“VÔ NIỆM VÔ DUYÊN” THÍ!

“… Bố Thí KHÔNG CÓ TỪ TÂM, thì cũng chẳng khác gì đem tiền gởi ngân hàng để chờ đến ngày lấy gốc và lãi. Bố thí như thế, hoàn toàn không có giá trị về phương diện tu tập giải thoát…”

Ghi lại từ “Kinh Kim Cang Giảng Giải – file mp3″
Thầy Tuệ Sỹ
. . . . .

CẢM NHẬN
Kính thưa các Bạn,
khái niệm „bố thí“ đơn giản dễ hiểu nghĩa là cho, biếu, tặng, cúng dường v.v…

Về chủ đề này, cách đây không lâu chúng tôi đã có chia sẻ đến các Bạn với chủ đề „LÀM VỚI (tác) Ý GÌ?“. Kính mời các Bạn nà ochưa có duyên đọc, kính xin tham khảo thêm qua đường link sau:

https://nangluongtamtheperg.de/2023/10/05/lam-voi-tac-y-gi/

Thưa các Bạn, chúng tôi từng học và hành nghề kỹ sư „cơ khí nghiên cứu chế tạo máy sản suất“, cho nên chúng tôi luôn có thói quen là bất kỳ làm việc gì cũng phải thực tiễn, đơn giản, dễ hiểu… ví như từ phác đồ đến khâu chế tạo sản suất và khi vật thể được lắp ráp thì phải ăn khớp 99,99% nhau, không phải thắc mắc điều gì cả!

Đối với sự tu học hiểu và hành bất kỳ một phương pháp nào, nhất là đối với giáo lý Phật với quá nhiều thuật ngữ“ của nó mà chúng tôi gọi là „khái niệm“ nghĩa là một chi trong „ngũ uẩn“ gọi là „danh“ tiếng Phạn hay Pali là „nama“ có nghĩa là phi vật thể, un-material, chỉ có cái tên gọi (danh) và không thể cân đong đo đếm, sờ mó, nhìn thấy, ngửi, nghe v.v… được – cái nghịch lại là „sắc“ tiếng Phạn là „rupa“ ám chỉ vật-thể, material có thể cân đong đo đếm, nhìn thấy, sờ mó, ngửi, nghe v.v… được, thì càng thận trọng hơn và tìm hiểu tận nguồn căn nguyên nhân-quả của nó!

Những thuật nhgữ Phật giáo này ừ tiếng Phạn hay Pali dịch sang tiếng Trung Hoa với tín ngưỡng Ông Bà, Khổng Lão của đất nước này thì không đủ từ để chuyển ngữ. Rồi từ đó, dịch sang chữ Hán Nôm dần đến tiếng Việt sau này. Thật ra chữ Việt hiện đại vẫn chưa có đủ từ để có thể chuyển dịch giáo lý Phật đà từ tiếng Phạn hay Pali sang tiếng Việt. Điều này cũng đã được Thầy Tuệ Sĩ đề cập đến đâu đó!

Lẽ ra giáo lý Phật đà rất đơn giản dễ hiểu dễ làm và dễ thành cho mọi tầng lớp quần chúng, nhất là thành phần nghèo đói bần cùng và thất học v.v… với những từ vựng của nó, thì ngược lại chúng ta thấy ngày nay giáo lý Phật đà được giảng giải trình bày toàn bằng ngôn ngữ của triết học, thi phú ảo tưởng ảo giác khái niệm mù mờ… thế mà được khen hay và chỉ có những thành phần ảo tưởng ảo giác … có cùng „tầng số tâm thức ảo“ với nhau mới có thể hiểu được…!

Ví như câu „Bố thí không có từ tâm“. Trong câu này có động từ „bố thí“ nôm na là cho. Và cho như thế nào? Nghĩa là cho không có „lòng từ“ thì sự cho này „có giới hạn“ không khác cụ bà trong câu chuyện „LÀM VỚI (tác) Ý GÌ“ cho một người ăn xin một đồng với cái TÂM, cái LÒNG hẹp hòi, cho nên cái gọi là gốc và lãi của cụ ĐANG LÀ chỉ có bao nhiêu đó, cho dù cụ ĐANG „cho“ rất nhiều.

Ngược lại, cái TÂM, cái LÒNG của cụ bà nọ thì CHO nó rộng vô cùng, nghĩa là cho với TÂM TỪ rộng lớn vô biên mong muốn tất cả mọi người không còn chịu cảnh đói nghèo khổ đau nữa…

Theo giáo lý Phật đà, cái cho hay bố thí chỉ là môt pháp hành của sự tu tập giải thoát khi nó là vô niệm vô duyên cho! Đơn giản dễ hiểu nghĩa là CHO không khởi Ý NGHĨ vì sao, tại sao cho v.v… gọi là „VÔ NIỆM cho“ và CHO không đặt ĐIỀU KIỆN là phải cúng dường Thầy này Sư này nhiều hơn vì vị đó là Hòa Thượng, Thiền sư, Cao tăng… Tiến sĩ Phật học v.v… hoặc làm kiểu „ra dẻ“ (!) nên gọi là „VÔ DUYÊN cho“…

Cho nên Thầy Tuệ Sĩ nói:
Bố Thí KHÔNG CÓ TỪ TÂM,
hoàn toàn không có giá trị
về phương diện tu tập giải thoát!“

Đơn giản dễ hiểu, bởi bố thí không có từ tâm không giống chẳng khác bố thí có TÍNH TOÁN, có ĐIỀU KIỆN chỉ nhắm đến mưu cầu cái quả PHƯỚC của sắc thân hữu lậu!
Còn bố thí có từ tâm là cách VÔ NIỆM, VÔ DUYÊN thí – không nhắm đến một sự hay điều MONG CẦU nào cả, nghĩa là cái quả vô lậu! Thì đây mới là cách bố thí của sự tu tập giải thoát!
Mà sao gọi cách „bố thí có từ tâm“hay „vô niệm vô duyên thí“ là pháp hành tu tập giải thoát? Và giải thoát cái gì? Xin thưa, chẳng có giải thoát cái gì cả, khi cái gọi là „bố thí“ (cho, làm) „có từ tâm“ hay „vô niệm vô duyên“ „thí (cho,làm)“ chính là cái BIẾT KHÔNG THÊM đang bố thí hay đang làm thì không có hạt giống sanh tử luân hồi nào có thể hiện diện ngay lúc đó. Vậy trạng thái này không phải là „giải thoát“ sao nhỉ? Và đây chính là sự tu tập giải thoát, còn tìm kiếm ở đâu nữa?

Cụ thể, đơn giản dễ hiểu như câu: „ĐÓI ăn, KHÁT uống, MỆT ngủ“ của vị Phật VIỆT chính là „bố thí có từ tâm“, „vô niệm vô duyên thí“, „biết không thêm thí“ … Ở đây, thí là một động từ như ăn, uống, ngủ… nhưng ăn uống ngủ ở đây có từ tâm, vô niệm vô duyên nghĩa là BIẾT KHÔNG THÊM nên giải thoát ngay đang là… mà không cần chờ vốn lẫn lãi!

FAZIT
Nói chung, cơ sở Học (văn học) – Hiểu (tư duy) – Hành (tu tập) theo giáo lý Phật đà hoàn toàn nằm trong giáo lý Tứ Diệu Đế với Bát Chánh Đạo gồm 37 phẩm trợ đạo. Bao nhiêu đó ĐỦ để học-hiểu-hành và giải thoát „ngay đang là“ rồi, đại chúng nhé!
Ngoài ra, cái gọi là Kinh – Luật – Luận cũng đều có nền tảng „triển khai“ từ giáo lý Tứ Diệu Đế tùy khế lý – kế cơ – khế thời chứ chẳng có gì sai khác cả!

Ngay cả cõi Tây phương Tịnh độ A Di Đà khi vãng sanh về đó cũng chỉ có Tứ Diệu Đế để cho tất cả chúng ở đó học-hiểu-hành! Tuy nhiên có điều lạ rằng: Ở cõi này đâu có KHỔ TẬP … bởi ở đây nghĩ cái gì là có cái đó, cảnh giới cực lạc an lành không có điều khổ v.v… vậy thì DIỆT cái gì và ĐẠO gì để thành nhỉ?

Tựu chung, nội hàm giáo lý Tứ Diệu Đế là nền tảng Y lý Y họcY thuật của Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.® được định hình như sau:

Mọi PHÁP (dharma)
„KHÔNG THẬT CÓ“
Bởi do “NHÂN DUYÊN SINH“
NHÂN QUẢ
(karma)
„LUÔN CÓ THẬT“
Vận hành „TỪNG SÁT-NA“

vì lẽ đó, cho nên:

„Ta ĐANG LÀ (khổ đế)
CÁI ta (ngũ uẩn) ĐÃ LÀ (tập đế)
Ta SẼ LÀ (diệt đế)
CÁI ta (ngũ uẩn) ĐANG LÀ…M (đạo đế)

Nam Mô THƯỜNG BẤT KHINH Bồ Tát Ma Ha Tát


Cho đến nay, có không ít Bạn thắc mắc: Sao Thầy thường ghi câu „Nam Mô THƯỜNG BẤT KHINH Bồ Tát Ma Ha Tát“ bên dưới chân lý TÂM-THỂ P.E.R.G.® dựa giáo lý Tứ Diệu Đế vậy Thầy?
Xin thưa chung rằng: Chúng tôi hành HẠNH của Ngài THƯỜNG BẤT KHINH là thường lặp lại chân lý phổ biến này „không giống chẳng khác“ Ngài khi gặp ai cũng chắp tay xá rồi nói „Tôi đảnh lễ Ngài vì các Ngài là Phật sẽ thành!“ Ý Ngài muốn nhắc nhở chúng sanh rằng: Quý vị ai cũng có Phật TÁNH, nếu BIẾT phát huy thì THÀNH Phật. Bởi một vị Phật „không khác“ một chúng sanh, nhưng „không giống“ họ vì Ngài là „người“ GIÁC NGỘ, còn chúng sanh thì chưa chứ không phải không thể được! Khi Nhân – Duyên – Hội Ngộ – Thời thì ánh sánh „có“ mặt và bóng tối „không có“ mặt

Nghĩa là: TỪ một chúng sanh như bao nhiêu chúng sanh khác THÀNH thánh nhân, thành Phật! Chứ không có PHẬT nào còn THÀNH ĐẠO gì cả để mà „kính mừng“!

Nhân kỷ niệm „Ngày THÀNH ĐẠO của Thái Tử SIDDHARTHA

Chúng tôi thương kính chúc mọi người cùng thân quyến cũng như bằng hữu luôn sống với tâm Ý NHƯ VẠN SỰ „như nó đang là“ từ cái BIẾT KHÔNG THÊM để THÂN được YÊN TÂM được AN ngay đang là và vô lượng đang là tiếp nối – nhất là trong thiên niên kỷ xCovid-19 này cũng như trong giai đoạn tứ đại bất hoà, ngũ hành biến dịch và vô thường đang kề sát bên! Bởi không có cách khác mọi người nhé! Chúng tôi khẳng định như thế!

Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
Namo Bhaisaijya Guru Vaiḍuria Prabhà Ràjàya Tathàgatàya

Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ sư phát minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“; sáng lập“Zentrum-PFBC” là chữ viết gọn của „Trung Tâm PERG Nghiên Cứu Chẩn Trị bệnh Long-COVID“ – tiếng Đức:„Zentrum PERG für Forschung und Behandlung Long-COVID Krankheiten“; tiếng Anh:“PERG-Center for Research and Treatment of Long-COVID Diseases”
Thứ Năm ngày 17.01.2024
Nhằm ngày 08 tháng Chạp, kính mừng „Ngày Thái Tử Siddhartha thành Đạo“

Khám phá thêm từ P.E.R.G.® nach NGOs

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc