MEDI News 06 – CÓ PHẢI BÁC SĨ là NGƯỜI TRỢ TỬ chăng?


CÓ PHẢI BÁC SĨ là NGƯỜI TRỢ TỬ chăng?

Một người có được phép yêu cầu trợ giúp để được chết sớm nếu họ đang bị đau đớn tột cùng hoặc đau khổ về tinh thần đến mức cuộc sống của họ dường như không còn gì để đáng sống nữa không? Hay chỉ những người bị bệnh nan y mới được phép làm điều này?

Trong năm 2020, Tòa án Hiến pháp Đức đã giải thích cấm “HỖ TRỢ HÀNH VI TỰ SÁT VÌ MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI” bởi việc làm này vi hiến và đã huỷ bỏ Điều 217 tương ứng trong Bộ luật Hình sự. Chính phủ đã được yêu cầu chỉnh sửa lại việc trợ tử ở Đức được các nhóm nghị viên độc lập không thuộc đảng phái nào đã soạn thảo nhiều dự thảo luật khác nhau. Một cuộc bỏ phiếu về dự thảo sẽ diễn ra trước kỳ nghỉ hè.

Hỏi: Thưa nữ giáo sư Bozzaro và giáo sư Pollmächer, những người khỏe mạnh ở Đức có được phép giúp đỡ trợ tử không?
Claudia Bozzaro: Có, họ được phép. Tòa án Hiến pháp Đức đã biện minh cho phán quyết năm 2020 của mình về QUYỀN CÁ NHÂN (personal rights) và nói rõ rằng QUYỀN TỰ CHỦ (autonomy) CỦA MỘT CON NGƯỜI PHẢI ĐƯỢC TÔN TRỌNG.
Theo tinh thần đó, THÌ MỌI NGƯỜI Ở ĐỨC ĐƯỢC PHÉP CHẾT THEO CÁCH TỰ QUYẾT (die self-determined) – kể cả bằng việc TỰ SÁT (suicide) – nên họ có quyền TÌM KIẾM SỰ GIÚP ĐỠ CỦA NGƯỜI KHÁC NẾU ĐIỀU NÀY ĐƯỢC ĐỀ NGHỊ.

Điều thú vị ở phán quyết năm 2020 là những vị thẩm phán ở Karlsruhe – địa điểm đặt trụ sở Toà Án Hiến Pháp Đức –  ĐÃ KHÔNG HẠN CHẾ QUYỀN được HỖ TRỢ TỬ, chẳng hạn ĐIỀU KIỆN của nó là một sự CHỊU ĐỰNG BẤT KHẢ THI bởi MỘT CĂN BỆNH HIỂM NGHÈO.

Tình huống ban đầu này phân biệt tình trạng ở quốc gia này với tình hình ở những quốc gia khác đang có luật trợ tử hiện hành. Như ở Hà Lan, Canada và Bồ Đào Nha, vì dụ các tiêu chí như tình trạng không thể chữa khỏi hoặc không thể chịu đựng được là điều kiện cho việc TRỢ TỬ và là một hành động TRỢ TỬ TÍCH CỰC HỢP PHÁP ở những quốc gia đó – có nghĩa là một sự GIẾT NGƯỜI THEO YÊU CẦU (killing on demand). Và cái gọi là TRỢ TỬ TÍCH CỰC HỢP PHÁP vẫn chưa được tranh luận ở Đức, nhưng tôi dự kiến rằng: Chúng ta sẽ thảo luận nó trong một tương lai gần.

Thomas Pollmächer: Nhưng các nhà lập pháp của chúng ta đương nhiên phải tuân thủ bổn phận phòng hộ của nhà nước bên cạnh việc đảm bảo quyền tự chủ. Họ phải chắc chắn rằng những người sẵn sàng MUỐN CHẾT (euthanasia) THỰC SỰ SỬ DỤNG QUYỀN TỰ QUYẾT CỦA MÌNH. Tòa án Hiến pháp Đức đã chọn khái niệm “TỰ DO QUYẾT ĐỊNH CÁI CHẾT (Anh: free suicide decision, Đức: freie Suizidentscheidung)” cho việc này.

Nghĩa là: Đương sự phải nhận thức đầy đủ về tầm quan trọng quyết định của mình, biết các lựa chọn thay thế và đưa chúng vào sự tin tưởng của họ. Một người vừa bị bạn gái đá và nói rằng họ muốn chết vì điều đó cùng ngày có lẽ là không suy nghĩ chín chắn. Một quyết định tự sát như vậy sẽ không được tự do. Giờ đây, người ta có thể tưởng tượng ra các biện pháp bảo vệ lớn hơn để KIỂM TRA KHẢ NĂNG TỰ QUYẾT ĐỊNH, chẳng hạn như yêu cầu một số ý kiến ​​chuyên gia hoặc chỉ để bác sĩ điều trị quyết định. Khả năng tự quyết được kiểm tra chính xác và sâu sắc như thế nào – đây là điểm khác biệt giữa các dự luật.

Hỏi: Liệu mối quan hệ thắt chặt này giữa một bên là DUY TRÌ QUYỀN TỰ DO LỰA CHỌN và bên kia là HOÀN THÀNH BỔN PHẬN PHÒNG HỘ thật sự có thể thành công hay không?
Bozzaro: Tình thế tiến thoái lưỡng nan không thể được giải quyết hoàn toàn. Sẽ luôn có những trường hợp riêng lẻ cần được thảo luận lại. Tình trạng TUYỆT VỌNG và NGUYỆN VỌNG MUỐN KẾT THÚC CUỘC SỐNG của một người là những triệu chứng phổ biến của BỆNH TÂM LÝ. Do đó, một bệnh nhân trầm cảm nặng chắc chắn sẽ không được tiếp cận với trợ tử.

Pollmächer: Nó không đơn giản như vậy. Đúng là Ý ĐỊNH TỰ TỬ chủ yếu xảy ra ở những người mắc bệnh tâm lý – theo nhiều nghiên cứu khoa học khác nhau, nhóm này chiếm từ 60 đến 90% tổng số những người sẵn sàng chết. Điều này dẫn đến kết luận rằng, NGUYỆN VỌNG TỰ TỬ của họ về cơ bản là một BỆNH LÝ và do đó KHÔNG THỂ. Thường là như thế. Ở những người TRẦM CẢM, LÒNG TỰ TRỌNG thường bị ảnh hưởng một cách quá đáng. Một bệnh nhân có thể cảm thấy rằng họ đã hủy hoại gia đình mặc dù không có bằng chứng khách quan nào chứng minh điều này. Nhận thức méo mó này có thể khiến họ không còn muốn sống. Và những bệnh nhân TÂM THẦN PHÂN LIỆT (schizophrenia) đôi khi bị quấy nhiễu bởi những GIỌNG NÓI GẦN NHƯ RA LỆNH cho họ TỰ KẾT LIỄU ĐỜI MÌNH. Tất nhiên, người ta sẽ không nói về một QUYẾT ĐỊNH MUỐN CHẾT ở đây. Tuy nhiên, theo tôi, không có chẩn đoán tâm thần (psychiatric diagnosis) nào loại trừ KHẢ NĂNG TỰ QUYẾT ĐỊNH (self-determination) ngay từ đầu. Điều này đã được tôi giải thích trong một bài báo gần đây.

Hỏi: Trong hoàn cảnh nào thì một người bệnh tâm lý có thể tự quyết định chết?
Pollmächer: Chẳng hạn, có thể hiểu được rằng một người mắc bệnh UNG THƯ NẶNG đã mắc chứng RỐI LOẠN ÁM ẢNH CƯỠNG CHẾ (compulsive disorder) trong 20 năm, nhưng bệnh này đã được điều trị tốt. Đối với tôi, sự cùng tồn tại phi nhân quả của đau khổ về tinh thần và thể chất sẽ không phải là lý do để từ chối người đó tiếp cận với việc trợ tử. Khả năng thứ hai là, mặc dù có mối liên hệ giữa những triệu chứng về thể chất và tâm lý, nhưng khả năng đưa ra quyết định không bị hạn chế vào thời điểm hiện tại. Nhiều bệnh tâm lý phát triển theo giai đoạn, có nghĩa là những người bị ảnh hưởng hoàn toàn khỏe mạnh trong nhiều tháng hoặc nhiều năm. Một người HƯNG-TRẦM CẢM (manic-depressive) có thể quyết định muốn chết giữa hai đợt bệnh. Có lẽ họ đã VÔ CÙNG ĐAU KHỔ trong những GIAI ĐOẠN TRẦM CẢM, PHUNG PHÍ TÀI SẢN của mình trong những GIAI ĐOẠN HƯNG PHẤN và không muốn trải qua điều đó một lần nữa. Trong tương lai, Đức sẽ cần có những cơ chế để có thể đánh giá những trường hợp như vậy. Bằng cách viện dẫn các QUYỀN CÁ NHÂN, Tòa án Hiến pháp Đức đã MỞ RA MỘT CÁNH CỬA KHỔNG LỒ. Việc các TÙ NHÂN CÓ QUYỀN ĐƯỢC TRỢ TỬ hay không đã từng được thảo luận.

Bozzaro: Tôi cũng nghĩ rằng, những cuộc thảo luận về tù nhân này rất quan trọng. Các tù nhân ngày càng già đi, đó là lý do tại sao việc chết trong tù ngày càng trở nên quan trọng hơn – và kéo theo đó là thực tế về trợ tử. Một trường hợp từ Bỉ được biết đến. Một người đàn ông đã bị cầm tù hàng chục năm đã xin được chết êm dịu trong một thời gian dài nhưng vô vọng. Lý do là sự đau khổ tâm lý không thể chịu đựng được, chủ yếu là do viễn cảnh phải ngồi tù chung thân. Cuối cùng, một bác sĩ đã chấp thuận yêu cầu, nhưng đã rút lại sự chấp thuận của mình ngay trước cuộc hẹn. Cùng ngày, Bộ trưởng Bộ Tư pháp Bỉ đã cho phép chuyển tù nhân đến một cơ sở tâm thần. Sau đó, anh ta rút lại yêu cầu trợ tửt. Tôi thấy trường hợp này rất hữu ích vì nó đặt ra các câu hỏi, ví dụ: Các điều kiện phải như thế nào trong thời gian bị kết án tù hoặc giam giữ phòng ngừa để không kích hoạt ý muốn chết? Và có thể tiến xa hơn cũng mở rộng nó cho các nhóm người khác, chẳng hạn như người bệnh tâm lý hoặc người già cần được chăm sóc. XÃ HỘI CỦA CHÚNG TA PHẢI CHĂM SÓC HỌ TỐT NHƯ THẾ NÀO ĐỂ HỌ KHÔNG MUỐN CHẾT?

Hỏi: Có những nhóm dễ bị tổn thương khác, chẳng hạn như TRẺ EM. Cũng nên có các cuộc thảo luận hay không?
Bozzaro: Chúng ta cũng sẽ phải đề cập đến điều đó. Ở Hà Lan và Bỉ, TRỢ TỬ hiện nay HỢP PHÁP đối với TRẺ EM, tùy thuộc vào một số tiêu chí nhất định. Nhưng từ quan điểm thuần túy số học, một nhóm khác cũng quan trọng không kém theo quan điểm của tôi.

Hỏi: Vậy là nhóm nào?
Bozzaro: Những người lớn tuổi hơn. Tôi đang nghĩ đến những người có NHIỀU TRIỆU CHỨNG LIÊN QUAN ĐẾN TUỔI TÁC nhưng KHÔNG MẮC BỆNH NGHIÊM TRỌNG hoặc GÂY TỬ VONG. Nhưng họ KHÔNG THỂ HÒA NHẬP VỚI XÃ HỘI được nữa, có lẽ một phần vì họ QUÁ ĐAU KHỔ. Tôi quan tâm đến những người đàn ông và phụ nữ CÔ ĐƠN và CẢM THẤY VÔ DỤNG vì KHÔNG CÒN CHỖ CHO HỌ trong một xã hội thành công và tuổi trẻ của chúng ta. Bạn bè có thể đã qua đời, con cháu đã đi nơi khác sống. Nhiều người đến tuổi NGHỈ HƯU tự hỏi: Tôi còn phải làm gì nữa đây? Một sự MỆT MỎI của cuộc sống bắt đầu. Và TRẦM CẢM hầu NHƯ KHÔNG ĐƯỢC CHẨN ĐOÁN Ở NGƯỜI CAO TUỔI.

Pollmächer: Tôi đồng ý với Cô. Sự HỘI NHẬP (integration) – hay đúng hơn là sự HÒA NHẬP (inclusion) của người cao tuổi trong xã hội của chúng ta hoàn toàn là một sự thách thức lớn cho xã hội.

Bozzaro: Trào lưu sinh con sắp tới cũng sẽ về vườn. Đây là những người hoàn toàn có nhu cầu rất cao về QUYỀN TỰ CHỦ (autonomy) và TỰ QUYẾT (selbst-determination). Tôi tin rằng, điều này sẽ có tác động rất lớn đến số lượng người được trợ tử trong tương lai. Nhiều người trong số họ cuối cùng sẽ nói: Tôi không muốn nó nữa. Đây là một chủ đề rất lớn sẽ khiến chúng ta bận rộn với cấu trúc nhân khẩu học và sự thiếu hụt chuyên viên.

Hỏi: Có những con số liệu từ các quốc gia khác không?
Pollmächer: Ở Hà Lan và Quebec ở Canada có khoảng 5% số ca tử vong là do TRỢ TỬ hoặc CHẾT THEO NGUYỆN VỌNG. Và đó là sự thật – nhiều người trong số họ phần lớn là những người khỏe mạnh. Người ta chấp nhận rằng, người ta cảm thấy không thể sống nổi nữa ở tuổi già.

TỰ SÁT (suicide) và TRỢ TỬ (assisted suicides) ở Thụy Sĩ giữa năm 2010 đến 2020 | Tại Thụy Sĩ, tần suất các vụ trợ tử liên tục tăng kể từ năm 2010, trong khi số ca tử vong không được trợ tử không thay đổi. Do đó, việc TRỢ TỬ không ngăn cản được những vụ TỰ SÁT.

Bozzaro: Số liệu thống kê từ Thụy Sĩ cũng rất thú vị. Những người chết ở đó thông qua các tổ chức trợ tử như EXIT hầu hết là PHỤ NỮ và CÓ TRÌNH ĐỘ HỌC VẤN.

Pollmächer: … trong khi các vụ TỰ SÁT chủ yếu do NAM GIỚI thực hiện mà không có bất kỳ sự hỗ trợ nào.

Bozzaro: Ngoài ra, những người có NGUYỆN VỌNG TRỢ TỬ ở Thụy Sĩ chủ yếu đến từ các VÙNG NÓI TIẾNG ĐỨC. Rất ít người đến từ các khu vực nói tiếng Pháp hoặc tiếng Ý. VĂN HÓA RÕ RÀNG ĐÓNG MỘT VAI TRÒ. Ngẫu nhiên, sẽ là một sai lầm khi tin rằng người ta có thể giảm đáng kể số vụ tự tử bằng cách cung cấp cho mọi người cách TRỢ TỬ. Các số liệu thống kê cũng cho thấy điều đó. Ví dụ, những người ném mình trước đầu tàu là một nhóm người khác không có nguyện vọng đến những tổ chức trợ tử.
Vì thế cho nên: »Chúng ta cần một hình thức đoàn kết mới chủ yếu là những người cao tuổi«, theo cô Claudia Bozzaro, nhà đạo đức học y tế

Hỏi: Làm thế nào có thể NGĂN CẢN được người MUỐN CHẾT – đặc biệt khi họ KHÔNG BỊ BỆNH NẶNG?
Bozzaro: Không có giải pháp đơn giản nào cho vấn đề này. Chúng ta cần một sự đoàn kết mới, một sự gắn kết với nhau mà trên hết là hòa nhập của những người lớn tuổi. Tôi có thể hiểu được, không ai muốn vào viện dưỡng lão. Trung bình, người ta sống khoảng 20 năm sau khi nghỉ hưu. Nhiều người trong số họ chỉ đơn giản là biến mất sau những bức tường trong căn hộ của họ và không còn được xã hội chú ý nữa. Và một số trong số họ tự kết liễu đời mình. Gần đây tôi đã nhận được một lá thư từ trường học yêu cầu phụ huynh đến lớp đọc mỗi tuần một lần. Thay vào đó, bạn không thể mời những người hưu trí từ khu phố làm những việc như thế này trên cơ sở tự nguyện sao? Tôi cũng có thể tưởng tượng rằng những khái niệm làm việc khác, linh hoạt hơn cũng nên được thiết lập. THỰC SỰ LÀ VÔ LÝ KHI HƠN 40 NĂM QUA CHÚNG TA HẦU NHƯ KHÔNG CÓ THỜI GIAN ĐỂ SỐNG VÌ TẤT CẢ CÔNG VIỆC VÀ RỒI NGÀY NÀY SANG NGÀY KHÁC CHÚNG TA BỊ LOẠI KHỎI THỊ TRƯỜNG LAO ĐỘNG – VÀ KẾT QUẢ LÀ CÓ LẼ KHÔNG CÒN MUỐN SỐNG NỮA!

Hỏi: Ông có giới thiệu cho bệnh nhân của mình những cơ hội về việc làm khác nhau không?
Pollmächer: Nhưng không phải ai cũng ham muốn làm việc thêm mười năm nữa. Và đối với công việc tình nguyện, chẳng hạn như đọc truyện ở trường mẫu giáo hoặc ở trường học: Trong phòng khám bệnh của tôi, tôi luôn phải đối mặt với việc khó khăn như thế nào để nói rõ với cả NHỮNG NGƯỜI KHỎE MẠNH BỊ TRẦM CẢM biết rằng: Họ NÊN TÍCH CỰC HOẠT ĐỘNG XÃ HỘI SAU KHI ĐIỀU TRỊ THÀNH CÔNG, ĐỂ KHÔNG TÁI PHÁT.
Chúng tôi có cả một danh mục các hoạt động mà nhân viên xã hội của chúng tôi trình bày cho bệnh nhân biết. Nhưng tôi luôn ngạc nhiên khi những người bị trầm cảm, chẳng hạn như vì sự cô đơn của họ, từ chối tất cả những cơ hội này và trở về nhà với hoàn cảnh giống hệt như trước đây. Chúng tôi cần gấp nhiều PHƯƠNG THỨC (concept) về TUỔI TÁC THÍCH NGHI XÃ HỘI.

Bozzaro: … nhưng chúng đã được thực hiện ở TRẺ EM và THANH THIẾU NIÊN. Vì ai trong đời chưa từng làm thiện nguyện thì đến 65 tuổi sẽ không bất chợt thay đổi điều đó. Tôi ước một điều gì đó trở lại giống như một năm xã hội bắt buộc – để thúc đẩy trao đổi tương tác giữa các thế hệ, nhưng cũng để RÈN LUYỆN SỰ NHẠY CẢM VỚI TÍNH DỄ BỊ TỔN THƯƠNG, vốn là một phần trong cuộc sống của chúng ta.

Hỏi: Dường như một làn sóng TRỢ TỬ đang đến với chúng ta. Chúng ta có thể mong đợi một sự gia tăng số lượng tương tự như ở các nước láng giềng không?
Pollmächer: Điều đó rất khả thi. Nếu chỉ tính riêng sự phát triển ở Thụy Sĩ, trong mười năm nữa, chúng ta sẽ có 10.000 vụ TRỢ TỬ mỗi năm ở đức. Do đó, tôi tin rằng việc NGĂN NGỪA TỰ SÁT phải được quy định trong luật giống như cách thức bảo vệ đối với việc TRỢ TỬ. Ngay ở trong một số tình huống nhất định, việc hỗ trợ NGUYỆN VỌNG CHẾT của từng cá nhân có thể là HỢP PHÁP (legitim), nhưng phải rõ ràng là sự giúp đỡ mà đại đa số cần đến phải là một thứ gì đó khác với sự VẬN CHUYỂN TỪ SỐNG SANG CHẾT.

Hỏi: Ông có phải đối mặt với những nguyện vọng cụ thể của những bệnh nhân yêu cầu trợ tử không?
Pollmächer: Vâng, có

Bozzaro: Chúng tôi cũng nhận được ngày càng nhiều nguyện vọng tại Bệnh viện Đại học Schleswig-Holstein, và tôi thấy rất nhiều đồng nghiệp của mình không chắc chắn về cách giải quyết chúng.

Pollmächer: Tôi có thể mô tả một trường hợp cụ thể. Khi nhập viện, một bệnh nhân giải thích với chúng tôi rằng bà hiện đã 70 tuổi, sống đủ lâu, chồng bà đã chết vì ung thư cách đây một năm rưỡi, mối quan hệ của bà với cháu gái không tốt, bà không còn thấy ý nghĩa gì với cuộc sống nữa và yêu cầu chúng tôi giúp cho bà chết . Chúng tôi đã dành thời gian với người phụ nữ và phát hiện ra rằng bà ấy BỊ TRẦM CẢM, đồng thời BỊ MẤT NGỦ và CHÁN ĂN. Một số CĂN BỆNH VỀ THỂ CHẤT cũng khiến cuộc sống của bà trở nên khó khăn. Sau hai tuần tìm hiểu nhau, người phụ nữ ĐỒNG Ý TRỊ LIỆU và TÁM TUẦN SAU, bà rời bệnh viện với CẢM GIÁC TỰ TIN và ĐÃ KHỎI BỆNH TRẦM CẢM. Dĩ nhiên, điều chắc chắn không phải lúc nào cũng tốt như vậy. Nhưng người ta phải luôn tính đến việc, ai đó MẮC BỆNH TÂM LÝ KHIẾN HỌ MUỐN CHẾT.

Hỏi: Liệu chúng ta có đủ bác sĩ và bác sĩ tâm thần để cung cấp các phương pháp điều trị sớm và dễ tiếp cận không?
Bozzaro: Điều thực sự làm phiền tôi trong bối cảnh này là câu hỏi: Liệu chúng ta có đủ bác sĩ và bác sĩ tâm thần để cung cấp các phương pháp điều trị sớm và dễ tiếp cận không? Chúng ta có điều đó không, ông Pollmächer?

Pollmächer: Đúng là điều này ngày càng trở nên khó khăn hơn do tình trạng thiếu hụt nhân sự ngày càng tăng. Tuy nhiên, không có mối quan hệ một đối một giữa các yêu cầu về nhân sự và ngăn ngừa tự sát. Đó cũng là về việc cung cấp nhu cầu ngưỡng thấp, chẳng hạn như các chương trình tự trợ giúp kỹ thuật số hoặc dịch vụ tư vấn tâm lý xã hội. Những điều này thường hữu ích hơn nhiều người nghĩ.

»ĐỐI VỚI CÁ NHÂN TÔI, BỔN PHẬN CỦA VỊ BÁC SĨ là việc HỖ TRỢ SỰ SỐNG KHÔNG CÓ GÌ ĐỂ BÀN CÃI«, theo ông Thomas Pollmächer, bác sĩ tâm thần.

Hỏi: Ông có cảm thấy TRỢ TỬ là một BỔN PHẬN Y TẾ không?
Pollmächer: KHÔNG. Đối với cá nhân tôi, bổn phận của vị bác sĩ là việc hỗ trợ cuộc sống không có gì để bàn cãi. Tuy nhiên, chủ đề này là chủ đề của các cuộc thảo luận hiện nay và có những người – bao gồm cả các bác sĩ – nhìn khác hơn tôi. Họ lập luận rằng: CÔNG VIỆC CỦA HỌ CŨNG LÀ LÀM GIẢM BỚT ĐAU KHỔ THEO CÁCH NÀY (b).
„Ngày Hội nghị Bác sĩ Đức“ đã loại bỏ chính thức lệnh cấm việc HỖ TRỢ TỰ SÁT khỏi các quy định nghề nghiệp dành cho bác sĩ. Mặc dù vậy, hội nghị cũng đã quyết định rằng: Việc TRỢ TỬ VẪN KHÔNG PHẢI LÀ MỘT NHIỆM VỤ Y TẾ. Điều đó nghe có vẻ mâu thuẫn, nhưng tôi nghĩ nó THỰC SỰ KHÁ PHÙ HỢP, bởi vì tất nhiên bạn không thể cấm ai đó làm điều gì đó hợp pháp. Tuy nhiên, NGÀNH Y CÓ THỂ VÀ NÊN LÀM RÕ RẰNG HỖ TRỢ TỰ TỬ KHÔNG PHẢI LÀ MỘT PHẦN CÔNG VIỆC CỦA HỌ, mà họ cảm thấy có bổn phận kiên cố với sự sống.

Bozzaro: Đối với tôi, câu hỏi đặt ra là: DUY TRÌ SỰ SỐNG THẬT SỰ CÓ NGHĨA là gì? Một SỰ SỐNG SINH HỌC có lẽ là không – các bác sĩ từ lâu đã phân phát các liệu pháp kéo dài sự sống nếu bệnh nhân bị bệnh nặng không muốn điều đó. CÓ PHẢI SAU ĐÓ LÀ MỘT CUỘC SỐNG ĐÁNG SỐNG CHĂNG? Và AI định nghĩa điều đó? Cũng giống như ông Pollmächer, tôi không thấy ngành y có bổn phận liên quan đến việc trợ tử, nhưng vì những lý do khác, thực dụng hơn: Do điều kiện làm việc và áp lực thời gian cao ở nhiều bệnh viện và phòng khám, tôi thấy nguy cơ bị choáng ngợp. Tôi hoài nghi rằng: Có thể ở những nơi đó, để đồng hành tốt với mọi người trong một quá trình như vậy. Tôi ngạc nhiên rằng: Có một sự hoài nghi nào đó đối với các TỔ CHỨC TRỢ TỬ ở Đức. Bằng cách đó, sẽ có một ranh giới rõ ràng: CÁC BÁC SĨ CỐ GẮNG GIẢM BỚT và KIỂM SOÁT các TRIỆU CHỨNG, còn những TỔ CHỨC TRỢ TỬ ĐỒNG HÀNH VIỆC TỰ SÁT.

Pollmächer: Là một bác sĩ tâm thần, tôi sẽ thấy mình rơi vào một cuộc xung đột không thể giải quyết nếu cái chết được trợ tử là một trong những nhiệm vụ của tôi – có lẽ điều đó không rõ ràng lắm trong các ngành khác. Chúng tôi liên tục đối phó với những người không còn muốn sống. Đây thường là một vấn đề trong nhiều thập kỷ với cùng một bệnh nhân. Tôi luôn nói: Lần này chúng ta cũng sẽ hoàn thành nó và tìm mọi cách để mọi thứ tốt hơn cho các bạn. Chứng trầm cảm của bạn sẽ biến mất. Hãy tưởng tượng nếu một lúc nào đó tôi nói thay vào đó: “Được rồi, bây giờ chúng ta hãy để nó đi. Bạn nói đúng, cuộc sống của bạn thực sự không còn ý nghĩa nữa.« Đối với tôi điều này không thể tưởng tượng được.

Con đường thoát khỏi nguy biến.
Đôi khi Bạn có nghĩ đến việc tự kết liễu đời mình không? Cuộc sống dường như vô nghĩa với bạn hay hoàn cảnh của bạn dường như vô vọng? Bạn đã hết hy vọng? Nếu có, Bạn vui lòng tìm đến các điểm liên lạc có thể giúp đỡ những người gặp tình huống khủng hoảng như Bạn như BÁC SĨ GIA ĐÌNH, NHÀ TRỊ LIỆU TÂM LÝ hoặc BÁC SĨ TÂM THẦN tại dịch vụ cấp cứu của bệnh viện. Dịch vụ trực y tế ở Đức liên hệ theo số 116117.

Dịch vụ tư vấn qua điện thoại suốt ngày đêm, ẩn danh và miễn phí: Qua điện thoại theo các số điện thoại toàn quốc 08001110111 và 08001110222 cũng như qua E-Mail và trò chuyện trên trang web http://www.telefonseelsorge.de. Trẻ em và thanh thiếu niên cũng có thể tìm sự giúp đỡ qua số 08001110333.

Nguồn: Spektrum / 03.07.2023

GHI CHÚ:
1. Ông Thomas Pollmächer
| Bác sĩ tâm thần, Giáo sư Tâm thần học và Tâm lý trị liệu tại bệnh viện Ingolstadt, nơi ông điều hành Trung tâm Sức khỏe Tâm thần từ năm 2004. Ông Pollmächer còn là Chủ tịch Hiệp hội Tâm thần học và Tâm lý trị liệu, Tâm thần học và Thần kinh học e.V. (DGPPN) của Đức từ năm 2021 đến 2022, hiện là thành viên của hội đồng quản trị và đứng đầu ủy ban “Đạo đức và Pháp luật”. Ông giải quyết các rối loạn liên quan đến giấc ngủ như mất ngủ và chuyên điều trị trầm cảm, các rối loạn tâm trạng khác và bệnh tâm thần.

2. Cô Claudia Bozzaro | Nhà triết học, giáo sư về Y Đức (medical ethics) và đồng giám đốc (co-dirktor) Viện Y học Thực nghiệm tại Đại học Christian Albrechts ở Kiel, nơi bà điều hành phân khoa Y Đức. Nghiên cứu của cô Bozzaro tập trung vào khái niệm đau khổ trong y khoa (concept of suffering), sự tổn thương (vulnerability), đau đớn (pain) và lão hóa trong phương thức (concept) thuốc chống lão hóa (antiaging medicine), cũng như an thần giảm đau (palliative sedation), trợ tử (euthanasia) và đồng hành cuối đời (end-of-life care, Strebebegleitung).
. . . . .

CẢM NHẬN
Có hai (02) điều chúng tôi ghi nhận được, sau khi dịch và đọc bài biên khảo phỏng vấn của cô Christian Wolf trên đây liên quan đến chủ đề „CÓ PHẢI BÁC SĨ là NGƯỜI TRỢ TỬ chăng?“ xin được chia sẻ góp ý cùng các Bạn như sau:

A. Tòa án Hiến pháp Đức đã biện minh cho phán quyết năm 2020 của họ về QUYỀN CÁ NHÂN (personal rights) và nói rõ rằng QUYỀN TỰ CHỦ (autonomy) CỦA MỘT CON NGƯỜI PHẢI ĐƯỢC TÔN TRỌNG. Theo tinh thần đó, THÌ MỌI NGƯỜI Ở ĐỨC ĐƯỢC PHÉP CHẾT THEO CÁCH TỰ QUYẾT (die self-determined) – kể cả bằng việc TỰ SÁT (suicide) – nên họ TÌM KIẾM SỰ GIÚP ĐỠ CỦA NGƯỜI KHÁC NẾU ĐIỀU NÀY ĐƯỢC ĐỀ NGHỊ. Như vậy, Toà án Hiến Pháp Đức: ĐÃ KHÔNG HẠN CHẾ QUYỀN ĐƯỢC HỖ TRỢ TỬ, nhưng với ĐIỀU KIỆN là một sự CHỊU ĐỰNG BẤT KHẢ THI CỦA MỘT CĂN BỆNH HIỂM NGHÈO.

Những vị thẩm phán của toà án Hiến Pháp Đức, theo quan điểm của chúng tôi, chỉ tuyên phán theo cương vị, quyền hạn và trách nhiệm của họ. Chứ họ thật sự CHƯA TỪNG TRẢI QUA tình huống ngặt nghèo như vậy!

Cái gọi là QUYỀN CÁ NHÂN (personal rights) và QUYỀN TỰ CHỦ (autonomy) hay QUYỀN TỰ QUYẾT (selbst-determined) của một con người là điều PHẢI TÔN TRỌNG, KHÔNG ĐƯỢC HẠN CHẾ hay XÂM PHẠM. Chắc hẳn, điều này được ghi trong Hiến Pháp của các quốc gia Tự Do Dân Chủ – còn các chế độ độc tài, quân phiệt… cũng có ghi nhưng ghi cho có mà thôi (!)

Tuy nhiên việc thực thi các QUYỀN này có liên quan đến ba (03) trường hợp CHẾT:
1. TỰ SÁTTỰ thực hiện không cần sự GIÚP ĐỠ của người khác;
2. TỰ NGUYỆN hay MUỐN chết – cần sự HỢP TÁC bên ngoài bởi có TÁC Ý cụ thể;
3. HỖ TRỢ để CHẾT còn gọi là TRỢ TỬ – cần sự HỢP TÁC bên ngoài, nhưng KHÔNG ai có thể biết được TÁC Ý của họ!

* Trường hợp TỰ SÁT, xin miễn đề cập đến. Vì đương sự này có Ý TỰ TỬ và có KHẢ NĂNG TỰ THỰC HIỆN không cần đến sự hợp tác từ bên ngoài… ví dụ uống thuốc độc tự vẫn, nhảy lầu, nhảy sông, lái xe tông vào cây v.v… Họ vẫn sử dụng đầy đủ ba quyền CÁ NHÂN, TỰ CHỦ và TỰ QUYẾT để TỰ kết liễu mạng sống của họ!

Hai trường hợp còn lại là cái CHẾT CẦN SỰ HỢP TÁC HỖ TRỢ TỪ BÊN NGOÀI!

* Ở trường hợp TỰ NGUYỆN, còn có thể cứu vãng được, như tình trạng của cụ bà 70 tuổi bệnh nhân TRẦM CẢM NẶNG của bác sĩ Thomas Pollmächer có TÁC Ý MUỐN CHẾT vì các triệu chứng trầm cảm, nên nói ra được Ý MUỐN của họ. Nhờ việc ĐIỀU TRỊ của bác sĩ, nên cụ LÀNH BỆNH và NGUYỆN VỌNG „sợ sống tham chết“ của cụ biến mất! Và một vài ví dụ được đơn cử của Cô Christian Bozzaro cũng như ông Thomas Pollmächer trong phần trả lời của họ ở trong bài phỏng vấn…

Cũng như trường hợp những người BỊ BỆNH NẶNG HIỂM NGHÈO KHÔNG THỂ CỨU SỐNG hay DUY TRÌ SỰ SỐNG được bởi điều trị nhiều năm nhưng không khỏi… họ phải chịu quá nhiều đớn đau từ thể xác đến tinh thần… mặc dù đầu óc vẫn tỉnh táo (!) nên họ „XIN“ ĐƯỢC CHẾT. NGUYỆN VỌNG này do chính họ NÓI RA và CẦN sự HợP TÁC HỖ TRỢ từ bên ngoài. Sau đó, một hội đồng y đức y học thảo luận để ra biện pháp TRỢ TỬ phù hợp nguyện vọng chết của họ!

Ở đây, đương sự vẫn có thể sử dụng được cả ba (03) quyền CÁ NHÂN, TỰ CHỦ và TỰ QUYẾT – cho dù cái CHẾT của họ có sự HỢP TÁC từ bên ngoài (!)

* Phức tạp hơn là trường hợp thú 3 TRỢ TỬ – đối với những người nằm HÔN MÊ (koma) thở máy, bị LIỆT nằm mở mắt bất động không nói năng ăn uống được gì – để duy trì „mạng sống“ của họ cần sử dụng nhiều thiết bị y tế…! Những người như thế sống như một KHÚC CÂY nằm ì một chỗ… năm này qua năm nọ… không ai biết họ nghĩ gì, muốn gì…

Ờ tình trạng như vậy, họ KHÔNG THỂ sử dụng được ba (03) quyền cao cả của một con người là CÁ NHÂN – TỰ CHỦ và TỰ QUYẾT định mạng sống của họ được!

Có thể vì sự THƯƠNG HẠI từ phía thân nhân, bác sĩ và y tá chăm sóc… hay vì kinh tế quá tốn kém cho thân nhân nếu tiếp tục kéo dài tình trạng sống THỰC VẬT như thế… hoặc giả nếu người này không có thân nhân gì cả thì nếu tình trạng như vậy tiếp tục mãi chỉ gây thêm gánh nặng cho nhà nước, cho bệnh viện (!) v.v… nên có TÁC ĐỘNG từ NGOÀI rằng: Vì lòng THƯƠNG (hại) họ, nên QUYẾT ĐỊNH kết thúc GIÙM cho họ NỖI KHỔ ĐAU này bằng cách GIÚP họ CHẾT (sớm) cái gọi là TRỢ TỬKHÔNG CÓ và KHÔNG BIẾT Ý KIẾN của đương sự“.

Cũng như những người vì tình trạng bệnh hoạn quá nặng cần sử dụng nhiều thiết bị y tế để DUY TRÌ mạng sống, thì nước Đức cũng có đạo luật về „NGUYỆN VỌNG SỐNG“ (Patientenverfügung, tiếng anh là „living will“) giúp cho bệnh nhân được toại nguyện theo nguyện vọng „sống tiếp theo như thế nào“ của mình – xin theo dõi phầ nC bên dưới!

Đây mới là CHỦ ĐỀ cần thảo luận về việc ÁP DỤNG PHÁP LÝ cho hành động TRỢ TỬ ở trường hợp này làm thế nào để KHÔNG VI PHẠM HIẾN PHÁP và BỘ LUẬT HÌNH SỰ Đức! Nghĩa là:
1. không vi phạm đến ba quyền CÁ NHÂN – TỰ CHỦ và TỰ QUYẾT của cái XÁC THỰC VẬT đó;
2. Người thực hiện việc TRỢ TỬ không phạm tội hình sự là GIẾT NGƯỜI!

Bản thân chúng tôi ĐÃ từng trải nghiệm giai đoạn sống THỰC VẬT như vậy 2 tháng năm 1985 ở tuổi 35 tại Đức. Nhưng nhờ Ý CHÍ sống tiếp tục để thực hiện HẠNH NGUYỆN của mình và Phật Pháp, nên sau hai tuần chúng tôi ĐÃ tỉnh lại và sống đến ngày nay. Cũng như giai đoạn bị NHIỄM xCovid đầu năm 2022, phải thở máy rơi vào hôn mê 2 tuần, sau đó 2 tuần bị chứng TÂM THẦN với ảo giác, hoang tưởng, mất trí nhớ, rối loạn cá tính… Và cũng vì Ý CHÍ sống và nhờ Phật Pháp mà chúng tôi còn ngồi đây viết bài chia sẻ gửi đến các Bạn.

Các Bạn có thể tham khảo tình trạng hôn mê và tỉnh lại của chúng tôi năm 1985 qua tập truyện hồi ký „LÁ THƯ TỊNH HỮU“ đăng trên trang nhà Tu Viện Quảng Đức:
http://www.tuvienquangduc.com.au/tamly/36lathutinhhuu.html

B.TRỢ TỬ“ KHÔNG PHẢI NHIỆM VỤ của BÁC SĨ, mà bổn phận và trách nhiệm của người hành Y là CỨU SỐNG, DUY TRÌ SỰ SỐNG
Kính thưa các Bạn, tất cả những điều cô giáo sư Claudia Bozzaro và ông giáo sư Thomas Pollmächer đã trả lời những câu hỏi phỏng vấn của cô Christia Wolf thuộc ban biên tập tạp chí Spektrum theo cảm nhận tự đáy lòng của chúng tôi đều HỮU LÝ, HỢP LÝ, có TÌNH có NGHĨA trong cương vị, trách nhiệm và bổn phận nghề nghiệp hành Y của họ.

Những câu trả lời của họ toả sáng Y ĐẠO và Y ĐỨC cần có của một người hành y – đặc biệt liên quan đến chủ đề này. Nên chúng tôi thành tâm cuối đầu đảnh lễ kính trọng họ!

Nghĩa là:
1.  „TRỢ TỬ“ KHÔNG PHẢI NHIỆM VỤ của BÁC SĨ, mà là CỨU SỐNG DUY TRÌ SỰ SỐNG
2.
Cho nên, công việc TRỢ TỬ nên giao cho cácTỔ CHỨC TRỢ TỬ hợp pháp thực hiện

C. Tờ  di chúc „NGUYỆN VỌNG SỐNG“ (living will)
Sau đây là một số thông tin được truy cập trên Internet liên quan đến một loại „thỉnh nguyện thư“ này – di chúc „Nguyện Vọng Sống“ theo quy định tại Đức – để mọi người tham khảo thêm, liên quan đến chủ đề.

1. Để xử lý tình trạng quá phức tạp của các trường hợp thứ 3 TRỢ TỬ, tháng 9 năm 2009 cơ quan lập pháp Đức đã quy định trong bộ luật dân sự cái gọi là “Luật Di Chúc Sống” (§ 1901 a BGB, từ 2023 đổi thành: § 1827 BGB). Mục 1829 BGB, Mục 1831 và Mục 1832 BGB cũng liên quan đến quyền được chăm sóc.

Với một bản di chúc viết thành văn, người thiết lập đều có thể xem đó như một biện pháp phòng ngừa và quy định một số biện pháp y tế nhất định sẽ được thực hiện hoặc không được thực hiện trong một tình huống nhất định khi họ KHÔNG ĐỒNG Ý với việc xử lý các vấn đề y tế, đảm bảo QUYỀN TỰ QUYẾT của họ – cho dù họ có trình bày được hay không. Nghĩa là, mọi NGUYỆN VỌNG „SỐNG“ tiếp như thế nào theo ý muốn của họ được ghi lại cụ thể, chi tiết trong tờ di chúc này.

2. Các bác sĩ chỉ có thể điều trị cho họ khi họ đồng ý. Tuy nhiên, nếu họ không thể nói ra được sự đồng ý bất kỳ lý do gì, thì một người khác được ủy quyền có thể thay thế họ làm điều này, chẳng hạn như thành viên gia đình hoặc người giám hộ.

Tờ Di chúc „NGUYỆN VỌNG SỐNG“ được thực hiện nhằm mục đích giúp người thân và người chăm sóc có thể đưa ra quyết định dễ dàng hơn: Nếu họ ĐÃ TỰ QUYẾT ĐỊNH họ muốn được đối xử như thế nào và khi nào thì không. Nhờ vậy, những người thân yêu của họ có thể cân nhắc NGUYỆN VỌNG của họ và đại diện họ đưa ra quyết định cũng vì lợi ích cho họ.

3. Tờ Di chúc „NGUYỆN VỌNG SỐNG“ có giá trị ràng buộc tất cả những người có liên quan – tức là những bác sĩ, y tá, người chăm sóc, người đại diện được ủy quyền, người thân và cả tòa án. Trong trường hợp nghi ngờ, tòa án có thể quyết định như một thẩm trung lập.

Người lập tờ di chúc nên kiểm tra tờ di chúc theo định kỳ và điều chỉnh nếu NGUYỆN VỌNG của họ có thay đổi. Nói chung, những ý tưởng về cách KẾT THÚC SỰ SỐNG và cái CHẾT như thế nào có thể thay đổi theo thời gian.

4. Tờ Di chúc „NGUYỆN VỌNG SỐNG“ có giá trị bao lâu và được lưu giữ ở đâu?
a. Di chúc này có GIÁ TRỊ VÔ THỜI HẠN. Tuy nhiên, người lập di chúc có thể thay đổi hoặc thu hồi chúng một cách không chính thức bất cứ lúc nào, miễn là họ muốn. Việc này cũng có thể bằng lời nói, nhưng tùy theo phạm vi mà nên thực hiện trước mặt một nhân chứng ​​và nếu có thể thì được người hữu trách ghi vào biên bản.

b. Di chúc này nên được LƯU GIỮ theo cách mà các bác sĩ, người được ủy quyền hoặc người chăm sóc có thể TIẾP CẬN nó một cách NHANH CHÓNG và DỄ DÀNG. Ví dụ: bạn có thể đặt một thẻ trong ví của mình, ghi chú rằng có tờ di chúc và nơi đang lưu trữ. Hoặc cũng có thể gửi bản sao di chúc cho người thân hoặc bác sĩ của mình.

c. Di chúc này có thể được nhập vào sổ đăng ký trung tâm của Phòng Công chứng Liên bang cùng với giấy ủy quyền. Các tòa giám hộ có thể truy cập nó ở đó và sau đó có thể nhanh chóng liên hệ với những người đáng tin cậy được chỉ định. Phí đăng ký chỉ thanh toán một lần.

D. VÔ THƯỜNG.
Vạn pháp vốn BÌNH THƯỜNG do bản chất VÔ THỪỜNG của nó. Bởi vì con người không nhận ra, hài lòng và chấp nhận cái BÌNH THƯỜNG này nên chính họ TỰ làm cho họ trở nên BẤT BÌNH THƯỜNG – nghĩa là BỆNH KHỔ.

Cái BÌNH THƯỜNG của vạn vật là:
Nó ĐANG LÀ
CÁI nó ĐÃ LÀ
Nó SẼ LÀ
CÁI nó ĐANG LÀ…M


Nghĩa là
Bạn SỐNG ĐANG như thế nào thì
Bạn SẼ CHẾT như thế ấy!
bởi Sống Chết ĐANG vận hành
NGAY từng sát-na ĐANG LÀ
điều thật RẤT BÌNH THƯỜNG!


Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT

Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc-Diệp
Năng LượngTÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®
thứ NĂM ngày 06.07.2023


Khám phá thêm từ P.E.R.G.® nach NGOs

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc