Một vị Sư già kể lại câu chuyện như sau:
Có nữ Phật Tử làm công quả trong văn phòng cho một Tu Viện Phật Giáo. Cô biểu hiện có rất nhiều khổ đau trong nội tâm, và có cả nhiều bệnh nơi thân. Nhiều lần vị Sư già từng khuyên thiếu nữ đó nên học và thực tập giáo lý Phật Đà cũng như Thiền tập. Nhưng cô này điều lãng tránh, viện lý do để từ chối, hay dạ…dạ…vâng…vâng… rồi phớt lờ đi!
Một hôm nhìn qua nét mặt cô, vị Sư cảm nhận được nổi đau khổ cùng cực của cô. Ngài xót thương và đến nói rằng:
– Con có thấy ở Tu Viện có rất nhiều hành giả từ khắp nơi trên thế giới đến học, tìm hiểu giáo lý Phật Đà và thực tập nhiều pháp môn tu tập của Phật Giáo hay không nhỉ! Con thấy đó, dù họ ở rất xa tận nữa vòng trái đất tìm đến đây để tu học và hành trì. Còn con thường xuyên ở ngay trong tu viện mà không biết được cái phước duyên lành đó. Con hãy nhìn những con sư tử đá dựng ở ngoài kia để đang canh chánh điện. Ở ngoài kia: LƯNG nó XOAY VÀO TRONG; MẶT và MẮT HƯỚNG RA NGOÀI. Thì con cũng giống như vậy đó! Không khác gì như những con sư tử đá cứ xoay lưng lại, dù muốn quay lưng lại quỳ đảnh lễ bảo tháp cũng không bao giờ được!
Nghe vị thầy nói xong, cô gái chợt THỨC TỈNH. Kể từ đó cô bắt đầu học học tập giáo lý Phật Đà và thực tập những pháp môn thích hợp với căn cơ của mình. Kể từ đó cuộc đời của cô ĐANG CHUYỂN HÓA sang một cuộc sống mới!
. . . . .
CẢM NHẬN
Kính thưa các Bạn,
cho dù trong quá trình tu tập phải trải qua không ít nhiều đắng cay! Nhưng mọi thứ vốn là vậy: “Chẳng phải một phen sương thấm lạnh, hoa mai đâu dễ ngửi mùi hương!” – Thơ Lão Hoằng Bá
Vì thế cho nên các Bạn hãy luôn ghi nhớ rằng:
Bện cạnh Thầy giỏi chưa hẳn đã là trò giỏi!
Danh tiếng của Thầy, công phu của Thầy cũng không thể giúp hay làm cho mình bình an và hạnh phúc được. Mà mình hãy THẤY và HÀNH theo những gì Thầy DẠY, HIỂU cho thấu đáo, phải TỰ nỗ lực HỌC, TỰ công phu để HIỂU, TỰ thực hiện HÀNH – chứ không AI học, hiểu hay hành giùm cho mình cả! Nhờ đó, TA mới có thể TỰ trải nghiệm, TỰ ngộ nơi bản thân mình…!
Không phải từ công thức, chữ nghĩa, khái niệm, triết lý, văn chương thi phú nói ra ro ro… mà cần phải từ nơi sức sống hành trì miên mật, từ công phu luyện tập nghiêm túc của chính mình!
Bằng không, chẳng khác gì một người đam mê NGHIỀN NGẪM một cuốn sách dạy nấu ăn của một tác giả nổi tiếng đầu bếp khách sạn 6 hay ngàn sao, mà KHÔNG BIẾT tự mình bắt tay thực hiện bất kỳ một món ăn nào mình ưa thích trong đó, thì suốt đời vẫn đói meo và chẳng biết nấu ăn là gì để tận hưởng mùi vị, hương vị của món ăn đó! Cho dù có NÓI ro ro, thao thao bất tuyệt, thuyết giảng tuyệt vời, điệu bộ hấp dẫn, văn chương chữ nghĩa cả rừng v.v… để DẠY cho người khác những điều đã được ghi trong quyển sách nấu ăn đó… nhưng bản thân họ CHẲNG ĐƯỢC gì cả! Họ mới chính là những người KHỔ ĐAU, CẮN RỨC LƯƠNG TÂM nhiều nhất… mà mọi người chưa hề biết!
Lại nữa, có không ít người bày vẻ cho người khác đủ kiểu, mọi phương pháp trị bệnh thân hay tâm v.v…, mà chính họ chưa chữa lành được những tật dịch bệnh họ đang mang! Cũng như họ giảng thuyết về cái CHẾT, chết ra sao, lúc chết thế nào và sau khi chết đi đâu… mà chính bản thân họ chưa từng trải nghiệm qua giai đoạn giữa sống và chết như thế nào cả(sic)! Họ chưa biết trọng NHÂN QUẢ về ý nghĩ dẫn đến lời nói hay hành động của họ! Bởi họ chỉ là một cổ máy tự động thu và phát âm mà thôi!
Các Bạn nên biết rằng: Những vị Tổ ngành Y đều là những vị Bồ Tát: các Ngài TỰ chấp nhận bệnh, nhiễm v.v… để TỰ tìm ra thuốc hay phương thức cứu chữa và phòng ngừa! Còn ngày nay thì sao? Kính nhường lời cho các lương y, bác sĩ, các chuyên gia mọi ngành y khoa… TỰ hiểu!
Tất cả đều không giống chẳng khác gì đôi sư tử dựng trước cổng chùa, nơi thờ tự v.v… chỉ biết “nương cửa chùa” để hiện hữu, còn luôn quay ra ngoài làm oai như ví dụ trên.
Tất cả đều bởi vì họ chỉ biết cầu cạnh hay nương tựa cái khác để kiếm phước, kiếm kiến thức, kiếm danh, kiếm lợi… mà họ không biết rằng, nếu như thế thì những cái phước, kiến thức, danh hay lợi đó chỉ là những thứ mượn để tạm dùng và họ sẽ sẳn sàng quẳng nó đi như cái giẻ rách, khi những thứ mượn tạm đó không còn mang lại được cho họ những gì họ đang mong muốn (tác ý)!
Đồng thời, họ cũng quên rằng: MƯỢN thì phải TRẢ! còn cái gi của chính mình tạo ra mới thật là của mình, không nợ nần ai cả!
Luật NHÂN QUẢ là chân lý tự nhiên bình thường (natur law) trong vũ trụ này. Nó rất bình đẳng, không có kẻ lách – không như luật pháp đời thường! và không thiên vị một ai cả – kể cả những người có quyền thế “đút lót hay hối lộ” nó, hay một vị Cao Tăng, Thiền sư này nọ v.v…
Rốt cuộc, họ dạy người khác thì ôi thôi…, nhưng chính bản thân họ lại quên hay vì THAM sống sợ chết nên cố tình quên rằng:
Mọi PHÁP (dharma)
„KHÔNG THẬT CÓ“
Bởi do “NHÂN DUYÊN SINH“
NHÂN QUẢ (karma)
„LUÔN CÓ THẬT“
Vận hành „TỪNG SÁT-NA“
và chân lý miên viễn vẫn bình thường luôn là:
Họ ĐANG LÀ
CÁI họ (tâm ý thức) ĐÃ LÀ
Họ SẼ LÀ
CÁI họ (tâm ý thức) ĐANG LÀ…M.
Đáng thương thay!
Nam Mô THƯỜNG BẤT KHINH Bồ Tát Ma Ha Tát
Thương kính chúc mọi người cùng thân quyến cũng như bằng hữu luôn sống với tâm Ý NHƯ VẠN SỰ „như nó đang là“ từ cái BIẾT KHÔNG THÊM để THÂN YÊN TÂM AN ngay đang là và vô lượng đang là tiếp nối – nhất là trong thiên niên kỷ xCovid-19 này cũng như trong giai đoạn tứ đại bất hoà, ngũ hành biến dịch và vô thường đang kề sát bên! Bởi không có cách khác mọi người nhé! Chúng tôi khẳng định như thế!
Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
Namo Bhaisaijya Guru Vaiḍuria Prabhà Ràjàya Tathàgatàya
Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ sư phát minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.ER.G.®“; sáng lập “Zentrum-PFBC” là chữ viết gọn của „Trung Tâm PERG Nghiên Cứu Chẩn Trị bệnh Long-COVID“ – tiếng Đức: „Zentrum PERG für Forschung und Behandlung Long-COVID Krankheiten“; tiếng Anh: “PERG-Center for Research and Treatment of Long-COVID Diseases”
Thứ Năm ngày 11.01.2024



Bình luận