TẾT hay GIAO THỪA chỉ là KHOẢNH KHẮC nối tiếp của “CÁI ĐANG LÀ”

Giáo lý Phật Đà dạy PHẢI QUÊN ĐI! Vì khi ta đã quyết định quên một cái gì đó không phải vì ta ghét nó. Mà bởi vì những nỗi đau khổ của nó mang đến cho ta quá đậm sâu!

1. QUÊN QUÁ KHỨ
Cần HƯỚNG TÂM (tác ý) ĐẾN MỤC ĐÍCH TỐT như một chất xúc tác đẩy chúng ta đến phía trước. Do vậy, hãy quên đi những khổ đau lặt vặt bên đường. Đời người trung bình sáu mươi năm cho đến bảy mươi năm hay thêm vài năm nữa. Những quãng năm tháng nhọc nhằn ai cũng có. Có người quên đi, có người nhớ, có người bị ám ảnh còn gọi là sang chấn tâm lý (!)

Chúng ta nên biết rằng: Mỗi nỗi nhớ hay sự ám ảnh có khả năng sẽ làm cho nỗi đau nhức có khuynh hướng tái hiện và sống lại „lần thứ hai“… và nếu tái diễn nhiều lần thì cái đau ấy ngày càng được nuôi dưỡng bằng mỗi lần nhớ nghĩ đến nó hay bị ám ảnh bởi nó… và cứ như thế mãi thì cái đau ngày càng xoắn tít lên cao, càng đè nặng thân tâm của chính ta – chứ không ai tạo ra hay gây cho ta cái đau nhức này cả!

Theo tinh thần Phật dạy, để có được HẠNH PHÚC TRONG TẦM TAY nghĩa là HẠNH PHÚC chỉ có thể có mặt NGAY ĐANG LÀ là hãy QUÊN ĐI QUÁ KHỨ của mình, “TIN VÀO HIỆN TẠI – SỐNG NƠI HIỆN TẠI” một cách TRỌN VẸN thì niềm hạnh phúc dù đơn sơnhưng tròn đầy ý nghĩa.

Có ai nghĩ rằng mình vẫn còn phước báu khi còn có một buồng phổi tốt, có một trái tim mạnh, có lục phủ ngũ tạng hoàn hảo để hít thở không khí trong lành của trời đất, để ăn, để uống… Nhiều người giàu sang phú quý, tiền rừng biển bạc nhưng quả thận không lành, dù chạy vạy khắp trong nước đến nước ngoài vẫn không mua được mạng sống. Cho nên, có mạng sống TOÀN VẸN là một PHƯỚC BÁU.

Thấy được điều đó dù rất tầm thường, đôi lúc chúng ta không mơ tưởng lại cảnh nhà cao cửa rộng, phương tiện vật chất đủ đầy. Những thứ đó chỉ là phương tiện rất nhỏ tạo thành hạnh phúc, nếu biết cách. Còn không khéo thì chính chúng dẫn đến sự tranh chấp vật lộn rất mỏi mệt trong cuộc đời. Quên đi những chuyện tầm thường vặt vãnh trong cuộc đời để tâm không đầy ắp những nỗi đau, không bị vẩn đục bởi những điều bất hạnh, những điều không như ý đã từng diễn ra.

2. Kiên nhẫn NHẬN BIẾT XÂY DỰNG CÁI ĐANG LÀ để có tương lại tươi đẹp.
Khi nói nỗ lực lần thứ hai, ta phải thừa nhận rằng trong cuộc đời dù giàu hay nghèo, không mấy ai may mắn thành công trong nỗ lực lần đầu tiên. Nhiều người đạt vương miện hoa hậu hay quán quân trong các trò chơi, thủ khoa trong các kỳ thi, làm giám đốc này hay chủ tịch hội đồng quản trị nọ, chúng ta cứ tưởng cuộc đời của họ rất yên ả – nhưng thưa không phải thế đâu nhé! trên thực tế, họ ĐÃ PHẢI vượt qua rất nhiều gian truân thử thách – đó là NHÂN. Và giờ phút vinh quang nhất của họ mà chúng ta biết được là ở thời điểm họ thành công gọi là QUẢ – còn thời điểm họ phấn đấu vươn lên trong cuộc đời, ít người kể chúng ta nghe.

KHÔNG CÓ MỘT CÁI GÌ mà KHÔNG PHẢI TRẢ BẰNG MỘT CÁI GIÁ của nó!
Tất cả mọi pháp đều không phải là của CHO KHÔNG, MIỄN PHÍ!

Kể cả mọi việc gọi là bố thí hoặc cúng dường cũng đều có cái giá NHÂN QUẢ của nó!

Do đó nỗ lực KIÊN NHẪN – KIÊN CƯỜNG – KIÊN TRÌ lần thứ hai, thứ ba, thứ hay nhiều lần hơn thế nữa … trong cuộc đời là điều vô cùng cần thiết và không thể thiếu!

Có những nhà kinh doanh, làm giám đốc, CEO v.v… Vài năm sau cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu dẫn đến khủng hoảng tài chính tại Việt Nam, có rất nhiều doanh nghiệp đầu tư kinh doanh bất động sản và nhiều loại hình kinh doanh khác bị phá sản. Tiền trong tay vài chục tỷ nhưng qua biến cố khủng hoảng tài chính toàn cầu làm cho họ chỉ còn con số 0. Có người đã phải tự tử hoặc ngồi tù, vì không có tiền chi trả cho những khoản nợ. Tình yêu, hạnh phúc gia đình… những đổ vỡ khác kéo theo sau!

CON NGƯỜI CHÚNG TA CÒN MẠNH HƠN CÂY BỐN MÙA!
Đời người có những thăng trầm, khi lên voi lúc xuống chó. Khi sống mất lý tưởng, lúc vững tâm tin tưởng vào chính mình, lúc khác gần như buông trôi như lục bình. Nhưng hãy luôn nhớ đến những thời khắc thành công và mong mỏi nhân bản sự thành công đó trong hiện tại và tương lai. Với niềm tin sắt đá thì sự nỗ lực ở những lần kéo theo, sau lần thất bại sẽ bù đắp cho chúng ta một cách xứng đáng.

Ngạn ngữ Anh có câu: “Freedom is not free”.

Đích điểm của TỰ DO, hay HẠNH PHÚC của sự thành công trong cuộc đời KHÔNG BAO GIỜ „MIỄN PHÍ“. Chúng ta phải tốn tiền, công sức, trí tuệ… để có được nó! Do vậy, cứ mỗi lần nỗ lực lần thứ hai, chúng ta mong mỏi hạnh phúc trong tầm tay mình phải đạt được, với quyết tâm cao độ, trước sau gì cũng làm chủ được tương lai của mình.

Đạo Phật dạy rất rõ, quá khứ đã qua, không nên nhớ tưởng, vì nhớ tưởng chính là ý muốn hâm nóng sự khổ đau, nỗi bất hạnh v.v…

Bởi, TƯƠNG LAI ĐANG CÓ MẶT NGAY NGAY ĐANG LÀ – hãy NHẬN BIẾT, ĐẦU TƯ TIN TƯỞNG HẾT MÌNH HIỆN TẠI nghĩa là nơi CÁI ĐANG LÀ…M thì TƯƠNG LAI chắc chắn sẽ là HOA TRÁI TỐT TƯƠI của nó.

Đừng MƠ TƯỞNG, HY VỌNG
ở những hạnh phúc hay những điều quá lớn vượt ngoài tầm với. Chướng ngại lớn nhất của hạnh phúc là mơ tưởng hạnh phúc quá lớn. Những ai rơi vào thái độ nhận thức vừa nêu sẽ khinh thường và không quan trọng những điều nho nhỏ có thể vun đắp được.

Dân gian Việt Nam thường nói “góp gió thành bão”, tích tụ những cái nho nhỏ một cách tăng dần đều và không gián đoạn, chúng ta sẽ có cả một tương lai. Điều này ai cũng có thể làm được không nhất thiết người giàu và thành công.

Trong cuộc sống đôi khi phải chấp nhận quên đi vài người hay vài điều, bởi họ và điều đó không thuộc về TƯƠNG LAI của chúng ta!

Trước tiên, muốn có hạnh phúc thật sự thì hãy BIẾT Buông Bỏ hay Xa Rời những hạnh phúc quá cao sang, phù phiếm…! Dĩ nhiên trong nỗ lực, chúng ta phải nhón chân, với tay nhưng đừng với quá xa. Hãy xây dựng hạnh phúc bằng những điều ĐƠN GIẢN, CÓ Ý NGHĨA trong cuộc đời mình!

Nhiều người trong chúng ta sống và hạnh phúc đã có mặt như những tiếng vang tạo thành những âm vọng có thể nghe được, còn nắm được âm thanh đó và giữ nó lại với mình một cách lâu dài thì hầu như vượt ngoài tầm với.

Nếu cứ tìm cách GIỮ những khoảnh khắc, những điều của QUÁ KHỨ hay MƠ TƯỞNG đến những gì ở TƯƠNG LAI thì chúng ta TỨC KHẮC ĐÁNH MẤT HIỆN TẠI – trong khi NĂNG LƯƠNG CUỘC SỐNG „CHỈ“ CÓ MẶT NGAY NƠI ĐANG LÀ…M (just be) – còn cái gọi là hiện tại (here) và bây giờ (now) thì luôn biến đổi! Cái ĐANG LÀ không có mặt khi quay lui về quá khứ hoặc hóng đến tương lai!

Đừng biến hạnh phúc thành những tiếng vang vọng trong không gian mà hạnh phúc phải là những thừ ta có thể nghe được bằng tai mình.

Đừng mơ tưởng hạnh phúc là bình dưỡng khí, nếu thiếu nó ta không sống được mà phải nhận biết hạnh phúc chính là không khí mà ta đang hít thở.

Cũng đừng mơ tưởng hạnh phúc cao xa, cao lương mỹ vị mà chỉ cần ước muốn mỗi ngày ta có bát cơm ngon miệng, có được giấc ngủ khi nằm xuống không chịu quá nhiều trằn trọc băn khoăn. Hạnh phúc đang có mặt ngay nơi những điều nho nhỏ dễ dàng trong tầm với của chúng ta.

Hạnh phúc giống như một chiếc đồng hồ nghĩa là sự giản đơn của nó nhiều chừng nào thì độ bền của nó cao chừng đó. Những điều bình dị nhưng ý nghĩa là cần nhất, chứ không phải những điều chúng ta mơ tưởng.

Trở ngại lớn nhất của hạnh phúc là thái độ TRÔNG CHỜ, MONG ĐỢI, KỲ VỌNG, VAN XIN… những thứ hạnh phúc mà mình chưa hề có.

3. BIẾT SỐNG và TRỌNG NHÂN QUẢ.
Đạo Phật dạy, muốn có ĂN thì phải GIEO trồng. Dân gian cũng nói theo cách thức tương tự “muốn ăn phải lăn vào bếp”. Muốn thì phải LÀM, làm nhiều có nhiều, làm ít có ít – không thể cầu nguyện, van xin, trông chờ mà có được!

Cuộc đời sẽ trở nên vô vị, buồn chán, tẻ nhạt nếu chúng ta không nỗ lực kiên nhẫn làm gì cả. Làm cho bản thân, làm cho tha nhân, làm cho cuộc đời là hành động gầy dựng hạnh phúc cho bản thân mình. Hãy ít nhất một lần ghé thăm bệnh viện để thấy rất nhiều người muốn làm nhưng không còn đủ sức!

Cuộc đời của họ gắn liền với sự hỗ trợ trọn vẹn của tha nhân. Đa số chúng ta dẫu bất hạnh cũng chưa đến nỗi như thế. Người khác có phước báu về tài sản, sự nghiệp thì chúng ta có phước báu về thân thể khỏe mạnh và nhiều thứ khác.

Theo lăng kính NHÂN QUẢ:
Chưa chắc PHƯỚC nào HƠN phước nào.
Cũng chưa chắc HẠNH PHÚC nào HƠN hạnh phúc nào!

4. Đừng ĐỨNG NÚI NÀY TRÔNG NÚI NỌ!
Điều này là một tâm lý phổ biến! Cái ta chưa hay không có thì kỳ vọng, mong cầu; cái ta hiện đang có thì không nhận ra thậm chí còn hất hủi nó, tìm cách tránh xa nó… và cho rằng nó vô nghĩa, không đáng, không có giá trị v.v…

Khi Bạn thật sự từng đối diện với cảnh già bệnh và hấp hối trước cái chết, hầu như đời sống con người rất mỏng manh, giả tạm, lúc đó Bạn mới có thể cảm nhận được  Sức Khỏe Là Quý Trọng Hơn Hết, Chứ Không Phải Gia Tài Sự Nghiệp.

Từ vua, quan, khanh tước, quyền cao chức trọng, học hàm học vị cao v.v… xuống người bình dân bần cùng nghèo khó trong xã hội đều đến với cuộc đời này bằng hai bàn tay trắngNGHIỆP THỨC! Cho nên, lúc vẫy chào cuộc đời, họ cũng đi bằng hai bàn tay trắng nhưng với số vốn liếng của NGHIỆP THỨC huân tập cho đến sát-na TÁC Ý ĐANG LÀ!

Cho nên câu nói không những mọi người thường ví von thi phú, mà lạ kỳ thay, những quý vị tu học giáo lý Phật đà còn nói đến vá triết lý nhiều hơn nữa là: „Đến hai tay trắng, đi trắng hai tay“ thật sự chỉ là triết lý nhân sinh quan đời thường. Nó thiếu tính chất nhân-quả phổ biến của mọi pháp hữu hay vô vi!

Vì thế cho nên, bất luận AI đó, càng luyến tiếc của cải gia tài sự nghiệp nhiều chừng nào thì càng bị trở ngại cho TÁC Ý VÃNG SANH ĐANG LÀ nhiều chừng đó và dễ bị tử thần tóm cổ… như trường hợp của vị Thiền sư khéo biết sự nguy hiểm của „tham luyến“ chiếc bình bát ngọc quý! Do đó, không có nhiều tài sản chưa hẳn là bất hạnh. Nếu biết cách, chúng ta vẫn có được những hạnh phúc bù đắp những gì ta không có.

Kính mời các Bạn tham khỏa bài chia sẻ qua đường link sau:
https://nangluongtamtheperg.de/2024/02/08/biet-khong-them-tuc-bat-dong-y-thuc-thi-cai-gi-con-goi-la-sanh-tu/

FAZIT

NGHĨ LÀM NGAY ĐANG LÀ là điều thiết thực nhất của cái gọi là SỰ SỐNG!
Vì lẽ, SỰ SỐNG thật sự chỉ có mặt NGAY “CÁI ĐANG LÀ” cho dù hay không có cái thân sinh-vật-lý còn gọi là „ngũ uẩn“ này!

Như vậy, TẾT chỉ là một khái niệm vô cùng đơn giản dễ hiểu là sự GIAO THOA (thừa) ngay KHOẢNH KHẮC NỐI TIẾP của cái ĐANG LÀ…M! (just being). Đây chính là trạng thái khoảnh khắc giữa hai hơi thở hít vàothở ra để sự sống có mặt – không những chỉ lúc còn hít thở được!

Mà ngay khi không còn hít vào thở ra được nữa thì khoảnh khắc GIAO THỪA này ví như là sự nối tiếp của từng điểm để hình thành một đường thắng; cũng như dòng TÁC Ý để hình thành dòng hiện hữu liên tục – bất kể có hay không có một tổng hợp ngũ uẩn này!

Liễu tri được điều này nghĩa là NHẬN BIẾT NHƯ THẬT (samatha) và QUÁN CHIẾU NHƯ THỊ (vipassana) theo chân lý phổ biến làm nền tảng cho Y lý, Y học và Y thuật của Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.® dựa theo quy trình TỨ DIỆU ĐẾ sau đây.

Tôi, chúng sanh, Phật, Thượng đế, thế gian ĐANG LÀ (khổ)
CÁI tôi, chúng sanh, Phật, Thưọng đế, thế gian „tác ý“ ĐÃ LÀ (tập)
Tôi, chúng sanh, Phật, Thượng đế, thế gian SẼ LÀ (diệt)
CÁI tôi, chúng sanh, Phật, Thượng đế, thế gian „tác ý“ ĐANG LÀ…M (đạo)

Nam Mô THƯỜNG BẤT KHINH Bồ Tát Ma Ha Tát


Tuyệt đối và chắc chắn như thế!
Nếu không như thế thì chúng tôi Ngô Ngọc Diệp, pháp danh THỊ CHƠN theo lý Nhân-Quả:

1. Nguyện thay cho muôn loài chúng sanh chịu vô vàn cực hình khổ đau trong đời này cùng vô lượng kiếp nối tiếp và

2. Nguyện thay họ chịu vô lượng cực hình trong muôn cõi địa ngục vô gián!

Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
Namo Bhaisaijya Guru Vaiḍuria Prabhà Ràjàya Tathàgatàya

Nhân dịp mừng Xuân DI LẶC 2024 và đón Giao Thừa Tết GIÁP THÌN, chúng tôi chân thành thương kính chúc muôn loài Sức Khỏe Bình ThườngAn Khang Thịnh Vượng – „Ý NHƯ VẠN SỰ như nó đang là“ nghĩa là BIẾT KHÔNG THÊM để THÂN YÊN TÂM AN để thế giới hòa bình, nhân sinh an lạc ngay sát-na đang là và vô lượng sát-na đang là tiếp nối!

Nam Mô ĐƯƠNG LAI HẠ SANH DI LẶC TÔN PHẬT

Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ sư phát minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“; sáng lập“Zentrum PFBC” là chữ viết gọn của „Trung Tâm PERG Nghiên Cứu Chẩn Trị bệnh Long-COVID“ – tiếng Đức: „Zentrum PERG für Forschung und Behandlung Long-COVID Krankheiten“, tiếng Anh: “PERG-Center for Research and Treatment of Long-COVID Diseases”
Thứ SÁU ngày 09.02.2024

Khám phá thêm từ P.E.R.G.® nach NGOs

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc