…cuối tháng chín 2017, chúng tôi có hướng dẫn một phái đoàn gồm các Cụ trên 70 tuổi người bản xứ làm việc thiện nguyện cho một xứ đạo tại thành phố Bad Oeynhausen, cách Chùa Viên Giác tại Hannover trên trăm cây số.
Họ đến Tổ Đình VIÊN GIÁC tại Hannover, Đức quốc bằng một xe buýt lớn và được hướng dẫn bởi một nữ Mục Sư Tin Lành của xứ đạo. Lịch hướng dẫn đã lên trước đó trên tám tháng.
Đa phần, những người đến tham quan viếng thăm Tổ Đình VIÊN GIÁC là những học sinh, người bản xứ hay các nhóm sinh hoạt tôn giáo, chính trị, vườn trẻ, sinh viên đại học các ngành về thần học hoặc các ngành xã hội, y tế, giáo dục, sư phạm cũng những bác sĩ, y sĩ, lương y hoặc sinh viên y khoa v.v…
Họ đến không chỉ để tham quan, mà có ý muốn tìm hiểu về giáo lý Phật Đà và cách Ứng Dụng cho cuộc sống tùy độ tuổi, ngành nghề v.v… Cho nên, sau phần hướng dẫn tham quan, giải thích ý nghĩa cách thờ tự và những hình tượng Phật và Bồ Tát, chúng tôi hướng dẫn THIỀN tập và THỞ Ý THỨC (chánh niệm) rồi chia sẻ với họ về nguồn gốc Phật Giáo, giáo lý Phật Đà; chủ yếu là các đề tài liên quan đến PHẬT PHÁP ỨNG DỤNG để giúp mọi người dù khác chủng tộc, màu da, tôn giáo, tín ngưỡng, chính trị v.v… cũng có thể áp dụng cho cuộc sống hàng ngày thêm phần lợi lạc cho mình và cho người.
Những khóa hướng dẫn này là „sáng kiến“ của chúng tôi từ đầu thập niên 80 – khi Niệm Phật Đường Viên Giác chuyển về địa điểm mới và đổi tên là Chùa Viên Giác -, được đệ trình thỉnh ý Sư Phụ và được Ngài chấp nhận. Lý do đơn thuần là Phật Giáo VN „không thể chỉ đóng cửa dành cho người Việt dưới ánh mắt tò mò của người bản xứ… điều này dễ gây „kỳ thị“ và „cô lập“! Ngược lại, chúng ta PHẢI ĐẾN với họ bằng nhiều cách như các khóa hướng dẫn nấu ăn chay… quan trọng là cách „làm chả giò chay kiểu VN với báng tráng“… món người Tây phương thích nhất… ở thập niên 80… trước khi nước đức thống nhất… sau đó mới MỜI họ đến VIẾNG „nhà mình“!
Tôi không quên được. Lần đầu tiên có một lớp học sinh lớp 10, các em ở độ tuổi 16, đến viếng Chùa vào ngày thứ sáu để kết thúc một tuần lễ VĂN HÓA VIỆT NAM do nha trường tổ chức để sau này tiếp cận với người Việt qua THUYỀN NHÂN VN được tiểu bang Niedersachsen đón đến Đức vào cuối năm 1979.
Tuần lễ VĂN HÓA VN này do chúng tôi và Cô Thiện Hạnh. Cô đã qua đời trong thập niên 90 vì một căn bệnh nhiễm trong phòng thí nghiệm. Cô Thiện Hạnh lo phần hướng dẫn đi siêu thị mua vật liệu và chỉ các em làm chà giỏ chay. Còn chúng tôi qua những hình ảnh chiếu trên tường giới thiệu nếp sống văn hóa, danh lam thắng cảnh, phong tục tập quán VN v.v… Cũng như truyện hình cuộc đời Đức Phật Thích Ca cũng như giới thiệu về cuộc sống tinh thần của người Việt tại Đức qua hình ảnh ngôi Chùa Viên Giác và những sinh hoạt Văn Hóa, Xã Hội và Phật sự của Trung Tâm Văn Hòa Xã Hội Phật Giáo VN tại Đức do chúng tôi điều hành.
Thế là quý Thầy Cô của nhà trường đề nghị… tất cả PHẢI đến Chùa để
THẤY TẬN MẮT, NHÌN TẬN MẮT…
NHÂN – DUYÊN – HỘI NGỘ – THỜI
Thế là sau đó, các trường khác trong thành phố cũng „rập khuôn“ tổ chức không những là tuần lễ VĂN HÓA mà còn thêm hai chữ PHẬT GIÁO VIỆT NAM vào nữa…
Thời gian đầu, chỉ có „hai Thầy Trò”. Sau thời tụng BÁT NHÃ, Sư Phụ hướng dẫn ngồi Thiền và trả lời những thắc mắc của khách… còn chúng tôi là „thông dịch viên“… Kết thúc buổi TIẾP CẬN LÀM THÂN là một bữa cơm CHAY tại Chùa, trước đây do Bác Diệu Niên chủ đạo – sau này Bác xuất gia có Pháp Tự là Hạnh Niệm và đã vãng sanh trong thập niên 90.
Thời gian sau đó, nhu cầu Phật sự của Sư Phụ ngày càng tăng như chăm lo đời sống tinh thần của người Phật Tử VN tại Đức góp phần cho việc hội nhập, các lãnh vực văn hóa, giáo dục v.v… nên Sư Phụ GIAO TOÀN QUYỀN các khóa hướng dẫn này cho chúng tôi điều hành, quản lý và thực hiện.
Những Phật sự của Sư Phụ suốt thời gian từ cuối thập niên 70 đến nay đã được Tổng Thống Đức vinh danh và ban tặng HUÂN CHƯƠNG CÔNG ĐỨC QUỐC GIA HẠNG NHẤT của Cộng Hòa Liên Bang Đức.
Chúng con kính chúc mừng Sư Phụ và rất hãnh diện là đệ tử của Ngài. Và đây cũng là niềm vinh dự cho toàn thể Phật Tử VN ở nước Đức và trên thế giới nói riêng cũng như cho Phật Giáo VN nói chung.
Kính mời các Bạn đọc thêm chi tiết về „Phật sự“ điểm qua ở trên qua link sau:
https://nangluongtamtheperg.de/2023/09/24/nhan-duyen-dau-tien-lam-nen-mang-phat-giao-vao-quan-chung-duc/
… từ năm 1993 đến 2003, vì DUYÊN NGHIỆP nên chúng tôi không còn đảm nhận một chức vụ nào của Giáo Hội hay Phật sự nào của Chùa nữa! Việc hướng dẫn các khóa này đã được một Anh sinh viên pháp danh Thiện Tâm đến từ Peru đảm nhận… Anh Thiện Tâm cũng là đệ tử của Sư Phụ chúng tôi.
Năm 2003, chúng tôi giã từ „thế sự“ và tiếp tục Phật sự của Chùa đến năm 2020.Chúng tôi cùng đạo hữu Thiện Tâm hai người đã làm cho các buổi tham quan hướng dẫn như vậy ngày càng tăng, do sự „giao tiếp“ của chúng tôi ở nhiều vai trò như: Điều hành trưởng Trung Tâm Văn Hóa Xã Hội Phật Giáo VN tại Đức; thành viên Ban Lãnh Đạo Hội Phật Giáo Đức (Deutsche Buddhistische Union, viết tắt là DBU) 2004-2012; thành viên ban lãnh đạo Hội Đồng LIÊN TÔN GIÁO tiểu bang Niedersachsen có trụ sở đặt tại thành phố Hannover; thành viên „Nhà Tôn Giáo“ (Haus der Religionen) do Hội Thánh Tin Lành thành phố Hannover thành lập; giảng viên Trại Cải Huấn Thanh Thiếu Niên Phạm Pháp tại Nienburg (2010-2019); thành viên hội đồng HỘI NHẬP (Integrationsbeirat) tại Hannover; giảng viên cho thanh thiếu niên PHỔ TỰ KỶ, TĂNG ĐỘNG Trung Học Cấp I tại Hannover; Thông và Phiên Dịch viên Hữu Thệ cho các cơ quan chức năng của nước Đức, đặc biệt là tiểu bang Niedersachsen (1989-2019)…
Có thể nói là từ năm 2004 đến 2019 trước khi BỒ TÁT xCovid THỊ HIỆN (!), hầu như ngày nào cũng có một lớp như vậy… thời gian từ 1,5 đến 2 tiếng. Hai huynh đệ chúng tôi chia nhau mỗi người lo một ngày… để còn thì giờ làm Phật sự khác nữa…!
Các Bạn có thể tìm hiểu thêm với link sau ạ!
https://nangluongtamtheperg.de/about/
Đa phần, các đề tài chia sẻ thường liên quan đến TỨ DIỆU ĐẾ, TỨ NIỆM XỨ, lý DUYÊN SANH – VÔ THƯỜNG – NHÂN QUẢ. Giáo lý TỨ DIỆU ĐẾ là căn bản, là cốt lõi, là tinh yếu Phật Pháp có giá trị cho tất cả mọi tông, trường phái Pha65t giáo trên hành tinh này. Vì lẽ hệ thống giáo lý này của PHẬT ĐÀ (Buddha) VƯỢT thời gian, không gian và có một giá trị NỀN TẢNG BẤT BIẾN, không những cho người học và tu tập giáo lý Phật Đà, mà cũng cho những người theo đạo hay tín ngưỡng, triết học khác… không phân biệt màu da, sắc tộc, nhân sinh quan, tuổi tác, căn cơ, trình độ học vấn v.v…
… trước khi chia tay, có một bà Cụ đến „chắp tay xá“ và nói với chúng tôi rằng:
– „Thầy ơi! (dù chúng tôi không phải là môt tu sĩ Phật Giáo!) Tôi tên là Diana, hiện làm việc thiện nguyện trong một nhà thương lớn tại thành phố Bad Oeynhausen – một nhà thương rất nổi tiếng chuyên về bệnh tim. Tôi tuổi đã lớn và sống đơn độc một mình. Ở nhà thì buồn chán, chơi với bạn già nói chuyện riết rồi cũng không còn chuyện gì để nói nữa. Vì thế cho nên mỗi buổi chiều tôi thường đến bệnh viện để trò chuyện, tâm sự, chia sẻ với các bệnh nhân đang được điều trị tại đó nhằm mang lại cho họ được chút gì an ủi trong những ngày nằm viện. Nhưng điều lạ kỳ rằng, tôi có cảm giác „mình CHO ÍT, nhưng sao NHẬN LẠI QUÁ NHIỀU so với cái mình cho ra!“. Theo Thầy, đạo Phật nghĩ gì về sự kiện này?“
Cụ này vừa dứt lời, thì phía sau chúng tôi, có một Cụ khác tiến lên phía trước và phân trần:
– „Còn tôi thì khác, Thầy à! Tôi có cảm giác ngược lại và thường tự hỏi mình „tại sao mình CHO NHIỀU mà cảm thấy NHẬN LẠI QUÁ ÍT!“. Sao lạ kỳ vậy Thầy?“
Mặc dù mọi người đang lần lượt đang rời khỏi Chánh Điện để ra xe, nhưng vị nữ Mục Sư vẫn yêu cầu mọi người nên trở lại nghe chúng tôi chia sẻ về hai thắc mắc rất thú vị trên, để làm hành trang tư tưởng trong lúc làm việc thiện nguyện!
– “Chúng tôi cám ơn mọi người đã quay lại để lắng nghe sự chia sẻ một đề tài khá lý thú. Thưa Quý vị!
Ví dụ có một người đang đi ngoài phố. Họ đi ngang qua một người đang ngồi ăn xin và xin tiền. Người này mở ví và cầm „một Euro“ kính cẩn bỏ vào cái nón của người ăn xin. Và trong lúc đó họ KHỞI TÂM: Nguyện đem công đức này hồi hướng cho TẤT CẢ CHÚNG SANH đều được no ấm, hạnh phúc và không còn nghèo đói để phải đi ăn xin như người này nữa“.
Nhưng có một người khác, họ cũng bố thí cho người ăn xin cũng „một Euro“, nhưng trong tâm khởi lên một niệm rằng: „Ta bố thí cho NGƯƠI để mua đồ ăn cho đở đói nghe!“.
Kính thưa Quý Vị, cùng một hành động là „bố thí một Euro“. Nhưng xét về giá trị vật chất, VẬT CHO của hai người đó „KHÔNG KHÁC“ nhau – chỉ có „một Euro“. Nhưng ở người thứ nhất, họ đã sự TÁC Ý, PHÁT TÂM RỘNG RÃI TRÙM KHẮP CHÚNG SANH; còn người thứ nhì thì CHỈ tác ý, phát tâm cho MỘT NGƯỜI mà thôi! Nghĩa là SỰ PHÁT TÂM “KHÔNG GIỐNG!”
Chúng tôi đơn cử ví dụ trên để quay lại câu hỏi của hai Cụ khi nãy. Cũng như vậy! Hai Cụ làm việc thiện nguyện NHIỀU NHƯ NHAU (DUYÊN), nhưng KHỞI TÁC Ý KHÁC NHAU (NHÂN). Vì thế cho nên NHẬN (QUẢ) cũng khác nhau là vậy!
Cụ Diana cũng làm thiện nguyện như tất cả Quý Cụ khác, nhưng cái TÂM của Cụ Diana RỘNG và TRÙM KHẮP HƯ KHÔNG, nên cái (quả) NHẬN của Cụ Diana NHIỀU (!). Còn cái tâm của Cụ … chỉ hướng đến MỘT CÁ NHÂN. Nhưng đâu phải cá nhân nào đã NHẬN mà BIẾT ƠN hay CÁM ƠN hoặc TRI ÂN gì đâu, phải không thưa Quý vị! Vì vậy cho nên, Cụ…cảm thấy chỉ NHẬN „NHỎ GIỌT“ chứ không nhiều như Cụ Diana.
Thành thật cám ơn câu hỏi đáng trân quý của Quý vị và xin lỗi Quý vị, nếu những lời chia sẻ của chúng tôi có điều gì làm cho Quý vị có cảm giác bị xúc phạm hay phật lòng, thì kính mong Quý vị hỷ thứ cho nhé!
Vì thế cho nên trong đạo Phật, Quý Thầy thường dạy chúng tôi rằng: Khi các con BỐ THÍ hay CÚNG DƯỜNG, điều quan trọng các con phải nhớ là không phải là VẬT cho, mà là cái TÂM bố thí, nghĩa là TÁC Ý trước khi LÀM là gì!“…
Lúc ấy, vị Mục Sư lên tiếng nói, sau một tràng vỗ tay tán thưởng lời chia sẻ của chúng tôi:
– „Thay mặt phái đoàn, chúng tôi chân thành ghi nhận và cám ơn những lời chia sẻ quý báu của Thầy. Và chúng tôi tin rằng, đây là một bài học quý giá cho những người phát tâm làm công việc thiện nguyện mang lại niềm vui cho người khác! Kính cám ơn Thầy! Chúng tôi phải lên đường rồi! Mong rằng, nếu có điều kiện thuận tiện, chúng tôi kính mời Thầy đến xứ Đạo của chúng tôi để chia sẻ thêm! Vì rất tiếc có nhiều Cụ Ông Cụ Bà vì sức khỏe nên không tham gia được lần này. Cũng như có nhiều người tham dự hơn ạ! Chân thành cảm tạ!“
. . . . .
CẢM NHẬN
Phàm trong đời sống, bất kỳ làm việc gì dù nhỏ như nhặt cây kim, cọng rác … hay làm việc lớn lao, „đại sự“ (!) nào đó, chúng tôi thường PHÁT TÂM HỒI HƯỚNG. Ví dụ, luôn luôn sau một ca lâm sàng điều trị, chúng tôi thường đọc nhẫm trong tâm lời phát nguyện hồi hướng như sau:
„Con nguyện đem công đức điều trị chữa lành cho bệnh nhân này HỒI HƯỚNG cho TẤT CẢ MỌI LOÀI CHÚNG SANH đều BIẾT BỎ ÁC LÀM LÀNH, GIỮ TÂM THANH TỊNH để không còn phải bị BỆNH TẬT KHỔ ĐAU nữa! Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật!“
KẾT
LÀM với (tác) Ý gì “không giống chẳng khác” LÀM với TÂM gì, nghĩa là (tâm) Ý muốn LÀM thể hiện bằng LỜI NÓI, NGÔN NGỮ… hay HÀNH VI, HÀNH ĐỘNG…
Và sự TÁC Ý này cũng là câu trả lời cho ba câu hỏi cơ sở về sự HIỆN HỮU của con người hay mọi sinh linh là: TÔI…
1) TỪ ĐÂU ĐẾN?
2) SỐNG LÀM Gì?
3) SẼ ĐI VỀ ĐÂU?
với CHÂN NGÔN gọi là lập trình „mPERG“ làm cơ sở Y Học – Y Lý và Y Thuật của Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®
Tôi (pudgala) ĐANG LÀ
CÁI (pudgala) tôi ĐÃ LÀ
Tôi SẼ LÀ
CÁI tôi ĐANG LÀ…M
Cho nên chúng ta phải luôn cẩn trọng, bởi cái ta ĐANG LÀM NGAY ĐANG LÀ (nhân) từ TÁC Ý (tâm) gì, thì TƯƠNG LAI ta SẼ LÀ cái đó (quả)!
Thương kính chúc mọi người, mọi nhà muôn nơi THÂN YÊN TÂM AN, Ý NHƯ VẠN SỰ!
Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tồ sư phát minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®
thứ NĂM ngày 05.10.2023
[cập nhật và bổ sung bài chia sẻ viết ngày 05.10.2017]


Bình luận