„…Xin kể một câu chuyện rất hay trong nhà thiền đề cập đến vấn đề khi sóng ý thức còn sinh khởi thì chúng ta vẫn còn đi trong sinh tử luân hồi.
Có một vị thiền sư mỗi lần nhập định thì mãi đến hai, ba tuần mới xuất định. Đặc biệt, ông có một niềm đam mê lạ lùng là thích cái bình bát bằng ngọc rất đẹp và quí. Mỗi lần trước khi nhập định, ông đem cất báu vật đó rất kỹ vì sợ bị đánh cắp.
Đến ngày tuổi thọ đã hết, tử thần tìm đến đúng ngay lúc ông đang nhập định, nên tìm mãi không ra. Tuy hình hài còn ngồi đó nhưng tâm thức ông biến mất phương nào không biết.
Cuối cùng, tử thần phải cầu cứu đến Thổ Địa tìm giúp, để dẫn ông về cho Diêm vương. Thổ Địa cho biết rằng nếu tử thần tìm thấy được chiếc bình bát bằng ngọc của thiền sư, rồi khua lên thì ông sẽ xuất hiện!
Thổ Địa đã được mách một điều rất hay và hiệu quả! Thế là sau khi kiếm được chiếc bình bát và khua lên ba tiếng, vị thiền sư liền hồi phục lại, hiển hiện sự sống nơi thân, tức khắc tử thần mời ông đi theo.
Ngay lúc ấy, vị thiền sư giác ngộ được rằng: Vì lòng quyến luyến, nuối tiếc cái bình bát mà hiện thân lại trong cõi trần, và hiện bằng cách KHỞI Ý THỨC thương luyến thầm thì nên có chỗ cho tử thần nhìn thấy mà bắt được mình.
Thế rồi ông mỉm cười, xếp chân lại tọa thiền, CẮT RỜI TỨC KHẮC SÓNG Ý THỨC. Cho nên tuy ông vẫn còn ngồi đó, nhưng cuối cùng tử thần lại không tìm ra ông.
Chúng ta thấy vị thiền sư kia một khi THỂ NHẬP VÀO TÂM PHẬT BẤT SINH BẤT DIỆT là KHÔNG CÒN SÓNG Ý NGHĨ, tâm thức trống không, bát ngát mênh mông như không gian thì dù cho thiên ma cũng không thể tìm thấy, quỷ thần tìm cũng không gặp được…!“
Trích Kinh Tứ Thập Nhị Chương / Dvācatvāriṃśat-khanda-sūtra
Thầy Phước Tịnh giảng giải
. . . . .
CẢM NHẬN
Câu chuyện trên không khác chuyện „Con RỆP trong áo Cà-Sa của một vị Thầy!“. Xin thưa, ngụ ý của hai câu chuyện này nhắm đến sự lưu ý khẩn thiết rằng: Cho dù có là Thiền sư, Cao tăng Thạc đức, học vị Tiến sĩ Phật học v.v… hay ngay cả Ngài Dalai Lama v.v… mà khi vẫn còn một Ý NGHĨ tham luyến bất cứ một thứ gì – ví dụ như ngôi Chùa, học vị, tăng chúng đông đảo, cái y áo, tài khoản đang có, mớ kính sách dịch thuật v.v… thì khi vô thường đến các Ngài vẫn không thể thoát khỏi dòng LUÂN HỒI SANH TỬ!
Thế thì quá luỗng phí cho cả một đời tu hành, lại còn bị thêm nghiệp lực của thân khẩu ý cái gọi là hành khổ nó chồng chất và tác động cho sự vãng sanh kế tiếp gọi là hoại khổ!
Tuy nhiên, ở câu chuyện „Thiền sư thích cái bình bát bằng ngọc rất đẹp và quý“ dạy cho người HỌC (văn) – HIỂU (tư) – HÀNH (tu) giáo lý Phật đà điều gì?
Bản thân chúng tôi học được những điều sau đây:
1. Xác định rõ nội hàm câu đầu tiên của Pháp Cú (dhammapala) Phẩm Song Yếu là: Ý LÀM CHỦ, Ý TẠO TÁC chứ KHÔNG có chuyện duyên sinh hay duyên khởi gì cả!
2. Vì thế cho nên cái gọi là Tham – Sân – Si trong Tập Đế của giáo lý Tứ Diệu Đế chỉ là cái NGỌN biểu hiện ra bên ngoài từ cái GỐC của nó là SÓNG Ý THỨC còn gọi là TÁC Ý.
Vì sao? Cực đơn giản dễ hiểu rằng: Nếu KHÔNG có tác ý thì Tham luyến, luyến tiếc… hay còn gọi là THÍCH không có mặt. Khi Tham hay Thích không có thì Sân cũng không. Và Sân không có thì Si làm gì có!
Theo giáo lý TƯƠNG TỨC TƯƠNG TÁC thì cái này CÓ mới CÓ (sanh) cái kia! Cái này KHÔNG thì cái kia cũng KHÔNG có!
Vị Thiền sư trên quả đáng kính phục, khi Ngài BIẾT rằng sự KHỞI Ý THỨC tức là TÁC Ý thì có cái THÂN ham thích và VẬT được thích… thì dòng NGHIỆP có mặt!
Biết như thế, cho nên Ngài „CẮT RỜI TỨC KHẮC SÓNG Ý THỨC“, tuy thân còn đó nhưng tử thần lại không tìm ra ông? Điều này có nghĩa gì?Vô cùng đơn giản dễ hiểu thôi đại chúng ạ! Chẳng cần phải dùng đến triết lý, thi phú, chữ nghĩa, những khái niệm của A tỳ đàm hay Duy thức học hoặc Thành duy thức gì cả để luận đàm! Vị Thiền sư này NGỘ được chiêu thức của tử thần là „nương Ý lấy XÁC“, nên ngay trong sát-na đó Ngài chỉ BIẾT (nhưng) „KHÔNG TÁC Ý“ „quyến luyến, tiếc nuối, thích…“ cái bình bát ngọc quý đó nữa nên mới có thể „thuận thế vô thường thu thần thị tịch“ – đây mới chính là ý nghĩa có chánh kiến của nhóm từ „thuận thế vô thường thu thần thị tịch“… ngoài ra, chỉ là „thuận thế vô thường thu thần vãng sanh“ nghĩa là vô thường đến thì „thuận“ theo chứ có cản hay trốn tránh được nó hay không? Còn „vãng sanh“ nghĩa là „sanh tiếp“ vào cảnh giới tương ưng „nghiệp lực“ đã tạo NGAY nơi sát-na cuối – chứ làm gì có chuyện gọi là „thị tịch“? Bởi „thị tịch“ chỉ là một trạng thái „như nó đang là“. Nghĩa là, đối với vị này không trụ ở trạng thái SỐNG – CHẾT, tức không còn ĐẾN – ĐI theo dòng „luân hồi“ nữa!
Cái gọi là „CẮT RỜI TỨC KHẮC SÓNG Ý THỨC“ đối với chúng tôi thật tế đơn giản chỉ là cái „BIẾT KHÔNG THÊM“ chứ không phải KHÔNG BIẾT gì cả! Nghĩa là BIẾT nhưng KHÔNG KHỞI Ý, KHÔNG TÁC Ý! Vị Thiền sư này ngay khoảnh khắc đó BIẾT có cài bình bát ngọc quý ở đó, nhưng Ngài KHÔNG KHỞI Ý „tham luyến“ nó, tức BIẾT KHÔNG THÊM!
Những vị này chỉ cần KHỞI Ý thì CÓ tất cả và khi họ KHÔNG khởi ý thì KHÔNG có mảy may gì cả! Đây là trạng huống của cõi Tây Phương Cực Lạc cảnh giới do Phật A Di Đà thị hiện độ sanh. Chúng sanh cõi này chỉ cần khởi ý gì thì có ngay thứ đó, theo Kinh Tịnh Độ!
Như vậy, cái gọi là SỐNG (đang là) hay CHẾT (sẽ là) cũng như sống thế nào, chết ra sao đều là những thắc mắc của Thái Tử Tất Đạt Đa khiến Ngài buông bỏ tất cả để tìm đáp án, cái mà sau này gọi là ĐẠO hay phương pháp, con đường v.v… dẫn đến tranh cãi giữa những cái gọi là „nguyên thủy“ hay „phát triển“; Thiền, Tịnh, Mật, Duy thức … gì gì tông nữa! Còn ngày nay, mọi người cũng làm theo Thái Tử nhưng thay vì BUÔNG BỎ tất cả, trái lại họ CÓ tất cả những thứ mà trước đây chưa hề có, mới lạ kỳ!
Ngay vị Thiền sư trong câu chuyện tu hành đắc pháp như thế mà cũng chỉ vì còn một Ý luyến tiếc chỉ một thứ „vật quý“ duy nhất thế mà „xém“ bị „tử thần“ hay „nhân quả“ nhận diện túm cổ; thì thử hỏi việc tu tập hành hoạt như ngày nay có thể thuận thế vô thường „thị tịch“ được chăng, hay phải chịu sự sai xử bởi ohán quyết của luật „nhân quả“!
Xin thưa rằng, chúng tôi với trên 40 năm học – hiểu – hành giáo lý Phật đà; có duyên và phước lành được học căn bản Phật học rất kỷ, tu tập cách hành trì của mọi truyền thống Phật giáo và nhất là nhờ năm (05) lần „một sống mười chết“ mới NGỘ ra một điều duy nhất là giáo lý Phật đà rất đơn giản dễ hiểu dễ làm và dễ thành NGAY nơi pháp TỨ DIỆU ĐẾ với 37 PHẨM TRỢ ĐẠO! Còn mọi Kinh điển sau này ghi chép lại đều khai triển từ giáo lý NHÂN – DUYÊN – SINH còn gọi là NHÂN – QUẢ là nội hàm cốt lõi của TỨ DIỆU ĐẾ, chứ chẳng có gì khác cả!
Cho dù đó là các bậc Thanh văn, Duyên giác, Bồ tát, Phật cũng từ pháp TỨ DIỆU ĐẾ này mà đắc (ngộ) pháp chứ không gọi là đắc quả, bởi chẳng có cái quả gì để mà đắc hay đạt cả (!) hà huống là các vị gọi là Thiền sư ngày nay – nên nhớ rằng, thời Thế tôn còn tại thế đâu có „phẩm vị“ gọi là Thiền sư này. Còn cái gọi là tứ (bốn) Thánh quả trong Kinh tạng Pali cũng chỉ là sự đắc là liễu tri, ngộ pháp và sống là hành như pháp ĐANG LÀ chứ có quả gì để đắc!
Đơn giản dễ hiểu, bởi NGỘ là TRẠNG THÁI của TÂM THỨC chứ chẳng phải là một nơi chốn, địa điểm hay học hàm học vị gì để mà gọi là đắc hay đạt cả! Đồng thời NGỘ cũng chỉ là trạng thái NGAY ĐANG LÀ, chứ không phải chuyện của cái đã hay sẽ ngộ! Điều này có nghĩa là dù cho anh có học hàm học vị của một Cử nhân, Thạc sĩ kể cả Tiến sĩ Phật học thì chưa chắc anh ngộ nhé! Anh chỉ có huân tập một rừng thuật ngữ, khái niệm về Phật pháp… chứ chưa từng trải nghiệm, nếm được và hưởng được vị của Pháp! Trong khi đó, khi anh càng dành thì giờ để HỌC cho nhiều thì anh còn thì giờ đâu nữa để mà HÀNH! Cho nên, đơn thuần anh cũng vẫn là một HỌC giả chứ anh CHƯA hề là một HÀNH giả đâu nhé!
Vậy NGỘ là gì và NGỘ điều gì?
Dạ kính thưa đại chúng!
1. NGỘ là cái BIẾT KHÔNG THÊM rằng:
Mọi PHÁP (dharma)
„KHÔNG THẬT CÓ“
Bởi do “NHÂN DUYÊN SINH“
NHÂN QUẢ (karma)
„LUÔN CÓ THẬT“
Vận hành „TỪNG SÁT-NA“
2. và NGỘ một điềurằng:
Ta ĐANG LÀ (khổ)
CÁI ta tác ý ĐÃ LÀ (tập)
Ta SẼ LÀ (diệt)
CÁI ta tác ý ĐANG LÀ…M
Đây là chân lý thường hằng bất biến của mọi pháp hữu vi cùng vô vi. Và đây cũng là điều kiện „ắt có và đủ“ để có đáp án cho lập trình liên quan đến mọi tật – dịch – dị bệnh và khổ đau cũng như hạnh phúc và sức khỏe cho thân và tâm!
Và nó cũng là nền tảng Y Lý, Y Học, Y Thuật cho phương pháp độc nhất trên hành tinh này là „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“. Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.® được chúng tôi tích hợp phát minh đã đăng ký BẢN QUYỀN về Y Học – Y Lý và Y Thuật cũng như THƯƠNG HIỆU cùng LOGO tại Cơ quan „Bảo Vệ Phát Minh và Thương Hiệu Đức“ (Deutsches Patent- und Markenamt); được cơ quan pháp lý này công nhận ngày 11.06.2012.
Nhằm truyền đạt Y Lý – Y Học của Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.® đến mọi người, không phân biệt màu da – chủng tộc, tuổi tác – giới tính, tôn giáo – tín ngưỡng, chính trị – nhân văn, văn hóa – truyền thống, trình độ học vấn v.v… nên chúng tôi luôn trích dẫn các bài thuyết giảng Phật Pháp cũng như giải thích thuật ngữ Phật Giáo của Chư Tôn Đức Tăng Ni – đặc biệt là của các Thầy Nhất Hạnh, Tuệ Sỹ và Phước Tịnh cũng như những vị khác có liên quan đến Y Lý, Y Học của Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.®. Đồng thời chúng tôi „triển khai“ thêm qua kinh nghiệm tu tập và sống chết của bản thân ngõ hầu gieo duyên đến những ai hữu duyên với liệu pháp này có thể hiểu, áp dụng, hành và dễ có kết quả – trong phần CẢM NHẬN của chúng tôi!
Kính thưa các Bạn, dân gian hay hay ví von rằng:
Đường nào cũng dẫn đến La Mã (Rom)!
Tuy nhiên, TÁC Ý muốn đến ROM ở mỗi người hoàn toàn khác nhau – tùy vào SỞ THÍCH riêng từng người, chắc chắn là thế! Đơn giản dễ hiểu, vì lẽ:
Nhân loại và thế gian ĐANG LÀ
CÁI nhân loại và thế gian “tác ý” ĐÃ LÀ
Nhân loại và thế gian SẼ LÀ
CÁI nhân loại và thế gian “tác ý” ĐANG LÀ…M
Nam Mô THƯỜNG BẤT KHINH Bồ Tát Ma Ha Tát
Chân thành thương kính chúc các Bạn cùng gia đình thân quyến và bằng hữu vài ngày cuối của năm Quý Mão (2023) „Ý NHƯ VẠN SỰ như nó đang là“ nghĩa là BIẾT KHÔNG THÊM để THÂN YÊN TÂM AN ngay sát-na đang là và vô lượng sát-na đang là tiếp nối!
Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
Namo Bhaisaijya Guru Vaiḍuria Prabhà Ràjàya Tathàgatàya
Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ sư phát minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“; sáng lập“Zentrum PFBC” là chữ viết gọn của „Trung Tâm PERG Nghiên Cứu Chẩn Trị bệnh Long-COVID“ – tiếng Đức: „Zentrum PERG für Forschung und Behandlung Long-COVID Krankheiten“, tiếng Anh: “PERG-Center for Research and Treatment of Long-COVID Diseases”
Thứ TƯ ngày 08.02.2024


Bình luận