Cách đây hơn ba (03) năm vào đầu tháng 11, chúng tôi có hướng dẫn một phái đoàn người Đức tuổi từ 70 đến 90. Họ là những thành viên một câu lạc bộ lão niên của một thành phố miền Trung Đức muốn viếng thăm Chùa Viên Giác theo lịch sinh hoạt hàng tuần.

Nhóm có nhiều thành viên, nhưng vì trời quá lạnh nên chỉ có 15 „Cụ“ tham dự. Các Cụ là những người gìa sống độc thân, ở nhà riêng hay trong viện dưỡng lão – tùy theo điều kiện kinh tế nghĩa là tiền hưu của họ!

Trong số này, có nhiều người bị trầm cảm vì cuộc sống cô quạnh, người „bạn đời“ đã vĩnh biệt, con cái đã trưởng thánh, có gia đình và làm ăn xa nên ít tới lui thăm hỏi… Do đó, thành phố đã thành lập một câu lạc bộ giúp các Cụ có điều kiện gặp gỡ, nói chuyện, đi du ngoạn hay tham quan các nơi… để nguôi ngoai tinh thần!

Câu hỏi thú vị nhất dành cho mọi người, kể cả chúng tôi là của một “cụ” 90 tuổi, Cụ hiện đang sống trong một viện dưỡng lão. Ngày nào cũng phải tiếp xúc với những người lớn tuổi khác bị lãng trí (Demenz) hay thoái hóa trí nhớ hay còn gôi là lú lẫn (Alzheimer) nên cụ cảm thấy cô đơn, trống vắng, buồn chán… cuối cùng dẫn đến trầm cảm vì cuộc sống đối với Cụ thật vô vịsợ cũng sẽ giống như những người kia…!

– Thưa Thầy! Vậy người GIÀ SỐNG SAO đây?
– Câu hỏi của Cụ vừa rồi có thể chia ra thế này: Chủ từ câu nói là “người GIÀ” và động từ của nó là “SỐNG”, có phải vậy không…ạ, và sống “như thế nào“?

Kính thưa Cụ! Thật tế mà nói, thì ai cũng muốn sống! Bất luận là trẻ, trung niên hay già; có sức khoẻ hay tật nguyền v.v… và kể cả loài thú cũng ham sống sợ chết. Tuy nhiên, muốn duy trì mạng sống, thì các loài cần phải dinh dưỡng, nghĩa là cần phải ănuống để nuôi thân này. Con người không ăn một tháng cũng không chết, nhưng thiếu uống vài ngày thì đầu óc lờ mờ, ảo giác và dẫn đến hôn mê…!

Đối với các loài thú sống dưới NƯỚC, thì nước chính là “dưỡng khí” của chúng. Nếu mang chúng lên bờ, thì không lâu chúng sẽ chết vì không thể thở được, bởi thiếu nước.

Còn đối với con người và các loài thú sống trên CẠN, thì không khí là yếu tố không thể thiếu để duy trì mạng sống của họ. Từ trẻ sơ sinh mới ra đời, cho đến người già như các Cụ và chúng tôi cũng thế… nếu hít vào mà không thở ra được thì chết, có phải thế không ạ!

Như vậy, muốn duy trì mạng sống, chúng ta cần thực phẩm và nước uống để nuôi dưỡng hình hài này. Tuy nhiên có một điều mà người ta ít khi nhớ nghĩ đến là DƯỠNG KHÍ, hay nói cách khác là sự HÍT THỞ. Cho dù có dùng cao lương mỹ vị, uống nước trong sạch thế nào đi nữa… mà khi ta HÍT vào và KHÔNG THỞ ra được, thì cũng “vẫy tay chào nhau!”.

Con người hay muôn thú không chỉ được cấu tạo bằng cái THÂN vật lý này mà còn có phần TÂM THỨC. Cái mà được nhiều khái niệm “gán” cho nó như Tâm Linh, Linh Hồn v.v…

Vì vậy cho nên, SỐNGcách biết „bảo quản và duy trì“ sự HIỆN HỮU, TỒN TẠI của Thân và Tâm, chứ không riêng gì việc ăn uống nuôi dưỡng cái thân tứ đại do đất, nước, gió, lửa hợp thành mà thôi!

Nói đến việc dinh dưỡng cho mạng sống này gồm thân và tâm thì trong nhà Phật dạy rằng có bốn (04) loại dinh dưỡng. Trong bốn loại này, việc dinh dưỡng thân bằng ăn uống chỉ có một (01) gọi là ĐOÀN thực. Còn nuôi dinh dưỡng tâm có đến ba (03) loại là XÚC thực, TƯ NIỆM thựcTHỨC thực ạ!

[Kính mời các Bạn tham khảo thêm về bốn loại thức ăn dinh dưỡng thân tâm này với link sau:
https://nangluongtamtheperg.de/2023/08/08/2621/

Trong viện dưỡng lão, Cụ được chăm sóc đầy đủ ở phần THÂN. Nhưng cuộc sống ở đó qua với mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý nghĩ của các Cụ hàng ngày luôn việc tiếp xúc với những người già bệnh hoạn, lãng trí, lẫn… Đây chính là những chất nuôi dưỡng “tiêu cực“ GHIM vào tâm thức của các Cụ. Những thứ đó khiến cho các Cụ sợ hãi, bất an, hoang mang, lo âu… về „cái“ SỐNG của chính mình đang là. Nghĩa là các Cụ không biết mai này mình sẽ bị như thế không? Nếu quả thật như vậy thì khổ cho mình quá! Để tránh né những thứ tiêu cực này, các Cụ quay đoạn phim ký ức lùi lại quá khứ và sống với những năm tháng đó… Tuy nhiên, các Cụ chưa biết rằng, khi các Cụ chìm đắm trong những giây phút hạnh phúc đó… thì khi các Cụ „chợt“ quay về hiện tại thì các Cụ sẽ bị „hụt hẫng“ và tâm trạng tiêu cực hoang mang về cuộc sống của các Cụ càng gia cố thêm! Vì sao thưa các Cụ? Những thứ đó chỉ là hình bóng của ảo TƯỞNG, ảo GIÁCkhông phải thật nữa!

Do đó, Cụ đã đánh mất những giây phút ĐANG LÀ tuyệt vời của Cụ. Nếu cái ĐANG LÀ (moment) còn có cách gọi khác là „hiện tại và bây giờ“ (here and now hay ngắn là present) bị bỏ quên, sao lãng hay bị đánh mất… thì làm gì có cái SẼ LÀ (tương lai) nhỉ, phải không thưa qúy Cụ!

Lại nữa, quý Cụ đừng bao giờ nghĩ mình GIÀ cả! Vì sao thưa quý Cụ? Bởi GIÀ là quy luật tiến hoá TỰ NHIÊN của vạn vật nhìn về góc độ thời gian. Nhưng có một điều lạ kỳ rằng: Con người vẫn luôn muốn tìm đủ mọi cách để làm nghịch lại điều này cái gọi là „anti aging“ nghĩa làchống lão hoá để TRẺ MÃI KHÔNG GIÀ bằng đủ các kiểu, tốn không biết bao nhiêu tiền để „duy trì nét thanh xuân“ của mình! Kính thưa các Cụ làm gì có chuyện đó! Và xin thưa rằng, bất luận điều gì nghịch lại TỰ NHIÊN thì sinh bệnh… đơn giản dễ hiểu lắm, có phải thế không nhỉ?

Các Cụ có biết rằng, những tài tử điện ảnh nữ trẻ đẹp nổi tiếng thì luôn muốn lúc nào mình cũng trẻ đẹp mãi để „ăn khách“ nên họ tìm mọi cách giữ làn da mặt cho „phẳng lì” bằng cách „ủi“… Trong khí đó những phần khác vì được che đây bằng những mãnh vải nên không mấy quan tâm đến. Đến một tuổi nào đó, xin lỗi các Cụ nhìn họ rất „dị hơm“, mặt trẻ như cô gái 20, còn cổ, cánh tay, thân người da nhăn, xụ xuống … tình trạng của một bà lão! Điều này, khi soi gương bản thân họ cũng thấy „ngượng“ dẫn đến „trầm cảm“ bệnh hoạn đấy các Cụ ạ!

Nghĩa là, mỗi một sát-na là một chập thời gian lẹ hơn cả tốc độ ánh sáng, hay một cái nháy mắt, các Cụ biết rằng thân thể con người có đến hàng chục ngàn tế bào tự chết để nhường chỗ cho một vài tế bào mới sinh ra – tiến trình sinh hoá này trong y học gọi là „Apoptose“, nghĩa là „tế bào tự huỷ diệt có lập trình“. Cho dù có tế bào mới sinh ra để cho chủ nhân nó vẫn còn SỐNG tiếp… nhưng sống trong sự GIÀ nua liên tục của thân!

Tuy nhiên, các Cụ có biết là trong lúc cái thân ngày càng đi xuống, nghĩa là già đi, thì vẫn có cái CHƯA hề GIÀ bao giờ cả… mà ngày càng TRẺ rakhái niệm trẻ ý chúng tôi muốn nói là „nó“ ngày càng NHIỀU hơn chứ không bớt đi – theo hướng „tích cực“ đi lên cũng có thể „tiêu cực“ đi xuống TUỲ vào sự „lập trình“ của chủ nhân nó! Kính thưa các Cụ, đó là sự nuôi dưỡng cái gọi là TÂM THỨC của các Cụ bằng ba loại dinh dưỡng là XÚC-, TƯ NIỆM- và THỨC thực đấy ạ!

Vì thế cho nên, chuyện Sanh – Già – Bệnh – Chết chúng ta hãy nên xem nó là chuyện BÌNH THƯỜNG trong cái vô thường biến dịch liên tục chưa hề gián đoạn của nó. Chẳng có gì đáng quan tâm cả!

Kính thưa quý Cụ, vì sao nên xem điều này là Bình Thường nhỉ? Thật đơn giản dễ hiểu thôi ạ! Bởi đó bản chất tự nhiên của mọi pháp là vô thường thì điều này là một sự bình thường chứ đâu cần phải triết lý, thi phú ví von về cái bình thường này hay suy nghĩ vớ vẫn đến nó làm chi nhỉ?

Trong khí đó, người ta quan tâm đến những sự diễn biến của cái vô thường dần đến cái CHẾT, mà quên bẳng đi cái rất bình thường (vô thường) khác là sự SỐNG. Chúng sanh SỢ chết, nhưng không BIẾT sống! Nếu quý Cụ BIẾT SỐNG thì cái gọi là CHẾT đâu có mặt! phải không thưa quý Cụ!

Vì vậy cho nên, chúng tôi xin đề nghị với quý Cụ rằng: Chúng ta đừng phung phí và lãng phí năng lượng cho những kiểu suy nghĩ vu vơ, thi phú ví von, chữ nghĩa trừu tượng (ảo ngữ)… rằng phải sống như thế nào?

Các Cụ chỉ cần BIẾT rằng: SỰ SỐNG CHỈ HIỂN HIỆN và CÓ MẶT NGAY NƠI CÁI ĐANG LÀ… NGAY TỪNG HƠI THỞ VÀO RA CÓ Ý THỨC! Và điều này là một PHÉP MẦU và các Cụ không thể tìm được nó ở bất cứ nơi nào và lúc nào cả. Cũng như chẳng một ai có quyền ban tặng hay cướp đi cái ĐANG LÀ trong TỪNG HƠI THỞ của các Cụ cả, chắc chắn là vậy!

Ví dụ, khi chúng tôi hỏi “Các Cụ có hạnh phúc không?” Các Cụ trả lời “có”. Thì các Cụ đã hết hạnh phúc rồi. Vì sao? Khi các Cụ mở miệng trả lời “có”, thì Cụ đang không có hạnh phúc, phải thế không. Vì sao có thể khẳng định được như thế?  Bởi khi các Cụ ĐANG hưởng thụ hạnh phúc, thì các Cụ không thể trả lời được! Còn khi các Cụ trả lời thì hạnh phúc đã không còn có mặt NGAY ĐANG LÀ nữa rồi!

Một ví dụ khác. Các Cụ ĐANG ăn một món gì đó, có người hỏi “có ngon không?”. Thì các Cụ cũng phải nhai, thưởng thức… nuốt xuống… rồi mới trả lời được chứ. Khi các Cụ mở miệng trả lời là “ngon” hay “không ngon”…thì cái CẢM THỌ đó có còn không nhỉ! Nó đã trở thành cái của „quá khứ“ rồi… khúc phim ấy đã cuốn trôi qua rồi, các Cụ ạ!

Các Cụ đã cùng chúng tôi thực tập bài “thở bụng ý thức” 10 phút. Các Cụ tinh tấn lắm! Trước khi kết thúc buổi hướng dẫn, các Cụ có yêu cầu chúng tôi tặng cho các Cụ một câu “thần chú” (mantra) gì đó để làm “tư lương cho những ngày còn lại” và có thể “thực tập” nó một cách đơn giản nhằm ổn định thân tâm ở tuổi gọi là GIÀ.

Có lẽ mọi người cũng có thể nghĩ ra được, chúng tôi đã kính gửi tặng cho các Cụ này câu „thần chú“ gì rồi nhỉ! Thưa vâng, chính xác như thế ạ!

Tôi ĐANG LÀ
CÁI
tôi ĐÃ LÀ
Tôi SẼ LÀ
CÁI
tôi ĐANG LÀ…M

Thương kính chúc các Cụ biết SỐNG mãi (tâm thức) ngay nơi cái gọi là GIÀ của thân sinh vật lý này, nghĩa là các Cụ luôn nhận biết mọi điều xảy ra với Ý NHƯ VẠN SỰ „như nó đang là“ nghĩa là các Cụ BIẾT KHÔNG THÊM một ý nghĩ nào cả thì các Cụ có THÂN YÊN TÂM AN ngay đang là và vô lượng đang là tiếp nối – bất luận trong hay ngoài cái thân tứ đại ngũ uẩn này! Chắc chắn như thế các Cụ nhé – chúng tôi khẳng định như thế, vì lẽ không có cách nào khác nữa đâu ạ!

Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT

Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ sư phát minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“; sáng lập“Zentrum PFBC” là chữ viết gọn của „Trung Tâm PERG Nghiên Cứu Chẩn Trị bệnh Long-COVID“ – tiếng Đức: „Zentrum PERG für Forschung und Behandlung Long-COVID Krankheiten“, tiếng Anh: “PERG-Center for Research and Treatment of Long-COVID Diseases”
thứ Ba ngày 14.11.2023

Khám phá thêm từ P.E.R.G.® nach NGOs

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc