
HỒNG TRẦN MẤY KIẾP RONG CHƠI!
Ở trường học, việc được gặp những nhân vật cấp cao, gặp giám đốc của trường hay là ngay cả gặp trưởng khoa cũng là điều hiếm thấy. Vậy mà trong viện dưỡng lão cao cấp này, những nhân vật nổi tiếng ấy lại vô tình trở thành bệnh nhân của con.
Ngoài ra còn có cả những cựu thị trưởng hay cựu tổng giám đốc của các tập đoàn lớn. Thật không thể nào tin được giờ những người ấy về hưu sống ở đây, bệnh tật triền miên, mất trí, trầm cảm cùng những loại bệnh khác của vô thường kéo đến làm cho họ trông thật thảm thương, tội nghiệp. Vì thế mỗi khi khám bệnh, trả lời, lấy máu hay chẩn đoán họ xong, con cũng hốt hoảng khi được giới thiệu về lịch sử của họ.
Những người nổi tiếng, sang trọng, quyền uy tột bực ngày xưa giờ lại là như thế này sao? Mấy mươi năm về trước có bao giờ họ nghĩ đến lúc mình như thế này không? Giờ họ ở đây dù giữa môt viện dưỡng lão hiện đại, sang trọng, nhưng vẫn sống một mình giữa những ngôi nhà lớn.
Họ đã ở độ tuổi thất thập cổ lai hy nhưng vẫn muốn cố gắng sống một mình, tự làm mọi việc, cần lắm họ mới thuê người và tự lo cho cuộc sống của bản thân mình. Tuy nhiên, một số người phải chuyển đến nơi cần có y bác sĩ chăm sóc nếu họ không thể tự mình làm hoặc nếu tâm trí của họ có vấn đề. Nhìn cảnh những người sống ở đây dù là tự lập hay có sự giúp đỡ đều thầy ảm đạm, thương cảm làm sao ấy.
Đi ngang qua phòng ăn trong giờ trưa, những cụ ông, cụ bà thiểu não ráng nhai từng muỗng cơm rất tội nghiệp. Đôi khi họ vừa ăn vừa ngủ và chỉ tỉnh dậy ăn tiếp nếu ai nhắc nhở họ. Xung quanh những chiếc ghế sang trọng là một số cụ già đang nằm thất thểu, một số mất trí cuồng loạn nói liên hồi và một số chẳng buồn cử động chẳng thấy một sức sống nào. Cả một màu ủ rũ, ảm đạm bao phủ trên những con người một thời vĩ đại giữa bao nhiêu của cải vật chất, tiện nghi hiện đại thuộc quyền sở hữu của họ nhưng chẳng ai còn có thể biết mình đang tận hưởng và làm gì cả.
Tự nhiên, con lại thấy thương và buồn cười với sự ngược đời. Con người ta phải khổ đau lặn ngụp suốt ngày, hành hạ thân xác của mình để kiếm tìm cho được những thứ ngũ dục thế gian, những vật chất bên ngoài trang hoàng lên cho bản thân mình, để mua vui thoáng chốc với tâm hơn thua và để thỏa mãn chút ham muốn của tâm. Để rồi giờ đây ở những giờ phút cuối đời, bên những tiện nghi ấy cũng vẫn chẳng ham đua, sao mà lại khổ đến vậy.Những cụ ông, cụ bà trong viện dưỡng lão này đã sắp đến ngày lần lượt về bên kia thế giới. Chỉ một làn gió làn sương vô tình cũng có thể đưa thân trở về cát bụi. Kiếp người thật mong manh nhẹ thoảng bay ngang.
Tất cả như một vở tuồng biến chuyển đủ thứ vai, hết vở lại xuống.Còn chăng là những hơi ấm tình thương lan tỏa trên khắp các nẻo đường và giữ tâm mình bất động giữa khổ đau của dòng đời.
Một kiếp sống nhẹ tựa lông hồng sa chân biết đến chừng nào mới có thể mong trở lại làm người. Thiên nhiên đẹp như thế nhưng chẳng ai lo chăm giữ vui chơi. Tâm mình đẹp trong thuần khiết với bổn tâm thanh tịnh nhưng chẳng ai muốn giữ lấy chỉ mãi chạy theo ngã trần. Bình yên thanh tịnh sao khó giữ mình giữa chốn trần gian đầy cám dỗ này quá đi thôi.
Nhìn cảnh tượng buồn thương ấy con chỉ biết niệm Phật rồi nhanh chóng mở cửa thoát ra ngoài. Thế giới bên ngoài giữa thiên nhiên cỏ cây mới là nơi con muốn đến. Đường rộng thênh thang, gió thổi qua những rặng cây thêm âm thanh vi vu vui thích. Con ngồi xuống trên băng ghế kế bên vệ đường khuất tầm nhìn ngắm cây xanh và nghe chim hót. Không biết bao nhiêu tiếng chim hót, ve kêu tạo nên một bản hòa nhạc của núi rừng.
„Tiếng chim hót trong bụi mận gai”! Không, đây là tiếng chim hót giữa rừng cây ở viện dưỡng lão làm tăng thêm chút sinh khí buồn ảm ở đây. Cảnh quá đẹp và hữu tình nhưng chẳng ai dạo bước chỉ mỗi mình con. Thỉnh thoảng lắm mới có một hai người giúp việc hay một ông cụ nào đó đi xe đạp chạy qua cũng ngoái cổ ngước nhìn con một thân đi dạo khi đang mặc trên mình chiếc áo blouse trắng của thầy thuốc. Khung cảnh thật bình an làm tâm con không hề nổi sóng.
Lâu lắm rồi con mới thấy dễ chịu, sảng khoái và thích được ở mãi giữa thiên nhiên như vậy. Dưới chân là hoa nở, cỏ xanh trải thảm ngút ngàn còn trên đầu là cây xanh hòa điệu với biết bao nhiêu tiếng chim hót liên hồi. Chỉ cách nhau một vài con đường và một cánh rừng thì bên ngoài kia là cả một cuộc sống tấp nập, bon chen, ồn ào, mỏi mệt mà đôi khi con cũng dừng lại tự hỏi mình đang chạy đi đâu.
Chỉ cách một cánh cửa nhưng bên trong là một sự ảm đạm của những con người một thời quyền uy lỗi lạc. Con ước ao ngày nào mình cũng được sống và đi dạo trong khung cảnh như thế này thì làm sao còn biết đến tham sân si.
Tiếng chuông từ đâu điểm canh kéo con về với thực tại. Đã đến giờ con phải trở vào tiếp tục vật lộn với bệnh tật, mang lại những gì có thể cho sức khỏe, bình an của bệnh nhân mình. Người sung sướng giàu sang hay nghèo khổ khi thân bệnh đến đều như nhau, đều đau khổ cả. Bao nhiêu năm con đã nhờ thân này bước đi trả nghiệp liệu còn được bao nhiêu lâu nữa thì sẽ được thoát ly lưới trần này.Nghiệp duyên bao phủ hằng sa chỉ mong tịnh tâm để bớt đi phiền muộn và không phải tạo thêm ác nghiệp. Mong cho tâm mình ngày nào cũng được thanh thản bình yên như cuộc dạo chơi giữa hồng trần nơi bên ngoài viện dưỡng lão hôm nay.
“Xin cho bốn mùa
Đất trời lặng gió
Đường trần con đi
Hoa vàng mấy độ.”
Ngọc Hằng
https://bencublog.wordpress.com/…/hong-tran-may-kiep…/
. . . . .
CẢM NHẬN
VẬT CHẤT và TINH THẦN là hai yếu tố TƯƠNG TỨC TƯƠNG TÁC. Chúng HỖ TƯƠNG nhau TRONG DÒNG SỐNG LIÊN TU BẤT TẬN NÀY! bất kỳ ở thời điểm nào, nếu vắng bóng một trong hai nhân tố này, sẽ dẫn đến trạng huống HỤT HẪNG, MẤT QUÂN BÌNH của THÂN – TÂM, nhất là dẫn đến Tật Dịch Dị Bệnh cho Thân và Tâm… làm NHÂN cho sự VÃNG SANH „NGAY ĐANG LÀ“!
Chân thành niệm ân sự LIỄU TRI của người Bạn ÁO BLOUSE TRẮNG này! Nhờ có „chất“ Phật, nên Bạn mới có thể NHẬN RA được MỘT SỰ THẬT… đó là bản chất VÔ THƯỜNG của mọi PHÁP hữu vi (vật thể) cũng như vô vi (phi vật thể).
Cũng nhờ cái NHÂN Phật chất ấy, nên khi gặp DUYÊN (điều kiện), Bạn mới TỎ NGỘ (quả) được sự tình ĐANG HIỂN BÀY lồng lộng trước mắt mình (hội ngộ thời)!
Ngược lại, hầu như có rất nhiều người cũng có những DUYÊN như vậy… nhưng họ VÔ DUYÊN (không có NHÂN) để LIỄU NGỘ những điều ĐANG XẢY RA cũng như sự TRẢI NGHIỆM của họ… tiếc thay…!
Đối với bản thân chúng tôi, bài chia sẻ của Bạn như là một pháp thoại gây gợi cảm cho người đọc … suy ngẫm về thân phận làm người của mình ngay đang là như thế nào… để sẽ là ra sao? Khi vẫn còn đang bon chen trong dòng đời với vật chất… mà thường luôn quên lững sự hiện hữu của dòng sống tâm thức luôn cuồn cuộn trôi chảy về phía trước… chứ không phải cái gọi là „tâm linh“…(!)
Bởi, dòng thời gian không chờ đợi một ai cả… và vô thường đến không báo trước và khi biết rằng: Cái „sẽ là“ được quyết định ngay nơi cái „đang là…m“! Vì thế cho nên, ai cũng luôn còn có cơ hội chuyển hoá „ngay đang là„… và đừng đợi chờ chi cả! Bởi, cái đang là „TIẾP NỐI“ có thể KHÔNG ĐẾN với TA được nữa!
Hãy quán chiếu tình huống xảy ra do cơn bão „lịch sử“ NORU đã mang đến cho người dân Miền Trung Thân Yêu Việt Nam… và hiện nay do áp thấp nhiệt đới đang hoành hánh cũng tại những nơi ấy!
Kính thưa các Bạn! Đây cũng là đề tài của thời khoá hướng dẫn „Phật Pháp Ứng Dụng Cho Người Bản Xứ“ ngày hôm thứ Ba 27.09.2022 trong Chánh Điện Tổ Đình Viên Giác – Hannover Đức quốc, cho những nam nữ học sinh lớp 10 một trường Trung Học Phổ Thông tại Göttingen – cách thành phố Hannover khoảng 100 cây số!
Ngoài những câu hỏi các Em đã nêu ra trước khi đến Chùa – các Em đa phần là tín đồ nhiều tôn giáo như Cơ Đốc, Tin Lành, Hồ Giáo, Bà La Môn Giào, Hồi Giáo – ĐÃ hăng say ĐÀO SÂU vào cốt lõi giáo lý Phật Đà với TỨ DIỆU ĐẾ và BÁT CHÁNH ĐẠO!
Các Em đã thẩm thấu TỨ ĐIỆU ĐẾ đơn giản, dễ hiểu, dễ làm và dễ thành… thực tiễn cho cuộc sống hàng ngày qua chân ngôn của „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“ là:
Tôi ĐANG LÀ (khổ đế)
CÁI tôi ĐÃ LÀ (tập đế)
Tôi SẼ LÀ (diệt đế)
CÁI tôi ĐANG LÀ…M (đạo đế)
… Chúng tôi hướng dẫn các Em HIỂU trọng tâm của sự thực hành BÁT CHÁNH ĐẠO với chi đầu tiên là CHÁNH KIẾN! Nếu CHƯA hay KHÔNG QUA được cánh cửa này thì những CHI còn lại DỄ lầm đường lạc lối, thậm chí còn NGUỴ BIỆN theo các suy nghĩ riêng hay nương nhờ quan điểm nhân sinh của tôn giáo, tín ngưỡng, tâm linh hay năng lượng nào đó v.v…!
Người đời thường có câu „Sai Một Ly Đi Một Dặm“! Nhưng đối với việc tu tập và hành trì giáo lý Phật Đà thì theo quá trình trải nghiệm Văn – Tư – Tu của chúng tôi thì „Sai Một Ly Đi MẤT BIỆT“, chứ không chỉ một dặm mà thôi.
Trong những câu chuyện THIỀN như „Góp Nhặt Cát Đá“ của Thiền Sư Muju, được Đạo Hữu Đổ Đình Đồng dịch Việt ngữ, năm xuất bản 10/1990… có không ít những câu chuyện đề cập đến đề mục „SAI MỘT LY“ này…!
Vậy HIỂU thế nào là CHÁNH KIẾN? Chúng tôi cũng giới thiệu cho các Em một câu đơn giản của chúng tôi có nội hàm đề cập đến THẤY THẾ NÀO mới gọi là CHÂN CHÁNH có CHÁNH KIẾN… nghĩa là SỐNG có Ý THỨC và luôn BIẾT rằng:
Mọi PHÁP (dharma) „KHÔNG THẬT CÓ“
Bởi Do „NHÂN DUYÊN SANH“
NHÂN QUẢ (karma) „LUÔN CÓ THẬT“
Vận Hành „TỪNG SÁT NA“
Khi các Em HIỂU thế nào là Chánh KIẾN rồi thì chính Chánh Kiến này là KIM CHỈ NAM, NGỌN HẢI ĐĂNG của bảy (07) CHI còn lại là Chánh TƯ DUY Chánh NGỮ, Chánh NGHIỆP, Chánh MẠNG, Chánh TINH TẤN, Chánh NIỆM, Chánh ĐỊNH!
Các Em hăng say đặt câu hỏi tiếp: „Vậy thưa Thầy (Meister), chúng Em phải THỰC HÀNH đơn giản, ngắn gọn, dễ hiểu… như thế nào để có thể DỄ LÀM và DỄ THÀNH bảy CHI còn lại sau khi chúng Em ĐÃ hiểu được CHÁNH KIẾN là gì rồi?“
– „Vâng, cám ơn các Em rất hăng say việc đặt câu hỏi thiết thực, chứ không chỉ đến đây ngồi NGHE cho hết giờ rồi ra về! Các Em ĐÃ thực hiện đúng tiêu đề của thời khoá này là „Phật Pháp Ứng Dụng Vào Cuộc Sống“ chứ không phải đến để NGHE chúng tôi dong dài về „Triết Học Phật Giáo“!
Bản thân tôi cũng như các Em vậy! Chỉ thích những gì cụ thể, thực tiễn, đơn giản, dễ hiễu, dễ làm và dễ thành nhằm mang lại Sức Khoẻ, Hạnh Phúc NGAY ĐANG LÀ – nghĩa là NIẾT BÀN theo câu hỏi của các Em „Niết Bàn là gì?“ chứ NIẾT BÀN không phải là một nơi chốn nào cả để mà tìm đến… bởi NIẾT BÀN là một tâm thái, trạng thái… BIẾT „KHÔNG THÊM“ nên KHÔNG (bị) „KẸT“ vào bất kỳ một cái gì cả – kể cả lành (heilsam) lẫn bất thiện (unheilsam).
NGAY CÁI ĐANG LÀ ấy các Em cũng sẽ BIẾT „PHẬT“ là ai! Theo câu hỏi của các Em ĐÃ nêu ra cho chúng tôi!… Các Em nên LÀM những điều sau đây là lời của tất cả bậc GIÁC NGỘ khuyên dạy nhằm CHUYỂN HOÁ „NGHIỆP (karma)“ – không riêng gì cho những người tu tập giáo lý phật Đà, mà còn có giá trị thực hành cho những ai là tín đồ của các tôn giáo – tín ngưỡng khác, không phân biệt văn hoá – chính trị, già trẻ, nam nữ, chủng tộc – màu da v.v…:
„KHÔNG LÀM Các Điều Ác,
LUÔN LÀM Mọi Việc Lành
(bởi Sống „NHÂN QUẢ“
là tạo PHƯỚC, tình THƯƠNG, lòng TỪ, lòng BI)
GIữ TÂM Ý Trong Sạch
(Biết „KHÔNG THÊM“, là ĐỨC, là HIỂU, là Hỷ, là XẢ)
Là Lời CHƯ PHẬT DẠY“.
Kính thưa các Bạn!
Không ít Bạn đã từng nhắc nhở chúng tôi rằng: „Anh cứ lặp đi lặp lại mấy câu như vậy mãi, hầu như trong mỗi bài chia sẻ, Anh không cảm thấy làm cho người đọc „nhàm chán“ hay „khó chịu“ sao nhỉ?“
Mô Phật! Kính thưa các Bạn… THỜI GIAN không còn nhiều nữa… mọi người KHÔNG NHẬN ra à?… thiên tai, bảo lụt, hạn hán, hoả hoạn… chiến tranh, nền kinh tế sụp đổ… cái gọi là TỨ ĐẠI BẤT HOÀ, NGŨ HÀNH BIẾN DỊCH… Và cơ quan NASA của Mỹ đang thử nghiệm cho một cho một vệ-tinh LAO THẲNG vào một vân thạch ĐANG bay đến quả địa cầu nhằm ĐẨY vân thạch ra khỏi hướng bay… (!) và có vô số vẫn thạch trong không gian ĐANG LAO vào hành tinh này…!
Hy vọng đây là một điều LÀNH cho hành tinh này chứ không phải là TAI HOẠ? Vì sao? Đến lúc đó… có thể mọi quốc gia đang làm chủ tất cả „phi tiển hạt nhân“ SẼ PHẢI BẮT BUỘC sử dụng tất cả để „bắn“ ra ngoài không gian với cùng mục tiêu là HUỶ các vân thạch đang lao đến quả đất… thì NHÂN LOẠI không còn chiến tranh nữa… tại sao không?
Lại nữa, xCovid hay cái gọi la Dịch CHỒNG Dịch hoặc Thiên Tai, Bảo Lụt, Hoả Hoạn, Hạn Hán ĐANG diễn ra khắp mọi nơi trên hành tinh này CHÍNH là những ĐIỀU CẢNH BÁO THIẾT THA đến cách sống „THIẾU“ hay „XEM THƯỜNG“ NHÂN QUẢ của con người…!
Con người không thể CẦU NGUYỆN cho tai qua nạn khỏi, tật bệnh tiêu trừ… mà trong khi đó vẫn tiếp tục sống „BẤT CHẤP NHÂN QUẢ“… thì nên xem lại!
Theo ý nghĩa của khái niệm CẦU và NGUYỆN, chúng tôi hiểu rằng:
1. CẦU: MUỐN CÓ;
2. NGUYỆN: MUỐN LÀM nhằm thoả đáng cái ý MUỐN CÓ!
Vậy, xin thưa hỏi các Bạn rằng: „AI“ là người „Muốn CÓ và muốn LÀM“ – nếu không phải là ở MỖI NGƯỜI… chẳng lẽ là Phật, Bồ Tát, Thượng Đế, Thần Linh, Năng Lượng hay Tâm Linh gì đó LÀM giùm cho để mà họ CÓ…!!! Thật quá mâu thuẩn và chẳng hợp tình hợp lý chi cả!!!
Nếu mọi người đều ĐỒNG TÂM CẦU NGUYỆN thì điều này có nghĩa rằng: Mọi người đều MUỐN LÀM (nguyện) để CÓ được (cầu) những gì mình MONG (cầu) MUỐN (làm)… Và LÀM điều gì để CÓ …? Xin thưa, CHỈ có LÀM một điều DUY NHẤT để CÓ TẤT CẢ là làm theo lời Phật dạy bên trên, ạ!
… và như thế thì việc lặp đi lặp lại của chúng tôi „không giống chẳng khác“ như MƯA RƠI BÌNH ĐẲNG. Cây nào CẦN nhiều nước thì vô tư hấp thụ, CẦN ít thì dùng ít, còn nếu KHÔNG CẦN thì có sao đâu…! Đó là việc của HỌ. Còn MƯA RƠI là chuyện của nó!
Cũng thế đấy, tôi học theo HẠNH của Phật lúc còn tại thế đấy: LẶP ĐI LẶP LẠI mãi – không những giúp cho bản thân mà còn cho người khác nữa! Vì sao thế? Bởi chúng ta, mỗi người – ngoài biệt nghiệp ra – không thể ngoài CỘNG nghiệp mà có thể tồn tại được!
Tuy nhiên, chúng tôi chân thành niệm ân các Bạn vì THƯƠNG tưởng đến chúng tôi nên ĐÃ có lòng lên tiếng „nhắc nhở“ hay „khuyên nhủ“ ạ! Kính trân trọng muôn vàn sự „quan tâm“ của các Bạn!
Dẫu cho cái gọi la CUỘC HỒNG TRẦN này có thế nào chăng nữa, thì một SỰ THẬT mang tính THUYẾT PHỤC TUYỆT ĐỐI cho tất cả chúng sinh vẫn là:
Ta ĐANG LÀ
CÁI ta ĐÃ LÀ
Ta SẼ LÀ
CÁI ta ĐANG LÀ…M
… cực đơn giản, dễ hiểu… chí có thế – không thể khác hơn được!
Thương kính chúc mọi người, mọi nhà THÂN YÊN TÂM AN và Ý NHƯ VẠN SỰ!
Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT.
Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®
thứ Năm ngày 28.09.2023


Bình luận