Có một cô gái đến tìm một nhà Sư, cô hỏi:
– Thưa thầy, con muốn buông một vài thứ mà không thể, con mệt mỏi quá!
Nhà Sư không nói gì rót nước sôi nóng vào cốc trà cô đang cầm, nước chảy tràn ra tay, làm cô bị phỏng, cô buông tay làm vỡ cốc. Lúc này nhà sư mới từ tốn nói:
“Đau Rồi Tự Khắc Sẽ Buông! Vấn đề là,
Tại Sao Phải ĐỢI TỔN THƯƠNG THẬT SÂU Rồi Mới Buông?”
Lần khác, có một chàng trai đến tìm nhà Sư, anh hỏi:
– Thưa thầy con muốn buông XUÔI vài thứ nhưng con do dự quá, con mệt mỏi vô cùng!
Nhà Sư cũng làm như đối với cô gái. Sư đưa anh ta một cái tách và bảo anh cầm, đoạn ông rót đầy tách trà nóng vừa mới pha xong.
Chàng trai cảm thấy nóng quá! Nhưng anh vẫn không buông tay mà chuyển từ tay này sang tay kia cho đến khi nguội đi rồi uống và cảm nhận thấy rất ngon. Lúc này nhà sư từ tốn nói:
„Đâu phải cứ đau là buông thì
Bỏ Lỡ Những Cái Tốt Đẹp Sau Đó!”
Ý thú của ý nghĩ trên là: „tại sao cứ đau là phải buông trong khi còn có thể làm cho nó tốt đẹp lên sau đó!“
Trong cuộc đời vốn phức tạp và vô thường này, chỉ có ta mới biết: Lúc Nào Nên Cầm Lên và Bỏ Xuống – đây là CHUYỆN CỦA CHÍNH MÌNH, chứ không thể cầu nguyện, van xin một ai bố thí cho cả, kể cả Phật Trời, Thượng đế, Thần linh, Năng lượng hay Tâm linh…!
Nhưng làm thế nào để có thể BIẾT chắc chắn là „lúc nào NẮM bắt và khi nào BUÔNG ra?“
. . . . .
CẢM NHẬN
BUÔNG không giống chẳng khác KHAM NHẪN và THA THỨ.
Hay nói cách khác nghĩa là HÀI LÒNG và CHẤP NHẬN!
Nhưng làm thế nào để có thể hài lòng và chấp nhận được những thứ BẤT NHƯ Ý – nghĩa làBIẾT chắc chắn „„lúc nào NẮM bắt và khi nào BUÔNG ra?“
Giáo lý Phật Đà dạy vô cùng đơn giản dễ hiểu dễ làm và dễ thành là chỉ cần SỐNG ý thức từng sát-na Ý Nghĩ dẫn đến lời nói và hành động (cái gọi là „Thân – Khẩu – Ý“ là cách nói cho „thuận nhỉ“, chứ đúng theo giáo lý nhà Phật thì „từ TÂM Ý rồi mới dẫn đến THÂN hành gồm Khẩu là lời nói, ngôn ngữ, chữ nghĩa v.v… hay Hành Động của tay chân hay thái độ v.v… nghĩa là „tâm và thân KHÔNG HAI“ – „Ý – Thân – Khẩu“)
thuận NHÂN QUẢ thì mới có thể HÀI LÒNG và CHẤP NHẬN được!
Vì thế cho nên, vô cùng đơn giản dễ nhận ra bất luận một người nào họ MUỐN gì có nghĩa là họ có Ý NGHĨ MUỐN diễn tả điều gì từ tâm khảm sâu thẳm của họ, gọi là TÁC Ý, thì chỉ cần nghe và thấy cách họ bộc lộ, hiển thị qua lời nói, ngôn ngữ, chữ nghĩa v.v… hay hành vi của họ!
Và sống Ý Thức NHÂN QUẢ trong từng sát-na nghĩa là Ý NHƯ VẠN SỰ „như nó đang là“ còn gọi là „Như Lý Tác Ý“ hay BIẾT (thiền minh sát, vipassana) KHÔNG THÊM (thiền định, sadmadhi) thì còn có thừ gì nữa để mà nắm bắt hay buông bỏ nhỉ?
Rốt cuộc, tóm lại có nghĩa là: Chẳng có thứ gì để BUÔNG BỎ khi không có mặt của TÁC Ý (muốn) NẮM BẮT! Qua câu chuyện trên, có thể hiểu rằng:
1. Ở cô gái là việc muốn „nắm giữ“ tách trà nóng do nhà Sư „tặng“ cho!
2. Còn ở chàng trai thì muốn „thưởng thức“ tách trà do nhà sư „tặng“!
Vì thế cho nên, chỉ có cái BIẾT KHÔNG THÊM mới giúp cho ta Rõ Biết được Cái ĐANG LÀ (just be) – mà không bị điên đảo vọng tưởng… bị ảnh hưởng bởi tác ý! Đơn giản dễ hiểu bởi…
Mọi PHÁP (dharma)
„KHÔNG THẬT CÓ“
Bởi do “NHÂN DUYÊN SINH“
NHÂN QUẢ (karma)
„LUÔN CÓ THẬT“
Vận hành „TỪNG SÁT-NA“
… cũng đơn giản dễ hiểu vì lẽ..
Tôi (pudgala) ĐANG LÀ
CÁI tôi ĐÃ LÀ
Tôi SẼ LÀ
CÁI tôi ĐANG LÀ…M (just be…ing)
Thương kính chúc các Bạn cùng thân quyến và bằng hữu luôn sống với Ý NHƯ VẠN SỰ „như nó đang là“ của cái BIẾT KHÔNG THÊM để có THÂN YÊN TÂM AN ngay đang là và vô lượng đang là tiếp nối! Bởi không có cách khác mọi người ạ! Chúng tôi khẳng định như thế!
Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
Namo Bhaisaijya Guru Vaiḍuria Prabhà Ràjàya Tathàgatàya
Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ sư phát minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“; sáng lập“Zentrum-PFBC” là chữ viết gọn của „Trung Tâm PERG Nghiên Cứu Chẩn Trị bệnh Long-COVID“ – tiếng Đức:„Zentrum PERG für Forschung und Behandlung Long-COVID Krankheiten“; tiếng Anh: “PERG-Center for Research and Treatment of Long-COVID Diseases”
Thứ Năm ngày 30.11.2023
Ký ức ngày đặt chân lên máy bay „Lufthansa“ của Đức để đến một phương trời xa lạ tìm cuộc sống và tương lai trong bối cảnh cuộc chiến trong nước ngày càng khốc liệt hơn, 30.11.1969 – thế mà 54 năm rồi, VÔ THƯỜNG!


Bình luận