„… Tôi kể chuyện này đã nhiều năm. Giả thử có hai phi hành gia lên mặt trăng. Khi tới nơi, họ bị tai nạn và họ biết chỉ còn đủ dưỡng khí cho hai ngày. Không hy vọng gì việc có người từ trái đất tới tiếp cứu. Họ chỉ còn hai ngày để sống. Nếu bạn hỏi họ lúc đó: “Bạn mong ước điều gì nhất?”
Họ có thể trả lời: “Trở về nhà và được đi trên hành tinh trái đất.” Thế là đủ, họ sẽ không cần gì khác. Họ không cần là chủ nhân một công ty lớn, một người có tiếng tăm hoặc làm tổng thống Hoa Kỳ. Họ sẽ không muốn gì khác hơn là được trở về mặt đất, bước trên đó và thưởng thức từng bước chân, nghe các âm thanh của thiên nhiên và cầm tay người thương, nhìn ngắm mặt trăng.
Chúng ta nên sống mỗi ngày như những người được cứu thoát từ mặt trăng về. Chúng ta hiện đang sống trên mặt đất, nên ta cần biết thưởng thức từng bước chân trên mặt địa cầu quý giá, đẹp đẽ này.
Thiền sư Lâm Tế đã dạy: “Phép lạ không phải là đi trên mặt nước mà là đi trên mặt đất.” Tôi rất quý lời dạy đó. Bước đi là hạnh phúc của tôi, dù đi tại những nơi đông người như phi trường hay ga xe lửa. Đi như thế, mỗi bước chân hôn lên mặt đất mẹ, chúng ta có thể gây hứng khởi cho người khác làm theo.
Khi ta thực sự trở về nhà, với chính ta và lắng nghe mình là ta có thể vui sống từng giây phút còn lại của cuộc đời.
Thầy NHẤT HẠNH
. . . . .
CẢM NHẬN
Kính thưa các Bạn,
giáo lý Phật Đà hay pháp hành Thiền vô cùng đơn giản, dễ hiểu, dễ làm và dễ có kết quả chứ không kiểu mô phòng thiên hình vạn trạng, với một núi hay rừng chữ nghĩa, thuật ngữ, hý ngôn hý luận, thi phú ví von ảo tưởng… Mà nó rất cực kỳ CỤ THỂ và THỰC TIỂN đối với tất cả mọi loài không phân biệt chủng tộc, màu da, tuổi tác, giống phái, ngôn ngữ, văn hóa, trí thức, trình độ học vấn, xuất gia hay tại gia, bằng cấp học vị, giàu nghèo, xinh đẹp, có phước hay thiếu phước, bệnh tật hay sức khỏe v.v…
Mặt khác, thuật ngữ hay khái niệm THIỀN không có trong giáo lý Phật đà, mà chỉ có khái niệm „bhavana“ có nghĩa là „phát triển tâm thức“, „nhận biết cái đang là“ , „đem tâm về thân“ v.v… Theo Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.® „bhavana“ đơn giản chỉ là BIẾT KHÔNG THÊM hay Ý NHƯ VẠN SỰ NHƯ NÓ ĐANG LÀ.
Chính Thái Tử Sidhartha sau khi gọi là GIÁC NGỘ, nghĩa là phát hiện đáp án ba thắc mắc cực quan trọng của Ngài là:
1. TA ĐÃ từ đâu đến?
2. TA ĐANG làm gì?
3. TA SẼ đi đâu?
nên được vinh danh là bậc GIÁC NGỘ, là một vị PHẬT. Và kể từ khắc giây đó Ngài luôn sống cho đến khi không còn hít vào và thở ra được nữa cũng như sau đó luôn miên mật với cái BIẾT KHÔNG THÊM này!
Ở điểm này, cho đến nay không ít Phật tử hàng tứ chúng của Thế Tôn vẫn còn sai lầm với thuật ngữ PHẬT hay bậc GIÁC NGỘ này. Bởi khi AI đó GIÁC NGỘ thì gọi la một vị PHẬT nghĩa là một bậc GIÁC NGỘ. Vậy xin thưa hỏi, bậc này giác ngộ LÚC NÀO thì được gọi là PHẬT?
Biết được như thế, thì hiểu được rằng: PHẬT chỉ là TRẠNG THÁI gọi là GIÁC NGỘ, là trạng thái của cái BIẾT KHÔNG THÊM chứ chẳng là gì cả! Và khi cái BIẾT KHÔNG THÊM này (giác ngộ) có mặt liên tục NGAY TỪNG SÁT-NA thì gọi đó là GIÁC NGỘ hay PHẬT. Cho nên, không có một vị PHẬT bằng hình tướng! Mà bất kỳ một AI đó luôn Ý THỨC SỐNG với cái BIẾT KHÔNG THÊM (giác ngộ) NGAY TỪNG SÁT-NA đều là một vị „PHẬT“ – chứ các Ngài nhận biết không phải là sự hiểu biết bằng suy luận, tác ý v.v…
Cho nên, câu nói của Ngài Lâm Tế: “Phép lạ không phải là đi trên mặt nước mà là đi trên mặt đất.” là một sự thật hiển nhiên, chẳng có gì khó hiểu hay thiền vị cao siêu gì cả!
Ngài Lâm Tế muốn CHỈ cho mọi người THẤY một sự thật, một chân lý bất biến nơi mọi thứ thật bình thường gọi là „vô thường“, mà mọi người ĐANG lơ là, bỏ quên, không quan tâm đến… Điều này không giống chẳng khác câu „EHI PASSICO“ đến để thấy của Như Lai từng tuyên bố cho những AI muốn học – hiểu và hành giáo lý Phật Đà. Và cũng như thế, bất luận ai „đến để thấy“ thì Thế Tôn cũng CHỈ cho họ THẤY một sự thật về sự vận hành của mọi pháp để giúp họ TỈNH để NGỘ một chân lý bất biến là:
Mọi PHÁP KHÔNG THẬT CÓ
bởi DO NHÂN DUYÊN SINH
NHÂN QUẢ luôn CÓ THẬT
vận hành TỪNG SÁT-NA
Từ đó, Ngài tiếp theo CHỈ cho họ THẤY những thứ KHỔ, nguyên nhân của nó (tập), cảnh giới khi hết khổ (diệt) và quan trọng nhất là cách chuyển hóa cái khổ đó (đạo).
Để làm gì? Dạ xin thưa rằng: Nếu chưa BIẾT thật sự KHỔ là gì – mà chỉ nhìn thấy cảm nhận thì cũng chỉ là cái biết có suy luận, không thật (!) Ví dụ, sanh, già, bệnh, chết là khổ; nhưng AI đó, kể cả những vị gọi là Thiền sư hay Cao tăng gì đó… chưa từng tự thân trải nghiệm „trạng thái“ bệnh, già, chết này thì cũng chưa thể ngộ được cái khổ của bệnh, già hay chết này – chưa kể đến những cái khổ thuộc tâm lý hay tâm thần được đề cập trong khổ đế (!) – thì tất cả chỉ là hý ngôn, hý luận!
Và nếu ai đó chỉ BIẾT hay THẤY thông qua chữ nghĩa hay sự kiện nào đó, nghĩa là chưa từng TRẢI NGHIỆM tự thân cái già, bệnh, chết này, thì chắc chắn họ chưa hề BIẾT hạnh phúc thực sự là gì. Vì thế cho nên, những thành phần này đừng bao giờ nói hay dạy cho người khác thế nào là hạnh phúc! Tất cả đều là TRẠNG! BỊP! là hành trạng của loài MA VƯƠNG đội lốt!
Ở câu chuyện Thầy Nhất Hạnh kể ở trên, chúng ta nhận biết rất rõ rằng: Phi hành gia trên mặt trăng gặp sự cố chỉ còn dưỡng khí trong hai ngày thì TÂM Ý của họ CHỈ muốn TRỞ VỀ nơi mà họ từng sống với nó nhưng tiếc thay đã lãng quên bởi mọi mưu toan cho sự nghiệp, cuộc sống v.v… nó chính là QUẢ ĐẤT, trở về với CÁI họ từng đánh mất, không biết trân quý và đồng hóa cái ngã của họ với nó!
Thầy Nhất Hạnh sử dụng từ ngữ „trở về NHÀ“ và „đi trên MẶT ĐẤT“, theo chúng tôi ý Thầy muốn nói đến cái NHÀ „tứ đại“ và MẶT ĐẤT „tâm thức“, nghĩa là cái NGŨ UẨN sinh diệt… Còn thật sự nếu, phi hành gia này trong hai ngày thiếu dưỡng khí mà luôn tác ý muốn trở về quả đất thì thật quá đáng thương cho họ, vì cái „tác ý“ ĐANG là…m của họ hoàn toàn là tâm trạng tiếc nuối, buồn tủi, tiếc thương, ân hận, bực tức v.v… thì cái SẼ là của họ như thế nào, thì đại chúng cũng có thể tự hiểu!
Xin thưa các Bạn, tâm trạng của phi hành gia này không giống chẳng khác trạng thái của người ĐANG trong giai đoạn lâm chung „chờ“ vãng sanh (sống tiếp)!
Theo chúng tôi, hai nhóm từ „trở về nhà“ và „đi trên mặt đất“ được hiểu chung là cái BIẾT KHÔNG THÊM để (tác) Ý NHƯ VẠN SỰ NHƯ NÓ ĐANG LÀ thì họ mới có thể ung dung tự tại HÀI LÒNG và CHẤP NHẬN mọi thứ ĐANG LÀ để hoan hỷ, thành thơi cho cuộc „vãng sanh tiếp“ – chứ trong giáo lý Phật đà không có khái niệm „tái sanh“ (!) đại chúng cần nắm bắt điều này thật kỹ cho việc tu tập – như tâm trạng của chúng tôi trong hai tuần lễ „bán hôn mê“ năm 1985 khi không còn TỰ thở ra hít vào được nữa, trong khi ngũ uẩn này được duy trì bằng cách thở và dinh dưỡng chất lỏng qua mọi thiết bị y tế tối tân vào thời điểm ấy!
Kính mởi các Bạn tham khảo thêm giai đoạn „trở về nhà và đi trên mặt đất“ của chúng tôi trong thời gian bán hôn mê ấy – chứ chúng tôi không trở về nhà và đi trên mặt đất“ theo tinh thần câu chuyện của Thầy Nhất Hạnh, mà chúng tôi theo thinh thần „đi trên mặt đất“ của Ngài Lâm Tế (Lá Thư Tịnh Hữu: www.tuvienquangduc.com.au/tamly/36lathutinhhuu.html)
Vì lẽ, pháp ngữ của Ngài Lâm Tế là: “Phép lạ không phải là đi trên mặt nước mà là đi trên mặt đất” cũng không giống chẳng khác điều chia sẻ của chúng tôi bên trên, chứ không như ý nghĩ của Thầy Nhất Hạnh về nhóm từ „đi trên mặt đất“ nội hàm „đi trên mặt đất“ của Ngài Lâm tế. Nghĩa là: PHÉP LẠ „đi trên mặt đất“ cực đơn giản dễ hiểu, dễ làm và dễ có kết quả nghĩa là: cái BIẾT KHÔNG THÊM mọi hiện trạng như nó „NGAY ĐANG LÀ“ (just be moment)
FAZIT
Vì thế cho nên phép lạ, thần thông, hạnh phúc, thiên đàng, niết bàn, cực lạc v.v… CHỈ là ý thức NHẬN BIẾT „KHÔNG THÊM“ rằng:
„Tôi ĐANG là
CÁI TÁC Ý của tôi ĐÃ là
Tôi SẼ là
CÁI TÁC Ý của tôi ĐANG là…m“
Nam Mô THƯỜNG BẤT KHINH Bồ Tát Ma Ha Tát
Thương kính chúc muôn loài Sức Khỏe Bình Thường, luôn An Lành với „Ý NHƯ VẠN SỰ như nó đang là nghĩa là BIẾT KHÔNG THÊM để THÂN có thể YÊN, TÂM có thể AN, THẾ GIỚI có thể HÒA BÌNH, NHÂN SINH có thể AN LẠC được ngay sát-na đang là và trong vô lượng sát-na đang là tiếp nối!
Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
Namo Bhaisaijya Guru Vaiḍuria Prabhà Ràjàya Tathàgatàya
Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ sư phát minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“; sáng lập “Zentrum PFBC” là chữ viết gọn của „Trung Tâm PERG Nghiên Cứu Chẩn Trị bệnh Long-COVID“ – tiếng Đức: „Zentrum PERG für Forschung und Behandlung Long-COVID Krankheiten“, tiếng Anh: “PERG-Center for Research and Treatment of Long-COVID Diseases”
Thứ TƯ 17.04.2024
Trân trọng kính giới thiệu Phòng Khám Chẩn Điều Trị (Praxis) của „Năng Lượng TÂM-THỂ Liêu Pháp P.E.R.G.®“ tại tổ hợp y khoa “Wendepunkt” ngay trung tâm thành phố Hannover: www.hannover-wendepunkt.de/team/
Xin lưu ý: Kính mong các Bạn lưu ý cho lúc liên lạc qua internet hay điện thoại – Kể từ Chủ Nhật ngày 31.03.2024, châu Âu kể cả Đức đã đổi giờ mùa HÈ: 2 sáng ngày thứ HAI lên thành 3 giờ. Nghĩa là, giờ Việt Nam sẽ đi TRƯỚC giờ Đức hay châu Âu 5 tiếng. Ví dụ, Việt Nam là 3h CHIỀU thì Đức và châu Âu là 10h SÁNG


Bình luận