
VÌ SAO CHÚNG SANH MÃI XOAY VÒNG
TRONG TẬT DỊCH DỊ BỆNH KHỔ ĐAU NHƯ THẾ?
…Sáng sớm mưa dầm, Sư ôm bát đi khất thực.
Khi Sư đi ngang một xóm nhà lụp xụp, có một con bò đi ra chặn đường sư, không cho đi. Chủ nó không kéo đi được.
Sư biết ý, liền hỏi nó: Ngươi muốn hỏi gì phải không?
Bò: Sư ơi, tại sao con làm BÒ hoài vậy?
Sư: Phật dạy vì ngươi THÍCH ĂN CỎ!
Bò: Vậy làm sao thì con HẾT KIẾP LÀM BÒ, Sư ơi! Kính lạy Sư CHỈ CÁCH cho con nhé?
Sư: Dễ ợt, ngươi THÔI ĐỪNG ĂN CỎ!
Bò ngoảnh mặt rồi bước đi, nước mắt ròng ròng … (Có lẽ tiếc hùi hụi…)
Sư cúi đầu theo bước chân, tiếp tục đi bát…!
Mưa vẫn rơi tầm tã. Sư cảm thấy LẠNH BUỐT TRONG TIM (!)
Có người hỏi tại sao Sư cảm thấy lạnh buốt trong tim?
Sư giải thích. Này nhé, ngẫm xem:
Con bò KHÔNG BIẾT CHẾT LÚC NÀO KHI BỊ GIẾT LÀM THỊT?
Con NGƯỜI cũng thế: CHỈ HƠI THỞ HÍT VÀO KHÔNG THỞ RA LÀ KẾT LIỄU MẠNG SỐNG (!)
Con bò TIẾC MỚ CỎ!
Con NGƯỜI cũng không khác: Họ LUYẾN TIẾC: SẮC ĐẸP, MỚ TIỀN, NHÀ CỬA, TÀI SẢN, CHỒNG, VỢ, CON CÁI, CÔNG DANH, CHỨC QUYỀN, ĐỊA VỊ… ĐỆ TỬ, cái ÁO CÀ-SA, cái ĐẦU TRỌC, NGÔI CHÙA, DĂM BA ĐỨA ĐỆ TỬ HAM VUI HƠN LÀ HAM TU… TRANH HƠN THUA v.v… thì có khác gì con BÒ MÊ ĐÁM CỎ mà không bỏ được thân bò hay không nhỉ?
Theo chia sẻ của một vị Sư
Myanmar ngày mưa khất thực mùa an cư 2017
– – – – –
CẢM NHẬN
Thật ra CÁI NHÌN của vị Sư trên chỉ muốn ám chỉ đến sự TÁC Ý về LUYẾN ÁI (tham, muốn, ưa thích, nắm bắt, cố chấp…) mà CÁI QUẢ ĐỒNG THỜI của nó là sự TIẾC NUỐI (sân, bất như ý…) được xem là “cảm xúc” hay “tâm lý”
Thật tế, chính sự TÁC Ý (ý muốn hành động) về LUYẾN ÁI, THAM MUỐN chính là TÁC NHÂN của NHÂN QUẢ NGHIỆP BÁO, của OAN GIA TRÁI CHỦ… dẫn dắt, trói buộc muôn loài chúng sanh luôn mãi đắm chìm TRONG VÒNG „XOẮN TRÔN ỐC“ – chứ không phải một vòng tròn và có thể xoắn hướng LÊN trên hay hướng XUỐNG dưới – của SANH TỬ LUÂN HỒI, TẬT DỊCH DỊ BỆNH KHỔ ĐAU TRIỀN MIÊN cho TÂM-THỂ (tâm, nama; thân, rupa).
Tuy nhiên, mọi chúng sanh, nhất là CON NGƯỜI “luôn” có KHẢ NĂNG và NĂNG LƯỢNG mọi nơi, mọi lúc và mọi thì để CHUYỂN HÓA cái „TÁC Ý“ làm NHÂN cho cái QUẢ sanh tử luân hồi và tật dịch dị bệnh khổ đau… TỨC THÌ, nghĩa là LẬP TỨC NGAY ĐANG LÀ…M.
Ví như con chim BỊ BUỘC CHẶT lại bằng những mắc xích… ở mặt đất vậy. Cho nên làm sao nó có thể nhấc bổng nhẹ nhàng bay cao tít lên trời xanh thẳm được?
Những sợi dây thừng, mắc xích… ấy ví như những ĐỐI TƯỢNG của LUYẾN ÁI.
Sự bay bổng lên trời cao ví như trạng thái của GIẢI THOÁT, VƯỢT KHỎI sanh tử luân hồi, tật dịch bệnh khổ đau – không còn TIẾC NUỐI gì cả!
Tuy nhiên việc THÁO GỠ, BUÔNG BỎ những sợi dây TIẾC NUỐI của LUYẾN ÁI có thể THỰC HIỆN như thế nào và lúc nào?
Xin thưa, là:
1. CHỈ có thể (ĐANG) LÀM NGAY LÚC ĐANG LÀ mà thôi! Ví như KHÁT thì UỐNG NƯỚC. Khi nước được uống vào thì LẬP TỨC HẾT KHÁT NGAY! Chứ không có kiểu bây giờ UỐNG NƯỚC để LÁT NỮA KHỎI KHÁT (?) và
2. bằng cách SỐNG có Ý THỨC NHẬN BIẾT công thức, lập trình „mPERG“ hay phương thức có khả năng CHUYỂN HÓA mọi TÁC Ý dẫn đến mọi tật dịch dị bệnh, khổ đau cho Thân và Tâm theo Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.® sau:
Tôi ĐANG LÀ
cái tôi ĐÃ LÀ
Tôi SẼ LÀ
cái tôi ĐANG LÀ…M
Kính thưa các Bạn!
Nếu cho rằng mùa Xuân là sự sống, sinh trưởng, phát triển, tiến hoá, chuyển hoá v.v… thì những tố chất của mùa Xuân không chỉ đợi đến mùa Xuân mới có mặt. Mà mỗi sát-na ĐANG LÀ chính là Sự Sống, Sinh Trưởng, Phát Triển, Tiến Hoá, Chuyển Hoá… tất cả, nếu chúng ta MUỐN (tác ý). Thế thì, mấy ngày gọi là Xuân qua chưa bao giờ hết và chấm dứt, mọi người ạ!
Thương kính CHÚC các Bạn cùng mọi người mọi nhà LUÔN BIẾT HÂN THƯỞNG, TRÂN QUÝ từng SÁT-NA XUÂN ĐANG LÀ TIẾP NỐI BẤT TẬN, cho dù có mùa Xuân hay không, các Bạn và mọi người nhé!
Bởi: Sát-na ĐANG LÀ chính là Sự Sống, Sinh Trưởng, Phát Triển, Tiến Hoá, Chuyển Hoá… tất cả mọi hiện tượng nơi bản thân (biệt nghiệp) và môi trường (cộng nghiệp)! Và Sự Sống, Sinh Trưởng, Phát Triển, Tiến Hoá, Chuyển Hoá… hay gì đó CHỈ CÓ MẶT „NGAY NƠI ĐANG LÀ“ chứ không phải ở chỗ ĐÃ LÀ hay SẼ LÀ… cho nên chẳng phải TÌM PHẬT ở đâu cả… là thế, chẳng trong Kinh Sách hay ở bất cứ CÕI nào, ở ĐÂU cả – đây là câu thường nói của các vị gọi là Thiền Sư đấy!
Chúng tôi không dùng thuật ngữ thường vẫn được dùng từ trước đến nay là „Bây Giờ (now) và Ở Đây (here)“. Vì sao? Bởi „bây giờ và ở đây“ vẫn còn nằm trong phạm trù của quỹ đạo VÔ THƯỜNG, nên vẫn trong sinh-tử, luân-hồi…
Còn khái niệm „ĐANG LÀ“ chỉ là một trạng thái CÓ MẶT LIÊN TỤC. Nó không bị và lệ thuộc sự chi phối của không gian và thời gian, của quá khứ – hiện tại hay vị lại hoặc bất kỳ một giới hạn nào cả… Cho dù cái ĐANG LÀ của Thế Tôn lúc còn „tại thế“ hay cái ĐANG LÀ của Ngài lúc „vào Niết Bàn“ (qua đời!) cũng KHÔNG GIỐNG CHẲNG KHÁC!
Lại nữa, cái ĐANG LÀ của mỗi chúng sanh – hữu tình hay vô tình, không phân biệt tôn giáo tín ngưỡng, giàu nghèo, có học hay thất học, giống phái v.v… – cùng vô lượng Chư Phật, Hiền Thánh Tăng, Bồ Tát v.v… cũng KHÔNG GIỐNG CHẲNG KHÁC!
Cái ĐANG LÀ này được biểu hiện cách khác là PHẬT TÁNH hay CÁI BIẾT „KHÔNG THÊM“, „CHÁNH NIỆM“, „TĨNH LẶNG“, „CHÂN NHƯ“, „GIÁC NGỘ“ v.v…
Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®
thứ bảy ngày 28.01.2023
#phapthoai_perg
#phatphap_perg
#yly_perg
#yhoc_perg
#ythuat_perg
https//:tamlyperg.vn


Bình luận