Có một cô làm việc trong văn phòng cho thiền viện của thầy, cô gái có rất nhiều đau khổ trong nội tâm, và có cả thân bệnh.
Nhưng nhiều lần Sư khuyên cô gái đó nên học và thực tập Thiền, cô gái đều lãng tránh và tìm cách từ chối, hay dạ… dạ… vâng… vâng rồi phớt lờ!
Một hôm nhìn qua nét mặt cô gái, vị thầy thấy cô đang tận cùng đau khổ, quá đáng thương. Ngài xót thương và gọi đến bảo:
– Con có thấy ở thiền viện có rất nhiều thiền sinh từ khắp nơi xa xôi trên thế giới đến học và thực tập hành thiền theo không. Họ ở rất xa tận nữa vòng trái đất tìm đến đây để học Thiền.
– Còn con ở ngay trong thiền viện mà không biết được cái phước duyên lành đó. Con hãy nhìn những con sư tử đá canh những bảo tháp, những con sư tử đang canh chánh điện ở ngoài kia LƯNG NÓ XOAY VÀO TRONG, MẶT NÓ HƯỚNG RA NGOÀI. Thì con cũng khác gì chúng… giống như những con sư tử đá cứ xoay lưng lại, dù muốn quay lưng lại quỳ đảnh lễ bảo tháp cũng không bao giờ được.
Nghe vị thầy nói cô gái chợt có thức tỉnh… kể từ đó cô bắt đầu thực tập hành thiền… cuộc đời cô kể từ đó bước qua một trang mới. Dù trong quá trình tu tập cũng trải qua không ít nhiều đăng cay. Nhưng mọi thứ vốn là vậy “Chẳng phải một phen sương lạnh buốt hoa mai đâu dễ ngửi mùi hương”
[khuyết danh]

CẢM NHẬN
Kính thưa các Bạn,
câu chuyện trên mang đến cho đại chúng một bài học và cách thực tập, hành trì như thế nào? Tuy nhiên, trước tiên cần hiểu vài điều sau đây, thì mới không giống những con sư tử đá ở trên (!)
1. Ở bên Thầy giỏi, luôn nghe pháp Thầy giảng v.v… vẫn chưa hẳn đã là trò giỏi! Danh tiếng của thầy, công phu của thầy cũng không làm mình bình an và hạnh phúc được!
2. Nghe, đọc, hiểu và chủ yếu là thực hành những điều thầy dạy cho thấu đáo, phải tự nổ lực, tự công phu, tự tu, tự thầm nhận lấy…
Nghĩa là, ví như Thầy chỉ cho mình cách nấu ăn, giới thiệu vô số món ăn, cách ăn… để chống ĐÓI và có sức khỏe … để mình có thể TỰ làm và ăn cho hết đói cho có sức khỏe…! Còn chuyện Thầy chỉ cho mình mà Thầy vẫn đói, là chuyện của Thầy. Ví dụ cách khác: Tam Tạng Kinh điển của nhà Phật ví như những quyển sách ghi chép công phu dạy nấu ăn và giới thiệu những món ăn cho những ai muốn no bụng và khỏe mạnh… tức hết khổ và không bị đói tức không còn khổ (!)
Còn cứ tụng thuộc làu làu mấy công thức đó, mớ từ ngữ khái niệm đó… rồi lặp đi lặp như con vẹt… nhưng vẫn chưa biết cách „sử dụng“ nghĩa là PHẢI bị đói thì mới BIẾT cách chống và làm cho hết đói…!
3. Còn miệng cứ nói, cứ rao giảng ái ngữ, từ bi, hiểu và thương, từ bi hỷ xả, buông bỏ v.v… mà khi bị khèo nhẹ một cái thì tham, sân, si bốc lên cháy chùa…! Những người chưa từng trải qua giai đoạn của cái gọi là chết mà cứ rao giảng, nói thao thao bất tuyệt… chết ra sao, sau chết thế nào…!
Nghĩa là, không phải từ công thức hay chữ nghĩa nói ra ro ro… mà phải trải nghiệm từ nơi sức sống, năng lượng từ công phu bên trong.
Tóm lại:
Hành giả, chứ không dám lạm bàn đến những „học giả“ (!), PHẢI từng biết trải nghiệm nơi bản thân cái gọi là CỰC KHỔ thìhọa maymới có thể cảm nhận hay biết được CỰC LẠC là cái gì và NÓ ĐANG ở đâu (!) Còn mới khổ sơ sơ, chút xíu… thì cũng chỉ có thể lạc sơ sơ, chút xíu… mà thôi, đại chúng nhé! Bằng không tất cả chỉ là TRẠNG nói! Mà cái bản tính TRẠNG này có GỐC từ đâu nhỉ?
Kính thưa các Bạn,
trên đoạn đường từ Đại học Y học Dân tộc Paracelsus ở Koblenz cuốc bộ ra nhà ga để đón tàu về lại trú xứ Hannover, chúng tôi tình cờ – theo nhà Phật gọi là „nhân duyên hội ngộ thời“ chứ không có một thứ gì là tình cờ, tự nhiên… cả – nhặt được một tấm postcarte. Trên đó có in một dòng chữ. Đọc xong, chúng tôi rùn mình ớn lạnh … không phải vì thời tiết chuyển mùa và gió Đông làm lạnh… mà vì ý nghĩa quá „Phật chất“ của những dòng chữ này!
Câu tiếng Đức như sau:
„Es ruckelt IMMER EIN BISSCHEN,
wenn das LEBEN in den NÄCHSTEN GANG schaltet“
tiếng Việt như sau:
“Nó luôn GIẬTmột chút,
khi cuộc sống SANG SỐ tiếp”
Câu nói ở đây trên tấm hình ám chỉ chiếc xe! Chiếc xe bị hục hặc khi sang số chạy tiếp! Lúc đó trong „bộ nhớ“ hay còn gọi là tâm thức của chúng tôi hiện lên câu thơ của Lão HOẰNG BÁ Thiền Sư:
„Chẳng phải MỘT PHEN, SƯƠNG thấm lạnh
HOA SEN đâu dễ, NGÁTmùi hương“!
Lúc đang chờ tàu đến, trong tâm thức chúng tôi HIỆN lên rõ nét những hình ảnh liên quan tiến trình GIÁC NGỘ của Thái Tử Tất Đạt Đa „duyên“ với hai câu thơ, một trên tấm postcard và hai của Hoàng Bá Thiền sư!
Chúng tôi đã NIỆM điều gì? Kính thưa các Bạn! Cái gọi là „giật“ lúc sang số xe tiếp trên tấm postcarte hay phải „một phen sương thấm lạnh“ nó không giống chẳng khác ba (03) lần GIẬT và SƯƠNG THẤM LẠNH của Thái tử Siddhartha nghĩa là ba lần BUÔNG để trải nghiệm trạng thái GIÁC NGỘ „đang là“ của Ngài. Và Ngài AN TRÚ nơi trạng thái này suốt thời gian còn tại thế và mãi mãi không bao giờ phai nhạt hay mất đi. Vì thế cho nên Ngài được vinh danh là đấng GIÁC NGỘ, một vị PHẬT, chứ chẳng phải là một vị Thượng đế hay Thần linh có quyền biến, thần thông, tâm linh hay huyền bí chi cả, đại chúng nhé (!)
Vì sao chúng tôi ví trạng thái „giật“ và „một phen sương thấm lạnh“ không giống chẳng khác „hành động“ BUÔNG của Thái Tử?
Kính thưa các Bạn,
BUÔNG là một khái niệm, một từ vựng ám chỉ một „hành động“ (action). Ví như, tôi buông một điều gì đó, một vật chi đó… nghĩa là tôi thả nó ra để cho nó rớt xuống hay tháo nóra, cởi nóra, vất nó đi v.v… để tôi không còn bị dính, bị lệ thuộc, bị ràng buộc, bị chấp chặt, bị ảnh hưởng, bị điều khiển, bị xỏ mũi, bị ám ảnh v.v… bởi những thứ đó nữa!
Tuy nhiên, một hành động được thực hiện PHẢI DO một TÁC Ý nào đó tác động! Chứ không thể có một lời nói hay hành động nào tự nhiên mà được thành hình hay mất đi cả!
Vì sao Thái Tử Siddhartha, theo sự quán chiếu và tư niệm của chúng tôi, thì Ngài đã BUÔNG ba lần với TÁC Ý là nếu KHÔNG BUÔNG thì không thể tìm ra được đáp án cho ba câu hỏi then chốn mà Ngài ưu tư từ lúc còn bảy tuổi! Nghĩa là:
1. TA ĐÃ từ đâu đến đây?
2. TA ĐANG ở đây làm gì?
3. TA SẼ đi đâu sau cuộc sống này?
Cái BUÔNG thứ nhất là từ giã gia đình, cung đình điện ngọc v.v… để lên đường TÌM ĐẠO;
Cái BUÔNG thứ hai là VỨT tất cả những kiến thức, tu tập học được của các đạo giáo thời Ấn Độ bấy giờ;
Cái BUÔNG thứ ba là VỨT luôn cáí lối TU KHỔ HẠNH mỗi ngày ăn một hột mè, thân hình không một mãnh vải, không tắm gội… hà huống kiểu „đầu đà nồi cơm điện“ hiện nay (sic)
Vì sao? Bởi vật chất – kiến thức – hành xác là ba thứ KHÔNG thể mang đến TRÍ TUỆ GIÁC NGỘ được! Trái lại, ngày nay người tu học và hành trì giáo lý Phật đà AI cũng bảo „tui tu như Phật“ thì oái oăm thay ĐANG BỊ MẮC KẸT thê thảm trong ba thứ này – những thứ mà Thái Tử Siddhartha BUÔNG để có thể GIÁC NGỘ! Còn người học tu Phật ngày nay thì hoàn toàn ngược lại. Họ nói, họ giảng và dạy ngày nay qua ngày khác… hãy BUÔNG còn (để) họ thì ÔM tất cả (giùm cho), càng nhiều thì càng tốt để chứng minh cho quá trình tu tập và sinh hoạt gọi là hoằng pháp!
Và mỗi lần BUÔNG của Thái Tử Siddhartha thì trời đất rúng động – không giống chẳng khác – khoảnh khắc chiếc xe bị GIẬT lúc sang số hay hoa Sen chỉ NGÁT mùi hương khi „bị (được) MỘT phen (lần) sương thấm lạnh!“
Thật tế mà nói, chúng ta không khác gì con sư tử đá đứng cánh giữ trước Chùa – ngó ra ngoài, quay lưng vào trong – ý nói rằng: chỉ biết SỐNG với tâm ý „hướng ngoại“ chứ chưa hề bao giờ BIẾT „hướng nội“ nghĩa là NHẬN BIẾT sự vận hành TÂM Ý của bản thân – chứ chẳng phải quay đầu, xoay lưng để TÌM mình cho cả!
Thật ra, chúng ta ĐANG sống với LƯNG quay về đằng trước, còn cái ĐẦU thì ngó đằng sau nhưng cái ĐẦU lại suy nghĩ, tưởng tượng, hoạch định cho cái BƯỚC TỚI (hic). Có phải thế không nhỉ? Các Bạn thử quán chiếu xem nhé! Chúng tôi cam đoan chắc chắn như thế!
Điều này có nghĩa là chúng ta CHƯA HỀ biết an trú nơi cái ĐANG LÀ…M! Mà mãi luôn sống ĐANG LÀ bằng và với những thứ ĐÃ và SẼ là! Vì thế cho nên mới có bản Kinh „Người Biết Sống Một Mình“ là thế!
Tuy nhiên, BIẾT an trú nơi cái ĐANG LÀ…M là trạng thái GIẬT lúc sang số xe, MỘT PHEN SƯƠNG THẤM LẠNH – không giống chẳng khác – ba trạng thái BUÔNG của Thái tử Siddhartha!
Cái BUÔNG này, theo quán chiếu của chúng tôi, cũng chính là trạng thái ĐANG LÀ của sự CHUYỂN HÓA TÂM THỨC! Vì sao, bởi nó không giống chẳng khác cái BUÔNG đao của đồ tể để thành PHẬT; của ông Vô Não khi BIẾT DỪNG LẠI!
KẾT
Kính thưa các Bạn,
những cái BIẾT của chúng ta từ muôn kiếp đến nay là cái BIẾT từ những sự chắp vá kiến thức vay mượn hay học hỏi được, từ kinh nghiệm của thân tâm từng trải qua trong vô lượng kiếp sống cho đến nay… chứ không phải tự nhiên mà có được, chẳng phải thần đồng, tâm linh siêu hình gì cả… Nhưng những thứ đó có giúp gì cho chúng ta không còn khổ tâm đau thân, tật dịch dị bệnh triền miên chăng?
Và đáp án được Thái tử Siddhartha NHẬN RÕ, gọi là GIÁC nhận và NGỘ là rõ, của ba thắc mắc TA ĐÃ – TA ĐANG và TA SẼ chỉ có MỘT chân lý duy nhất đó là lý NHÂN – DUYÊN – SINH hay còn gọi là NHÂN (duyên) QUẢ làm cốt lõi trong giáo lý TỨ DIỆU ĐẾ gồm bốn SỰ THẬT: Một là KHỔ là trạng thái của cái gọi là QUẢ ta ĐANG gánh chịu; hai là TẬP là cái gọi là NHÂN ta ĐÃ làm; ba là DIỆT gọi là cái QUẢ của những gì ta ĐANG LÀM NGAY ĐANG LÀ (moment) chứ không phải đã hay sẽ làm!
Và giáo ly này bàng bạc làm NỀN TẢNG CĂN BẢN cho mọi tư duy, khai phóng cho mọi kinh điển Phật giáo, bất kể là tông phái, trường pháp, pháp môn tu học, luận thuyết nào hay pháp hành nào như thiền, tịnh, mật, hiển giáo v.v…
Cho nên, muốn BUÔNG thì PHẢI BIẾT vì sao BUÔNG! Và cái BUÔNG này như thế nào tùy thuộc vào sự TÁC Ý biết rõ vì NHÂN QUẢ nên BUÔNG, chứ không vì một lý do nào khác cả, bất kể đó là đạo đức, luân lý, tâm linh, nhân sinh quan hay vì một áp lực, thúc ép nào bởi quyền lợi riêng tư hay vì cộng đồng hay tập thể nào cả!
Vì thế cho nên, giáo lý TỨ ĐIỆU ĐẾ được chúng tôi nương tựa làm nền tảng cho Y lý – Y học và Y thuật cho Y phương minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“ để mang giáo lý Phật đà vào ngành Y một cách thực tiễn và hiệu quả nhất, chứ không chỉ là rừng lý thuyết chữ nghĩa hý ngôn dong dài nghe thuận lỗ tai mà gọi là „trị bệnh theo Phật giáo“ (sic).
Ngay cả phương pháp „Giảm Căng thẳng dựa trên Chánh niệm“ tiếng Anh là „Mindfulness-Based Stress Reduction“, viết tắt là MBSR được ông Jon Kabat-Zinn ở Hoa Kỳ phát minh vào cuối những năm 1970, chủ yếu từ các bài tập theo Zen của Nhật và Thiền Minh Sát gọi là Vipassana của Phật giáo sau một khóa học tại Làng Mai bên Pháp vài tuần do Thầy Nhất Hạnh chủ trì. Liệu pháp MBSR là một chương trình xử lý căng thẳng là STRESS thông qua Chánh Niệm. MBSR giúp điều trị các bệnh tâm lý khác nhau.
Phương pháp MBSR này áp dụng một số chương trình của tâm lý trị liệu, hành vi trị liệu kết hợp chánh niệm. Nhưng kết quả của nó cũng chỉ giới hạn ở NGỌN nghĩa là ngăn chận hay chữa triệu chứng – theo kết quả khảo sát của nhiều nghiên cứu khoa học về MBSR đăng trên tạp chí SPEKTRUM chuyên về „Nghiên cứu Não bộ – Tâm lý học và y Học“ phát hành tại Đức mà chúng tôi là độc giả đặt mua từ năm 2005 trong lúc học thi tốt nghiệp „tâm lý trị liệu“ do Bộ Y tế Đức khảo thí và chứng nhận cấp giấy phép hành nghề; chúng tôi tốt nghiệp vào tháng TƯ năm 2007 lúc 55 tuổi (!). Điều này cho thấ rằng: Cái gọi là HỌC không phân định tuổi tác, các Bạn nhé (hic)!
Thật tế bản thân MBSR như bao nhiêu phương pháp tâm lý trị liệu có mặt từ thời cha đẻ của nó là Freud cho đến nay cũng vẫn chưa có cách để chẩn tìm ra cái gọi là TÁC Ý dẫn đến stress hay những bệnh tâm lý khác ở mỗi người hoàn toàn khác nhau. Vì thế không thể có một phác đồ tâm lý trị liệu chung chung cho một tập thể, số đông có cùng triệu chứng tâm lý nào đó (sic)
Vô cùng đơn giản dễ hiểu bởi cơ sở Tâm lý HỌC của Phật giáo là giáo lý TỨ DIỆU ĐẾ và nền tảng cho Tâm lý TRỊ LIỆU của Phật giáo là nội hàm Phẩm SONG YẾU tiếng Phạn là „yamaka-vaggo“ của PHÁP CÚ Kinh tiếng Phạn là „dhamma pada“. Nghĩa là: Ý DẪN ĐẦU các PHÁP, Ý LÀM CHỦ Ý TẠO tác!
Tật dịch dị bệnh khổ tâm đau thân cũng là PHÁP do TÁC Ý gây ra!
Cho nên câu hỏi làm tiêu đề cho bài pháp thoại này là: „Làm thế nào mới có thể BUÔNG được?“ có câu trả lời rất đơn giản, dễ hiểu, dễ làm, dễ thành dựa trên nền tảng giáo lý TỨ DIỆU ĐẾ và Phẩm SONG YẾU của PHÁP Cú Kinh để SỐNG luôn Ý THỨC từng sát-na TRƯỚC khi NÓI hay LÀM rằng:
Mọi PHÁP KHÔNG THẬT CÓ
bởi DO NHÂN DUYÊN SINH
NHÂN QUẢ luôn CÓ THẬT
ĐANG vận hành TỪNG SÁT NA
cho nên
Ta và chúng sanh ĐANG là
Cái TÁC Ý của ta và họ ĐÃ là;
Ta và chúng sanh SẼ là
CáiTÁC Ý của ta và họ ĐANG là…m!
Nam Mô THƯỜNG BẤT KHINH Bồ Tát Ma Ha Tát
Thương kính chúc các Bạn cùng muôn loài ngày nối tiếp Thân Tâm An Lạc,luôn An Lành với Ý NHƯ VẠN SỰ như nó đang là nghĩa là BIẾT KHÔNG THÊM để THÂN có thể YÊN, TÂM có thể AN, THẾ GIỚI có thể HÒA BÌNH, NHÂN SINH có thể AN LẠC ngay sát-na đang là và trong vô lượng sát-na đang là tiếp nối!
Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
Namo Bhaisaijya Guru Vaiḍuria Prabhà Ràjàya Tathàgatàya
Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ sư phát minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“; sáng lập “Zentrum PFBC” là chữ viết gọn của „Trung Tâm PERG Nghiên Cứu Chẩn Trị bệnh Long-COVID“ – tiếng Đức: „Zentrum PERG für Forschung und Behandlung Long-COVID Krankheiten“, tiếng Anh: “PERG-Center for Research and Treatment of Long-COVID Diseases”
Thứ BA ngày 12.11.2024
Kính lưu ý: Châu Âu đã đổi giờ mùa Đông – lui một tiếng. Như vậy múi giờ giữa Đức và Việt nam hay ngược lại bây giờ cách nhau 6 tiếng. Nghĩa là, ví dụ hôm nay là Thứ BA ngày 12.11.2024 và Đức bây giờ là 8am thì Việt Nam là 2pm!
Trân trọng kính giới thiệu Phòng Khám Chẩn Điều Trị (Praxis) của „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“ tại tổ hợp y khoa “Wendepunkt” ngay trung tâm thành phố Hannover: https://hannover-wendepunkt.de/team/
Các Bạn khắp năm Châu nếu có nhu cầu khám chẩn điều trị mọi bệnh tật hay triệu chứng đau nhức thân hay những bệnh nan y như ung thư các kiểu; các bệnh tâm lý hay tâm thần; bệnh tâm do thân gây ra; các hội chứng Long-Covid, mọi triệu chứng Rối Loạn Phát Triển ở trẻ em và Thanh Thiếu niên như tăng động (ADHD), chậm hay không nói, bạo hành, nghiện ngập v.v… bằng phương pháp Năng Lượng TÂM-THỂ P.E.R.G.® trực tiếp tại phòng khám hay trực tuyến Online, kính xin các Bạn liên hệ với chúng tôi qua các cách như sau để đặt lịch (Termin) khám chẩn điều trị:
1. Điện thoại di động: (+49) 176-4341 1238
2. E.Mail: thichon@arcor.de
3. Liên hệ : https://nangluongtamtheperg.de/contact/
4. Inbox Facebook Messenger: Ngoc Diep Ngo


Bình luận