢ của chính người đó phán xét và tuyên án quyết định! Chứ chẳng có Phật trời, Thần linh, Tâm linh, Thượng đế hay năng lượng nào có thẩm quyền can thiệp và xử lý họ cả! Và pháp đình NHÂN QUẢ không thể hối lộ để trốn chạy hay xin ân xá, giảm nghiệp (tội theo quan niệm thế gian!) v.v…
Tuy nhiên cho dù „sống“ hay „chết“ vẫn luôn có cái vận hành đó là tâm thức hay tánh BIẾT do „nghiệp lực“ vận hành nhằm duy trì „dòng sống tương ứng nghiệp (nhân quả)“. Và chỉ còn sự NHẬN BIẾT những hình ảnh, âm thanh, cảm thọ của thân và tâm từ quá khứ vô lượng kiếp chắp nối liên tục xuất hiện không gián đoạn như một cuốn phim dài vô tận trên „màn ảnh tâm thức“ của Bạn. Bạn chỉ có thể NHẬN BIẾT nó NHƯ NÓ ĐANG LÀ như NGƯỜI QUAN SÁT và „NÓ“ là đối tượng bị THẤY. Trong giai đoạn này, Bạn không còn có thể sử dụng bất kỳ một phương tiện nào cả như lúc còn hít thở áp dụng – kể cả pháp môn THỞ hay các pháp hành vipassana. Vì lẽ Bạn không còn kiểm soát và điều khiển được mọi chức năng cơ quan của cơ địa hay ý thức gì được để ý thức hơi thở vào ra được nữa!
Nếu Bạn không có khả năng BIẾT KHÔNG THÊM này thì Bạn lập tức BÁM CHẶT vào những hình ảnh, âm thanh, màu sắc v.v… của cuốn phim NGHIỆP của Bạn đang diễn ra trên „màn hình tâm thức“; rồi Bạn chắc chắn BỊ nó MỜI GỌI, DẪN DẮT đến CẢNH GIỚI đó tương ứng với NGHIỆP LỰC từ muôn thưở của Bạn ĐANG vận hành làm năng lượng thúc đẩy cho việc „vãng sanh“!
Cho nên, trạng thái BIẾT KHÔNG THÊM thu tóm cả thời gian và không gian, nghĩa là cà ba thời: quá khứ – hiện tại và tương lai
Trạng thái BIẾT KHÔNG THÊM còn gọi là Hiện Pháp Lạc Trú“, nghĩa là
– chỉ cần an trú tâm ngay sát-na hiện tiền;
– an trú được trong sự nhận biết chiếu sáng, nơi nguồn tâm tịch lặng hiện tiền;
– khả năng dừng được suy nghĩ, tư duy, so đo, phân tích ngay sát-na hiện tiền;
– sát-na hiện tiền tỏa sáng ấy gọi là SÁT NA THIÊN THU
Nghĩa là KHI Ý NGHĨ TẮT (biết không thêm)thìthời gian triệt tiêu, không gian cũng không còn.
Trụ được nơi SÁT NA THIÊN THU ấy nghĩa là BIẾT KHÔNG THÊM thì chính là trụ được nơi trạng thái Tâm Bất Động Vô Sinh.
Và trạng thái Tâm Bất Động Vô Sinh hay BIẾT KHÔNG THÊM đãcó mặt NGAY khi Thái Tử Sidhartha GIÁC NGỘ cho đến khi lìa trần thế gọi là „Nhập Niết Bàn“ và mãi khi còn là PHẬT. Bởi một bậc Giác Ngộ gọi là PHẬT thì các Ngài luôn đang an trụ nơi SÁT-NA THIÊN THU tức TÂM BẤT ĐỘNG VÔ SINH không giống chẳng khác trạng thái BIẾT KHÔNG THÊM còn gọi là trạng thái NIẾT BÀN, thì còn có cái gọi là Niết Bàn nào nữa để mà vô hay ra, nhập hay xuất nhỉ???
Ở trạng thái BIẾT KHÔNG THÊM này, ta mới có thể HIỂU được:
Mọi PHÁP (dharma) „KHÔNG THẬT CÓ“
Bởi do„NHÂN DUYÊN SINH“
NHÂN QUẢ (karma) „LUÔN CÓ THẬT“
Đang vận hành „TỪNG SÁT-NA“
từ đó tiến thêm một bước nữa giúp tôi có thể:
„HÀI LÒNG và CHẤP NHẬN
mọi sự việc NHƯ NÓ ĐANG LÀ, nên
luôn BÌNH TỈNH trước mọi tình huống
NĂNG LƯỢNG SỐNG của tôi cao,
tôi TRÀN ĐẦY TÌNH THƯƠNG.
Tôi luôn THƯƠNG YÊU, CÁM ƠN,
SÁM HỐI, XIN LỖI muôn loài và vật,
xin HÃY THA THỨ cho tôi
cùng tất cả mọi người.“
và cuối cùng thì có thể liễu tri được rằng:
Tôi, Phật và chúng sinh (pudgala) ĐANG LÀ
CÁI TÁC Ý của tôi Phật và chúng sinh ĐÃ LÀ
Tôi Phật và chúng sinh SẼ LÀ
CÁI TÁC Ý của tôi, Phật và chúng sinh ĐANG LÀ…M!
Nam Mô THƯỜNG BẤT KHINH Bồ Tát Ma Ha Tát
Thương kính chúc các Bạn cùng muôn loài Sức Khỏe Bình Thường, luôn An Lành với Ý NHƯ VẠN SỰ như nó đang là nghĩa là BIẾT KHÔNG THÊM để THÂN có thể YÊN, TÂM có thể AN, THẾ GIỚI có thể HÒA BÌNH, NHÂN SINH có thể AN LẠC ngay sát-na đang là và trong vô lượng sát-na đang là tiếp nối!
Con NGUYỆN đem công đức này nhất tâm HỒI HƯỚNG cho tất cả đồng bào các tỉnh thành miền Bắc cùng tất cả khắp nơi trên hành tinh này đang lâm cảnh lầm than mất trắng tất cả hay bị thương tích bởi siêu bão YAGI cũng như mọi thiên tai hoạn họa, chiến tranh tật dịch bệnh khác sớm được tai qua nạn khỏi, sức khỏe, bình an và sớm phục hoạt cuộc sống bình thường;
Nam Mô QUAN THẾ ÂM BỒ TÁT
Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
Namo Bhaisaijya Guru Vaiḍuria Prabhà Ràjàya Tathàgatàya
Con NGUYỆN đem công đức này nhất tâm HỒI HƯỚNG cho tất cả những người bị tử vong bởi siêu bão YAGI cũng như mọi thiên tai hoạn họa, chiến tranh tật dịch bệnh khác sớm được vãng sanh về cõi AN LÀNH tương ứng nghiệp LÀNH THIỆN của họ!
Nam Mô A Di ĐÀ PHẬT
Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ sư phát minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“; sáng lập “Zentrum PFBC” là chữ viết gọn của „Trung Tâm PERG Nghiên Cứu Chẩn Trị bệnh Long-COVID“ – tiếng Đức: „Zentrum PERG für Forschung und Behandlung Long-COVID Krankheiten“, tiếng Anh: “PERG-Center for Research and Treatment of Long-COVID Diseases”
Thứ TƯ ngày 11.09.2024
Trân trọng kính giới thiệu Phòng Khám Chẩn Điều Trị (Praxis) của „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“ tại tổ hợp y khoa “Wendepunkt” ngay trung tâm thành phố Hannover: https://hannover-wendepunkt.de/team/
Các Bạn khắp năm Châu nếu có nhu cầu khám chẩn điều trị mọi bệnh tật hay triệu chứng đau nhức thân hay những bệnh nan y như ung thư các kiểu; các bệnh tâm lý hay tâm thần; bệnh tâm do thân gây ra; các hội chứng Long-Covid, mọi triệu chứng Rối Loạn Phát Triển ở trẻ em và Thanh Thiếu niên như tăng động (ADHD), chậm hay không nói, bạo hành, nghiện ngập v.v… bằng phương pháp Năng Lượng TÂM-THỂ P.E.R.G.® trực tiếp tại phòng khám hay trực tuyến Online, kính xin các Bạn liên hệ với chúng tôi qua các cách như sau để đặt lịch (Termin) khám chẩn điều trị:
1. Điện thoại di động: (+49) 176-4341 1238
2. E.Mail: thichon@arcor.de
3. Liên hệ : https://nangluongtamtheperg.de/contact/
4. Inbox Facebook Messenger: Ngoc Diep Ngo


Bình luận