NHÂN – DUYÊN – HỘI NGỘ – THỜI / giả người ăn xin tìm nhân viên trợ lý!



Thương kính chúc mọi người cuối tuần thứ 03 tháng 03.2023
SỨC KHOẺ, AN LÀNH và HẠNH PHÚC!

NHÂN – DUYÊN – HỘI NGỘ – THỜI

… Buổi trưa, tại sân ga của một thành phố lớn, một người phụ nữ tầm ngoài 30 tuổi đang mướt mồ hôi để vác lên vai túi hành lý lỉnh kỉnh của mình. Trên khuôn mặt của người phụ nữ ấy hằn lên sự vất vả, cực nhọc của một người lao động thấp kém. Chị đang đưa ánh mắt dường như vô vọng của mình khắp sân ga như để tìm kiếm một thứ gì đấy nhưng sau đấy lại tỏ vẻ thất vọng. Trông chị rất đáng thương.

Trên sân ga, người qua lại tấp nập. Ai đi qua người phụ nữ ấy đều ném về phía chị những cái nhìn ái ngại và thương cảm! Nhưng không một ai có ý định dừng lại để giúp đỡ chị. Ðặc biệt là những người ăn mặc sang trọng, họ đều đi qua chị với tốc độ rất nhanh, dường như là họ nghĩ nếu đi chậm lại thì chắc chắn người đàn bà đó cũng kéo họ lại để lạy lục, nhờ vả việc gì đó.

– Anh để ý đấy nhé, không biết chừng chị ta sẽ nài nỉ xin tiền hoặc sẽ tìm cách kết bạn với mình để bị chị ta tra tấn trên suốt chuyến đi bằng những câu chuyện vừa dài vừa vô duyên, hoặc như chị ta sẽ mượn mình chiếc khăn mùi xoa để lau mồ hôi mà lau xong thì mình không dám xin lại hay như mượn bình nước uống rồi tu ừng ực thì vài ngụm đã hết veo. Ðúng là người nhà quê. Một người phụ nữ ăn mặc trông có vẻ sang trọng bĩu môi và nói với người đàn ông cũng có vẻ sang trọng bên cạnh mình.

– Xin chào… xin…!!!

Quả nhiên người phụ nữ tiến lại gần đám đông đang đứng đợi tàu. Nhưng dường như không đợi chị nói hết câu, mọi người đều xua tay và lắc đầu và nhanh chóng lảng ra chỗ khác. Không nản chí, người phụ nữ này lại men theo các cánh cửa sổ của các toa tàu rồi nhảy hẳn lên các toa chưa đến giờ xuất phát. Ði đến toa nào chị cũng mang một khuôn mặt như muốn cầu cứu, trông thật đáng thương và câu duy nhất thốt ra từ miệng người phụ nữ đáng thương này là: “XIN MỌI NGƯỜI GIÚP TÔI“.

Những người ngồi trên tàu tỏ ra rất khó chịu với người phụ nữ này. Có người thì xua tay ra hiệu xua đuổi, có người vừa thấy bóng dáng chị ở đầu toa vội lấy tờ báo che mặt giả vờ ngủ. Trên khuôn mặt của người đàn bà ấy lộ rõ vẻ thất vọng, chán nản.

“Mình đâu phải là một tên ĂN TRỘM, mà sao mọi người lại xử sự như thế nhỉ?” Người phụ nữ xót xa nghĩ.

Chị ta lại đi qua các toa tàu nhưng không ai muốn nghe chị trình bày hoàn cảnh của mình. Ðúng lúc đó, chị nhìn thấy một chàng trai có dáng vẻ rất thư sinh đang ngồi đọc báo. Chàng trai đang đọc báo rất chăm chú và dường như cậu ta không để ý đến mọi thứ xung quanh.

Nhẹ nhàng đi về phía chàng thanh niên, người phụ nữ cất tiếng nói:

– Xin lỗi cậu, cậu có thể giúp đỡ tôi được không?

Chàng trai bỏ tờ báo xuống, nhìn quanh một lúc rồi nhìn người phụ nữ nông thôn nọ:

– Xin lỗi, chị đang hỏi tôi ạ?

Người phụ nữ gật đầu.

– Xin anh giúp đỡ tôi với, tôi lên thành phố để tìm người bà con, nhưng tìm không ra, tiền bạc lại bị kẻ gian móc hết rồi. Muốn về quê nhưng không biết làm thế nào, cậu có thể mua giúp một tấm vé để tôi về quê không?

Sau khi nghe người phụ nữ đáng thương nói xong, nét mặt chàng thanh niên trông rất lưỡng lự. Dường như anh ta vừa muốn giúp vừa lại không muốn giúp người đàn bà đáng thương đó. Sau một thời gian im lặng, chàng trai bèn đưa tay vào túi quần của mình, khó khăn lắm mới móc ra được một đống tiền lẻ, ngại ngùng đưa cho người phụ nữ.

– Chị cầm lấy đi. Tôi… tôi chỉ còn có chừng này, không biết đủ hay không. Tôi cũng vừa mua vé để về quê nên không còn nhiều. Tôi lên thành phố này để kiếm việc, hy vọng tìm được một công việc kiếm được kha khá, nhưng khi lên thành phố, với tấm bằng trung cấp trong tay thì tôi không thể tìm ra được một việc gì để làm. Chị cầm tạm vậy.

Người phụ nữ rưng rưng cầm lấy những đồng tiền lẻ của chàng trai, khó khăn lắm chị mới thốt lên được hai tiếng “CÁM ƠN!”.

Vừa quay gót đi về phía cuối toa thì chị nghe tiếng gọi với theo của chàng thanh niên nọ. Cậu ta hớt hải đi về phía chị và nói:

– Như thế này vậy, chị cùng quê với em, hay chị lấy tấm vé của em đi vậy.

– Thế còn cậu thì sao? Người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.

– Số tiền em vừa đưa cho chị chỉ có thể mua đủ tấm vé xuống ga thứ ba xuất phát từ ga này, như vậy cách nhà em cũng không xa lắm, em có thể đi bộ mà. Chị cứ cầm lấy vé đi, em là con trai, thế nào mà chẳng được. Còn phụ nữ như chị thì không thể đi bộ về nhà trong đêm tối được. Thôi, chúc chị thuận buồm xuôi gió. Nào, đưa cho em đống tiền lẻ nào!

Nói xong, không kịp để người phụ nữ phản ứng gì, chàng trai vội cầm lại số tiền lẻ trong tay người phụ nữ và đưa lại cho chị tấm vé của mình. Sau đấy anh vội vàng đi ra khỏi tàu và đến quầy bán vé. Rất nhanh sau đó, chàng thanh niên lại lên tàu.

Người phụ nữ tiến lại gần phía chàng trai và cất tiếng hỏi:

– Sao cậu lại làm như thế, cậu không hối hận à?

Chàng trai lắc đầu:

– Không, chị ạ!

Trong ánh mắt của người phụ nữ đáng thương nọ ánh lên một niềm vui khôn xiết. Chị cầm tay chàng trai và nói: – Anh bạn trẻ, xuống đây với tôi một lát!

Người phụ nữ kéo chàng trai ra khỏi nhà ga, vẫy một chiếc taxi, tự động mở cửa xe và quay lại nhìn chàng trai:

– Cậu lên xe đi. Hôm nay cậu chính thức là nhân viên của tôi!

Hoá ra, người phụ nữ này là con gái của một ông chủ tập đoàn sản xuất đồ chơi nổi tiếng. Ðể đi tìm một người trợ lý đáng tin cậy, chị đã phải hoá trang và đứng ở sân ga suốt 3 ngày qua.

Chị nói rằng: “Các bạn cho rằng tôi thật ngốc nghếch khi phải làm khổ mình như thế, nhưng thật ra nó thật sự xứng đáng. Khi đứng ở sân ga trong 3 ngày đó, tôi mới nhận ra rằng: TÌM ĐƯỢC MỘT NGƯỜI THỰC SỰ TỐT TRONG CUỘC SỐNG XÔ BỒ NÀY QUẢ THẬT KHÔNG DỄ! Có thể, chàng thanh niên đó không có trình độ, hiểu biết nhiều như những người tốt nghiệp đại học hoặc cao hơn nữa. Nhưng điều đáng quý nhất và đáng trân trọng nhất là cậu ấy có cái TÂM. CÓ CÁI TÂM TRONG CUỘC SỐNG THÌ MỚI CÓ CÁI TÂM TRONG CÔNG VIỆC ĐƯỢC. Ðấy là thứ mà công ty tôi cần”.

Các bạn thấy đấy, một tấm vé để đổi lấy cả một sự nghiệp sáng lạn. Có thể nhiều người nghĩ đây chỉ là việc ngẫu nhiên, nhưng thực ra TRONG MỌI SỰ NGẪU NHIÊN LUÔN CÓ TÍNH TẤT YẾU CỦA NÓ!  

Rất nhiều người đã có mặt ở trên sân ga, nhưng chỉ có chàng trai đó mới nhận được niềm hạnh phúc bất ngờ như vậy. KHÔNG PHẢI NGẪU NHIÊN mà anh ta có được một cơ hội tốt đẹp đến như thế. Mà điều quan trọng là:

ANH ĐÃ BIẾT CHIA XẺ CÁI „TÂM“ CỦA MÌNH CHO „MỘT“ NGƯỜI XUNG QUANH!

(chúng tôi đã đọc đâu đó, không nhớ tác giả!)

. . . . .

CẢM NHẬN

Đọc qua câu chuyện trên, chúng ta rút ra được điều gì?

1. Thật tế, mọi hiện tượng, sự kiện „ĐANG HIỆN HỮU“ THUẬN hay NGHỊCH, TÍCH CỰC hay TIÊU CỰC, ĐƯỢC hay BỊ, HÊN hay XUI, PHƯỚC hay HỌA, SỨC KHỎE hay TẬT DỊCH BỆNH, GIÀU hay NGHÈO v.v… hoặc một sự gặp gỡ, tiếp xúc, hợp tác trong bất kỳ một lãnh vực nào đó mang lại THẮNG LỢI hay THUA LỖ, THÀNH CÔNG hay THẤT BẠI v.v… HỢP TÁC hay LỪA ĐẢO v.v… KHÔNG TỰ NHIÊN hay ĐỘC LẬP mà SINH – THÀNH – HOẠI – DIỆT được

Tất cả đều PHẢI TUÂN THỦ một NGUYÊN TẮC, CÔNG THỨC, PHƯƠNG TRÌNH hay LẬP TRÌNH của nó là:

„NHÂN – DUYÊN – HỘI NGỘ – THỜI“

Và quy trình này cũng phải có tính tất yếu củA nó là: „ẮT CÓ và ĐỦ“ – không thể THIẾU „một trong BỐN (4) YẾU TỐ trên!

2. Nói là „LÀM VỚI CÁI TÂM GÌ?“, theo chúng tôi nếu nói cho đúng thì như thế này:

„TÁC Ý (tâm ý) thế nào „khiến“ sẽ LÀM VIỆC đó!“

Vì lẽ, mọi Ý NGHĨ – LỜI NÓI – HÀNH ĐỘNG đều KHÔNG THỂ KHÔNG CÓ sự TÁC Ý mà có thể SUY NGHĨ, TƯ DUY rồi BIỂU HIỆN sự TÁC Ý đó qua LỜI NÓI hoặc HÀNH ĐỘNG.

„TÁC Ý“ có nghĩa là: MUỐN “DIỄN TẢ, BIỂU LỘ, TRÌNH BÀY, THỂ HIỆN…“ Ý NGHĨ, SUY NGHĨ, TƯ DUY, TƯ TƯỞNG đó RA BÊN NGOÀI (tích cực hay tiêu cực) bằng LỜI NÓI hay HÀNH ĐỘNG

Kính mời các Bạn xem lại bài „TÂM – Ý – THỨC“ chúng tôi đã chia xẻ trên trang face này – bài giảng của Thầy TUỆ SĨ!

Theo nội hàm của TÂM – Ý – THỨC và điều kiện „NHÂN – DUYÊN – HỘI NGỘ – THỜI“ để có sự hiện hữu TRÁI CHIỀU như trên thì mọi hiện tượng sinh – thành – hoại – diệt của vạn pháp „hữu vi cũng như vô vi“ đều do sự TÁC Ý „NGAY ĐANG LÀ“ tác động!

Ý nghĩa là KHÔNG GIỐNG CHẲNG KHÁC nội hàm câu chuyện „ĐỒ TỂ BUÔNG ĐAO THÀNH PHẬT!“

NGAY KHI người đồ tể có TÁC Ý „BUÔNG ĐAO“ thì LẬP TỨC NGAY sự TÁC Ý đó đương sự THÀNH (là) PHẬT! Và „thành Phật“ không có nghĩa là một nhân vật nào đó, mà „thành Phật“ ở đây là nói đến TRẠNG THÁI sự „TỈNH NGỘ, TỈNH THỨC, GIÁC NGỘ v.v…“ của người đồ tể này!

Vì sao? Bởi người đồ tể này NGAY LÚC ĐÓ „NHẬN BIẾT PHÁP SINH-DIỆT“, nên gọi là „thành Phật“. Như vậy „thành Phật“ dễ quá mà! Đó là TÁNH BIẾT „KHÔNG THÊM“.

Cái TÁNH BIẾT „KHÔNG THÊM“ này Phật cũng có mà phàm phu cũng có.

Các Vị PHẬT, các Ngài BIẾT mà „KHÔNG THÊM“ còn gọi là CHÁNH NIỆM. Còn chúng sanh cũng BIẾT chứ! Nhưng BIẾT mà „KHỞI TÁC Ý THÊM BỚT ĐỦ ĐIỀU, SO ĐO, PHÂN BIỆT v.v…“, nên gọi là VỌNG NIỆM.

NIỆM có nghĩa là NHỚ NGHĨ hay NHẬN BIẾT „ĐƠN THUẦN“!

CHÁNH NIỆM là NHỚ NGHĨ hay NHẬN BIẾT đơn thuần „NHƯ NÓ ĐANG LÀ“!

Còn VỌNG NIỆM cũng là NHỚ NGHĨ, NHẬN BIẾT nhưng KHÔNG PHẢI đơn thuần „NHƯ NÓ ĐANG LÀ“ mà „NÓ“ ở QUÁ KHỨ „ĐÃ LÀ“ hoặc „NÓ“ ở TƯƠNG LAI „SẼ LÀ“ cũng như THÊM BỚT „GIA VỊ“ theo SỞ THÍCH còn gọi là CHẤP TRƯỚC của đương sự!

Tóm lại: Tất cả mọi pháp trong vũ trụ này đều không ra ngoài nội hàm chân ngôn TỨ CÚ làm nền tảng và cơ sở Y Học – Y Lý và Y Thuật cho „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®:

Mọi pháp hữu hay vô vi ĐANG LÀ
CÁI nó ĐÃ LÀ
Mọi pháp hữu hay vô vi SẼ LÀ
CÁI nó ĐANG LÀ…M

Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ Sư Phát Minh NĂNG LƯỢNG TÂM-THỂ LIỆU PHÁP P.E.R.G.®; Chuyên Gia TÂM-THỂ Trị Liệu; Giảng Viên TÂM LÝ TRỊ LIỆU ỨNG DỤNG và Y Pháp TÂM -THỂ P.E.R.G.® tại Đại Học Y Học Dân Tộc PARACELSUS Đức Quốc.
thứ Sáu ngày 17.03.2023

#phapthoai_perg
#phatphap_perg
#yly_perg

https://tamlyperg.vn

Khám phá thêm từ P.E.R.G.® nach NGOs

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc