II. QÚA KHỨ – HIỆN TẠI – VỊ LAI (phần hai)


Ta ĐANG LÀ cái ĐÃ LÀ đồng thời là cái SẼ LÀ (02)
II. QÚA KHỨ – HIỆN TẠI – VỊ LAI (phần hai)
(Vergangenheit – Gegenwart – Zukunft)

E. QUÁ KHỨ CHỈ LÀ TÂM THỨC (SUY NGHĨ, TƯỞNG TƯỢNG)
Chuyện rất gần thưa Bạn. TÂM THỨC của mình là cái gần mình nhất.

Tất cả những cái quá khứ đến với mình như niềm vui, nõi buồn, cơn giận, sự thương sự ghét v.v… mình cất vào trong kho tàng tâm thức rất kỹ. Để làm gì? Chắc chắn không phải để làm giàu! Người ta cứ nghĩ rằng, càng có kinh nghiệm nhiều trong cuộc sống, thì sự hành xử của ta nó sẽ thông minh hơn, nó ít vụng về hơn và nó không lặp lại tình trạng sai phạm, lỗi lầm.

Thưa các Bạn, điều này đôi khi không có đúng! Tại sao?

Các Bạn thử nhìn cuộc sống của Bạn qua một chuỗi ngày dài cho đến tuổi này. Tất cả những cái vụng về, lỗi lầm của mình không có cái nào giống cái nào cả. Đời sống con người MỖI NGÀY LÀ MỘT NGÀY RẤT MỚI

HƠI THỞ HÍT RA HÍT VÀO LÀ MỘT HƠI THỞ MỚI RỒI!

Cho nên trong cuộc sống của chúng ta

„CHƯA HỀ CÓ CÁI GÌ LẬP LẠI NHƯ CŨ CẢ!“

„LỊCH SỬ CHƯA HỀ LẬP LẠI“

„VĂN HÓA CỦA CON NGƯỜI TRÔi NHƯ MỘT DÒNG SÔNG CHƯA HỀ LẬP LẠI!“.

Và „CHƯA HỀ CÓ CHỦNG TỘC NÀO TRÊN HÀNh TINH NÀy GIỮ NGUYÊN ĐƯỢC ĐẶC TÍNH CHỦNG TỘC MÌNH CẢ!“.

Nó là „SỰ PHA TRỘN ĐỂ TỒN TẠI!“.

Và „CHƯA HỀ CÓ MỘT LOÀI CÂY NÀO ĐỨNG YÊN MÀ GỌI LÀ SỰ SỐNG CẢ!“

„SỰ SỐNG LÀ MỘT CÁI GÌ TUÔN CHẢY ĐỔI THAY RẤT MÀU NHIỆM!“

Thế thì trong đời sống của chúng ta, cái mà ta gọi là QUÁ KHỨ như vui buồn. sầu khổ, bất an . . .mình chứa vào lòng để làm kinh nghiệm ứng xử với cuộc đời, thưa các Bạn, rất là TRẬT (SAI). Thế mà ta giữ gìn những cái vui buồn của quá khứ còn hơn là bảo vật! Ta giữ niềm vui. Tất nhiên là tốt! Tại vì, lâu lâu tâm thức mình nó trống trải. Mình gọi mời cái niềm vui của thuở thiếu thời để làm cho lòng mình có một chút hương vị đời sống. Thì điều này có thể châm chế được!

Nhưng có điều vụng về, thưa các Bạn, là mình giữ lại những cái giận, cái hơn, cái buồn, cái bất an. Để lâu lâu, mình mời nó về. NÓ LÀM NẶNG NỀ TÂM THỨC MÌnh! Thưa điều này rất là vụng về, rất là không thông minh.

Nhưng mà thông thường, các Bạn thử nhìn xem tâm thức của mình, cái vui cái buồn thì cái nào ta nhớ nhiều nhứt. Chắc chắn là ta NHỚ CÁI BUỒN NHIỀU NHẤT, phải không? Cái gì mình giận mình nhớ nhiều nhất! Khi mình giận người thì mình thề một trăm năm sau chẳng buồn gặp mặt – sống để bụng, chết đem theo! Nhất định là không tha thứ! Cho nên khi nhìn chung tất cả những tâm hành thì TÂM HÀNH NÀO TIÊU CỰC NHẤT thì mình nhớ nó nhiều nhứt.

F. BÀI HỌC CỦA THIÊN NHIÊN: BUÔNG XẢ!

Và điều này rõ ràng loài người có mặt trên hành tinh này rất là xa. Và nền văn minh phát triển của nó lên đến được chừng này là do vì con người đủ thông minh để học được những bài học từ thiên nhiên. Thiên nhiên trao cho con người rất nhiều bài học. Nhưng lạ kỳ thay, cái bài học BUÔNG XẢ ta chưa bao giờ học được! Ta giữ lấy những nỗi buồn để đè nặng tâm tư mình, để làm trì nặng mình, làm cho cuộc sống mình bất an. Do vậy mà khi hé mở cánh cửa trái tim của mình một hướng nào đó, thì lòng ta với cái buồn, cái giận, cái thù hằn nó liền theo cửa đó đi ra! Mình muốn mở trái tim ở cánh cửa thương yêu để làm cho cuộc đời mình hạnh phúc. Nhưng mà, vừa hé mở cánh cửa hạnh phúc thì liền đó những cái như bất hạnh, buồn phiền, giận tức v.v… nó liền tức khắc đi trước. Đó là cái do ta đã cất trong này nhiều quá mà thành!

Thưa các Bạn. QÚA KHỨ vui buồn của mình tuy nó không có hình, không thể cân đong đo đếm được, nhưng nó là một gánh nặng hơn tất cả các thứ nặng nề của đời sống vật lý bên ngoài. Nó đè rất nặng trên tâm thức của ta.

„TỪ CÁI NỖI NIỀM QUÁ KHỨ ĐÓ MÌNH HƯỚNG CUỘC ĐỜI MÌNH VỀ TƯƠNG LAI, MÌNH MONG ƯỚc. MÌNH MONG CHỜ, MÌNH THIẾT LẬP, MÌNH THIẾT KẾ ĐỜI SỐNG CỦA MÌNH, TẤT CẢ NHỮNG ĐIỀU ƯỚC MƠ CỦA TƯƠNG LAI KHÔNG CÓ Gì KHÁC LẠ, KHÔNG CÓ GÌ NGOÀI NHỮNG QUÁ KHỨ“.

Và „QUÁ KHỨ NÓ PHÓNG CHIẾU HÌNH ẢNH VỀ TƯƠNG LAI MÀ THÔI!“

Ví dụ. Mình nhận diện được trần gian này rất là bất hạnh. Cho nên mình phóng chiếu cảnh giới ngày mai mình sinh về nơi nào đó có rượu ngon chảy như suối, có gái đẹp từng đàn, và có điều kiện để vui chơi thỏa thích! Như vậy CÁI PHÓNG CHIẾU GẦN CỦA TA DO TÂM THỨC BỊ ĐÈ NẶNG ĐÓ VẺ VỜI HÌNH ẢNH CỦA TƯƠNg LAI. Và thông thường khi đời sống của người ta mà họ không nếm được hương vị của niềm vui, thì những cái phóng chiếu của họ về tương lai càng mạnh; những ước mơ của họ càng nhiều. Họ mong là đời sống tương lai của họ sẽ khác. Nó đối nghịch với hoàn cảnh họ đang sống!

Nếu tương lai được tâm thức ta vẽ ra ở kiếp sau, thì ta không ngại vẽ ra cảnh thiên đường đất nước kia đầy những nhu cầu của đời sống vật dục giống như niềm mơ ước của tâm thức ta bây giờ. Cho nên chúng ta có thể nói một câu không sợ lầm lẫn là thế này:

„TẤT CẢ NHỮNG GÌ BẠN MƠ ƯỚC VỀ TƯƠNG LAI KHÔNG CÓ GÌ KHÁC NGOÀI CÁI ÁM ẢNH CỦA BẠN VỀ QUÁ KHỨ VÀ ĐỜi SỐNG CỦA BẠN TRONG HIỆN TẠI CẢ!“

Và từ nghĩa này, ta quy chiếu để nhận diện được một điều gần gủi chân lý như thế này:

„KHI ĐỜI SỐNG CỦA BẠN TRONG HIỆN TẠI CÓ NIỀM VUI VÀ HẠNH PHÚC, THÌ TỨC KHẮC BẠN LÀ BẠN LÀM ĐƯỢC HAI ĐIỀU KỲ DIỆU LÀ:

– THỨ NHẤT, BẠN LÀM CHO QUÁ KHỨ CỦA BẠN TRỞ THÀNH HẠNH PHÚC;

– THỨ HAI, BẠN LÀM CHO TƯƠNG LAI CỦA BẠN CŨNG TRỞ THÀNH HẠNH PHÚC.

MÀ KHÔNG CẦN BÓNG ĐEN CỦA QUÁ KHỨ ĐÈ NẶNG TRÊN TÂM THỨC ĐỂ NÓ VẼ VỜI HÌNH ẢNh GÌ CHO TƯƠNG LAI CẢ!“

G. TẠI SAO TA SỐNG ĐẸP, SỐNG VUI, SỐNG HẠNH PHÚC „NGAY HIỆN TẠI“?
Vì ta có thể „SỬA ĐƯỢC QUÁ KHỨ, LÀM CHO CUỘC SỐNG TƯƠNG LAI MÌNH GIÀU CÓ hơn!“

Điều này rất dễ hiểu. Điều thứ nhất ở mức độ cạn là thế này:

Khi đời sống Bạn không có niềm vui, đời sống Bạn trống trải, cô đơn. Cho nên Bạn mới mời những điều của quá khứ về để làm đầy lòng Bạn.

Khi đời sống Bạn không có niềm vui, thì Bạn trông vào tương lai để chạy làm cái này, cái kia!

Nếu ngay nơi đây Bạn là người hưởng thụ được niềm vui, phúc lạc tràn trong tâm thức Bạn, thì chắc chắn Bạn sẽ không cần nghĩ đến ngày mai sẽ làm gì nữa cả.

Ví dụ, một người nhà giàu, họ có điều kiện vật chất rất đầy đủ, thì họ không buồn gì để nhớ lại những ngày tháng của quá khứ đen tối. Họ cũng chẳng cần lo lắng bất an gì về cái chuyện của ngày mai cả. Từ cái cạn của đời sống vật chất, quay lại đời sống nội tâm cũng thế!

Khi „NGAY BÂY GIỜ“ ĐỜI SỐNG TÂM THỨC (tư duy, suy nghĩ, tác ý) CỦA BẠN ĐỦ GIÀU, ĐỦ ĐẦY, ĐỦ PHÚC LẠC THÌ QUÁ KHỨ KHÔNG CÒN LÀ BÓNG ĐEN, KHÔNG CÒN LÀ GÁNH NẶNG. TỰ NHIÊN NÓ BỊ LOẠI TRỪ RẤT SẠCH, KHÔNG CÓ DẤU VẾT GÌ CÒN LƯU LẠi TRONG TÂM THỨC CỦA BẠN CẢ!

TƯƠNG LAI LÀ CHUYỆN CỦA NGÀY MAI!

nếu BẠN SỐNG ĐƯỢC „NGAY ĐANG LÀ“ TỪNG PHÚT, TỪNG GIÂY TRONG AN BÌNH VÀ TỊNH LẠC, THÌ ĐIỀU TẤT YẾU LÀ TA KHÔNG CẦN VẼ VỜI GÌ CHO CÁI CHUYỆN HẠNH PHÚC CỦA NGÀY MAI CẢ!

KHI TA „ĐANG“ HẠNH PHÚC, THÌ TỨC KHẮC „CÓ MẶT“ HẠNH PHÚC LUÔN VỀ QUÁ KHỨ VÀ HẠNH PHÚC CÓ MẶT LUÔN TRONG TƯƠNG LAI!

H. BÂY GIỜ LÀ QUÁ KHỨ!
Và điều thứ hai dễ biết nghĩa là thế này.

Chúng ta chỉ một điều rằng: Rồi phút giây này sẽ trở thành quá khứ.Và ngay bây giờ nó sẽ trở thành quá khứ của ngày mai!

Chưa nói là NGAY BÂY GIỜ nó TRỞ THÀNH QUÁ KHỨ rồi!

Chỉ một chút xíu, các Bạn ra khỏi thiền đường này, thì giờ nghe pháp thoại đã trở thành quá khứ. Và Bạn sẽ làm đuợc một điều rất là kỳ diệu, là Bạn làm được cái quá khứ đẹp ngay bây giờ. Ngay bây giờ, các Bạn có những cảm xúc đẹp khi các Bạn nhìn mây trời, khi các Bạn có một cảm giác dịu dàng đầm ấm khi ngồi với một người bạn, thì lát sau ra khỏi thiền đường này thì những phút giây cảm nhận đó nó đã trở thành quá khứ và nó có quyền làm giàu cho đời sống bên trong của ta.

Cho nên, thưa các Bạn, ta làm được một điều kỳ diệu là

LÀM ĐẸP QUÁ KHỨ, LÀM ĐẸP TƯƠNG LAI BẰNG ĐỜI SỐNG NGAY BÂY GIỜ NGAY HIỆN TẠI!

[Ghi chú: Theo y lý của Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.® thì cái gọi là „Ngay Bây Giờ“ và „Ngay Hiện Tại“ cũng như „Quá Khứ – Hiện tại và Tương Lai“… là những khái niệm, thuật ngữ „KHO&NG THẬT CÓ“, vì nó chỉ là một „nhúm“ khái niệm bị giới hạn bởi thời gian và không gian.

Còn cái gọi là „NGAY ĐANG LÀ“ không bị Thời Gian, Không Gian hay bất kỳ một điều kiện nào giới hạn, cản trở… nghĩa là cái ĐANG LÀ lúc Hít vào Thở ra được cũng như lúc Hít vào và không thể thở ra được nữa „không giống chẳng khác“!

Và NGAY ĐANG LÀ cũng không khác cái ĐANG LÀ của mười phương Chư NHƯ LAI từ vô thì (không có bắt đầu) đến vô chung (không có cái kế thúc!]

Nếu ta chạy TRỐN ra khỏi hiện tại để làm bất cứ điều gì của quá khứ hoặc của tương lai, đều không thành công!

ĐỜI SỐNG CHỈ CÓ MẶT NƠI ĐÂY!


Và nếu Bạn không nắm bắt được những giây phút này để làm được cuộc đời Bạn, thì Bạn đã đánh mất luôn quá khứ, đánh mất luôn tương lai và kể cả hiện tại. Điều này rất là rõ.

Ta cần ghi nhận lại rằng, tất cả những điều kiện có mặt trong tay ta hôm nay, đối diện trước mắt ta đi vào trong tay ta, mọi hiện tượng từ đất trời đến con người, đến tình cảm, đến tự thân ta, Bạn hãy khéo gìn giữ, bằng không Bạn tự đánh mất. Đó là điều thứ nhất

Điều thứ hai, Bạn cảm nhận được cái đẹp, cái thương của đất trời, cảm nhận được cái dễ thương của người thân của mình hay không là do cái cách Bạn „MỞ TRÁI TIM CỦA BẠN RA!“

Hoặc là Bạn mở ngăn này, hoặc là Bạn mở ngăn kia.

Có những cái ngăn của tâm thức Bạn mở ra là quà tặng của tâm thức nào là buồn phiền, bất an, sầu tủi, trầm cảm… Những cái quá khứ đau buồn nó hiện lên dày vò, đày đoạ mình. Đó là những cái ngăn của tâm thức, Bạn không cần phải mở nó ra. Bạn hãy đóng nó lại và cho nó chìm mất vào hư vô.

Có những ngăn tâm thức mình mở ra làm cho lòng Bạn rất ngọt ngào, niềm thương yêu kính trọng của con người nó luôn được tuôn chảy. Và Bạn nhìn đất trời bằng con mắt rất mới của em bé. Thế thì những ngăn tâm thức đó, Bạn nên mở! Để làm giàu có, làm hạnh phúc cho cuộc đời Bạn.

Và điều chia sẽ cuối cùng mong các Bạn nhớ thật kỹ để thực tập, đó là:

Ngay bây giờ, Bạn nắm lấy đời sống của hiện tại để làm giàu cho cuộc sống của chính Bạn.

KHI BẠN NẮM BẮT ĐƯỢC GIÂY PHÚT CỦA HIỆN TẠI, THÌ TỨC KHẮC BẠN LÀM ĐƯỢC NHỮNG ĐIỀU ĐẸP ĐẼ CHO QUÁ KHỨ VÀ LÀM ĐƯỢC NHỮNG ĐIỀU KỲ DIỆU CHO HẠNH PHÚC CỦA TƯƠNG LAI.

NẾU BẠN KHÔNG NẮM BẮT ĐƯỢC GIÂY PHÚT CỦA HIỆN TẠI ĐỂ THỰC TẬP, THÌ BẠN ĐÃ ĐÁNH MẤT CẢ HIỆN TẠI, ĐÁNH MẤT LUÔN CẢ QUÁ KHỨ VÀ THẬM CHÍ ĐÁNH MẤT LUÔN CẢ TƯƠNG LAI!

I. ĐƠN CỬ MỘT CÂU CHUYỆN TRONG THIỀN SỬ

Một hôm có một thiền sinh đến đãnh lễ thưa Thầy: Thế nào là pháp yếu của sự tu tập? Tức là làm thế nào Thầy chỉ nói cho con một câu để con nắm bắt mà thực tập để cho đời con được an lạc và hạnh phúc?

Vị Thầy biểu: „Ông qua bên này nói cho ta nghe!“

Vị thiền sinh rất ngoan ngoãn đi qua bên này.

„Ông chưa có khả năng nghe pháp do ta dạy! Ta biểu ông từ bên này qua bên này, tức là mọi âm thanh của đất trời nó vô lỗ tai ông, ông đều bị sai xử cả! Ông chưa có khả năng dừng lại ngay giờ phút này. Nên ông đi ra cho ta!” vị Thiền Sư nói.

Người thiền sinh này đi ra, rồi ông thứ hai đi vô, đảnh lể thưa:

-“ Xin Hòa Thượng dạy cho con pháp môn để cho con được an lạc.”

Vị Thiền Sư cũng giở ngón nghề cũ là: “Ông hãy qua bên này.”

Ông thiền sinh thứ hai thông minh hơn, vì mới nghe qua được kinh nghiệm của ông thiền sinh thứ nhất, nên ông không bước qua! Đứng y một chỗ.

Vị thiền sư nói: “Ông đến đây đảnh lễ ta để xin ta học đạo, mà ta biểu ông đi qua bên này. Mà ông bất tuân. Thế thì ông đâu có đáng học –đi ra!”

Đây là một câu chuyện vui, nhưng nó cho ta một ý niệm thế này:

“AI CŨNG BIẾT SỐNG VỚI GIÂY PHÚT HIỆN TẠI LÀ MÌNH LÀM CHO CUỘC ĐỜI MÌNH GIÀU CÓ. MÌNH CẮT ĐỨT ĐƯỢC NHỮNg VUI BUỒN SẦU KHỔ BẤT AN CỦA QUÁ KHỨ. MÌNH CŨNG KHÔNG CẦN CHẠY ĐẾN TƯƠNG LAI ĐỂ TÌM CẦU GÌ CẢ. NẾU MÌNH AN TRÚ ĐƯỢC TRONG PHÚT GIÂY HIỆN TẠI THÌ TUYỆT VỜI VÔ CÙNG!”

Mọi phưong pháp thực tập của chúng ta là từ thiền hành, đến nghe chuộng, đến im lặng hay mọi pháp hành các Bạn biết đều có một con đường chung, một điểm duy nhất cuối cùng là: Làm thế nào để ĐEM TÂM VỀ NGỰ NƠI THÂN, TRÚ TẠI THÂN! Giản dị như thế mà thôi!

Ấy thế mà tâm thức của mình nó không hề y như thế! Nó luôn ngọ ngoạy tìm đường để đi ra. Nó không bao giờ dừng lại ở nơi phút giây hiện tại cả!

Và phưong pháp làm thế nào để dừng lại phút giây hiện tại, thì các thiền sư trước đây có một phương pháp khơi mở cho chúng ta bằng cách là: Ông hỏi tôi đạo lý tuyệt vời. Tôi bảo ông là hãy đi qua đây. Lúc bước chân đi là đã dạy chưa? Thưa đã dạy rồi! Chứ không phải đợi đứng bên cạnh mới dạy! Dạy ngay lúc, khi: Tôi biểu ông đi qua, ông từng bước chân ông đi, ông làm thế nào là trong mỗi bước chân ông đi, ông thắp sáng được ý niệm tĩnh giác, cái sự nhận biết luôn có mặt thì đó là người đang tức khắc loại trừ được nỗi buồn, niềm vui; tâm thức anh nó không chạy lui về quá khứ, cũng chẳng chạy đến tương lai.

Có khi ĐẠO LÝ mình nghe tưởng chừng như ghê gớm, nhưng nó GIẢN DỊ VÔ CÙNG!

Chúng ta chỉ cần làm một điều giản dị là làm thế nào: Trong mỗi phút mỗi giây của đời sống, mình đừng để tâm của mình nó chạy đi chơi! Nó phải dừng lại ngay nơi đây (chánh niệm, biết cái ĐANG LÀ…M)

Ví dụ, như Bạn uống một ly nước, tâm Bạn phải dừng lại trên ly nước! Bạn đặt một bước chân, tâm Bạn nò dừng lại nơi bước chân! Bạn mở miệng nói một lời, tâm Bạn phải dừng lại ở từng lời nói, từng lời nói! Thế thì giản dị là thế!

J. Thiền Sư TRIỆU CHÂU
Cho nên không lạ gì cái chuyện Ngài Triệu Châu là một thiền sư lớn của Trung Hoa. Khi có một vị thiền sinh đến gặp ông để học đạo.

Ông hỏi: “Ông uống trà chưa?”

Thiền sinh trả lời: “Dạ thưa! Tôi uống trà rồi!.”

Thiền sư: “Nếu ông uống trà rồi. Thì xuống nhà bếp ăn cơm!” – đạo lý của ông dạy giản dị như vậy.

Rồi một ông khác tới, thiền sư hỏi: “Ông đã từng đến đây chưa?”

– “Dạ thưa chưa?” Người đến hỏi đạo trả lời

– “Thế thì ông uống trà đi!”, thiền sư nói.

Đạo lý của thiền sư ngay chỗ đó. Rồi thị giả (vị hầu sư phụ) rất ngạc nhiên thưa Thầy:

– “Bạch Thầy! Người từng đến đây Thầy cũng biểu họ uống trà! Người chưa từng đến đây Thầy cũng biều họ uống trà! Thế thì đạo lý gì trong chuyện mời trà!”

Ngài mới nói: “Thị giả!”

Thị giả: “Dạ!”

– “Con uống trà đi!”, sư phụ bảo.

Các Bạn nghe câu chuyện nào giống như câu đó. Nhưng trên thực tế, không có gì là câu đó cả – nó giản dị vô cùng! Có khi mình chạy đông chạy tây nghĩ rằng, trong cái điều dạy kia, trong cách làm của vị thiền sư kia nó có cái gì mầu nhiệm ghê gớm lắm. Nhưng trên thực tế, các Ngài làm chỉ một việc giúp ta:

ĐEM TÂM VỀ TRỤ LẠI NƠI THÂN!

Nghĩa là Bạn làm thế nào uống một chung trà, cất một bước chân, để đôi dép, cởi cái áo, nói chuyện với người than v.v… đều để cho tâm thức mình luôn soi sáng và đừng bao giờ để ý nghĩ chạy đông chạy tây, tức là ta đang AN TRÚ TRONG CHA!Nh NIỆM (nghĩa là BIẾT „ta ĐANG LÀ…M) và đang thực tập pháp môn thiền. Giản dị thế thôi.

Khi nào chân mình bước ở đây, mà ý mình nó chạy lên nhà bếp nó thăm chừng món ăn trên đó. Thế thì mình chưa tu! Mình hãy bước từng bước một. Khi đến nhà bếp rồi sẽ lấy thức ăn sau!

Mình đang bưng đĩa đợi lấy cơm. Mình đứng có nghĩ, có nhìn là: Ồ! Thức ăn đó còn ít quá! Coi chừng người đi trước họ lấy hết thức ăn, thì còn chi nữa! Thế thì mình chưa tu thế thôi.

Mình làm thế nào: Mời gọi tâm dừng lại nơi đây và giờ phút này. Cái gì tới nó sẽ tới!

(Xin xem tiếp phần ba)

Pháp thoại của Thầy Thích Phước Tịnh, 15.01.2006
THỊ CHƠN nghe và chép lại ngày 31.10.2016

. . . . .

Y Lý – Y Học và Y Thuật của „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“ đặt nền tảng nơi CHÂN NGÔN sau:

Ta (pudgala) ĐANG LÀ
CÁI ta ĐÃ LÀ
Ta SẼ LÀ
CÁI ta ĐANG LÀ…M


Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®
Hannover, ngày 31.10.2016


Khám phá thêm từ P.E.R.G.® nach NGOs

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc