Cái ĐANG LÀ…M „TỨC“ là CHO
và cái SẼ LÀ „TỨC“ là NHẬN
Vì thế cho nên „TÁC Ý“ cho bằng cái „TÂM GÌ“?
Có một câu chuyện như sau:
Một sinh viên trẻ có dịp đi dạo cùng vị giáo sư của mình. Vị này vẫn thường được các sinh viên của ông thân mật gọi là „NGƯỜI BẠN CỦA SINH VIÊN“… bởi vị giáo sư này LUÔN THÂN THIỆN và LUÔN có LÒNG TỐT đối với họ.
Trên đường đi, hai người chợt thấy một đôi giày cũ nằm bên lề đường. Họ đồng cho rằng… đó là một đôi giày của một nông dân nghèo đang làm việc ở cánh đồng gần bên! Và người ấy đang chuẩn bị kết thúc công việc đồng án của mình…
Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư:
„Chúng ta hãy thử TRÊU CHỌC người nông dân này xem sao! Em sẽ GIÁU đôi giày của người này. Rồi thầy và em cùng núp sau những bụi cây kia để xem THÁI ĐỘ của ông ấy ra sao, khi thấy bị MẤT giày! Thầy nhé!“
Vị giáo sư NGĂN CẢN:
„Này, anh bạn trẻ! Chúng ta đừng đem những người NGHÈO ra để mà TRÊU CHỌC, để MUA VUI cho bản thân. Em là một sinh viên thuộc gia đình khá giả. Em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn thế nữa… nhờ vào người nông dân này đây nhé! Em hãy ĐẶT một ĐỒNG TIỀN trong MỖI chiếc giày… và chờ xem phản ứng ông ta ra sao… nhé!“
Người sinh viên làm đúng theo lời đề nghị của vị giáo sư. Sau đó, họ cùng núp sau một lùm cây gần đó để quan sát…“
Chẳng mấy chốc, người nông dân đã xong việc đồng án. Ông băng qua cánh đồng đến chỗ đặt hai đôi giày và áo khoác… Vừa mặc áo khoác… vừa xỏ chân vào một chiếc giày… Bác nông dâm cảm thấy có vật gì cộm cứng bên trong. Ông rút chân ra… cầm giày lên xem vật gì cộm trong đấy. Ông lôi ra một đồng tiền… Sự kinh ngạc sững sờ… hiện rõ trên gương mặt ông. Ông chăm chú nhìn đồng tiền… lật qua lật lại hai mặt… và ngắm nhìn thật kỹ…
Ông đảo mắt nhìn khắp chung quanh… nhưng chẳng thấy ai cả. Lúc bấy giờ… ông bỏ đồng tiền vào túi. Rồi tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày kia. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội… khi ông thấy có một đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày còn lại.
Với cảm xúc tràn ngập trong lòng…bác nông dân QUỲ XUỐNG… NGƯỚC MẶT LÊN TRỜI… rồi ĐỌC TO LỜI CẢM TẠ CHÂN THÀNH của mình…
Ông đã bày tỏ lòng TRI ÂN đối với một BÀN TAY VÔ HÌNH nào đó… có LÒNG TỪ đã mang lại một MÓN QUÀ… ĐÚNG LÚC… để CỨU gia đình ông khỏi cảnh TÚNG QUẪN… bởi người vợ BỆNH TẬT không tiền thuốc thang… và đàn con đang THIẾU ĂN…!
Anh xin viên quan sát toàn bộ diễn tiến vụ việc xảy ra… và CHẾT LẶNG… XÚC ĐỘNG quá đổi… nước mắt giàn dụa…
Bây giờ, vị giáo sư mới lên tiếng:
„Bây giờ em có thấy VUI hơn… HẠNH PHÚC hơn… LÚC TRƯỚC hay không… nếu em đem bác nông phu ấy ra làm TRÒ ĐÙA… không nhỉ?“
Cậu sinh viên trẻ thút thít trả lời:
„Giáo sự đã dạy cho em một bài học… mà em sẽ không bao giờ quên được. Đến bây giờ, em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em chưa… hay không hiểu… đó là CHO ĐI LÀ HẠNH PHÚC HƠN NHẬN VỀ… Xin cám ơn thầy…!“
(Chép lại đâu đó! Kính tri ân người CHIA SẺ câu chuyện này!)
. . . . .
CẢM NHẬN.
Khái niệm CHO ĐI còn có chữ khác nôm na gọi là BỐ THÍ hay CÚNG DƯỜNG!
BỐ là TẤT CẢ, còn THÍ là CHO.
Vậy BỐ THÍ là CHO TẤT CẢ! CHO những thứ gì gọi là TẤT CẢ?
Theo giáo lý Phật Đà có BA loại:
1) Tài thí: tức bố thí (cho) vật chất hay công sức (THÂN).
2) Pháp thí: tức bố thí (cho) pháp (KHẨU)
3) Vô úy thí: tức bố thí (cho) sự không sợ hãi (Ý)
Có BA yếu tố tạo ra sự bố thí, đó là:
1. Người CHO (NĂNG thí);
2. VẬT hay món đồ cho (VẬT thí) và
3. Người NHẬN (SỞ thí).
Một điều CHO ĐI hay bố thí được xem là THANH TỊNH và đem lại QUẢ BÁU (có lành hay dữ, bị hay được, hên hay xui…) còn gọi là PHƯỚC BÁU vô lượng vô biên cần hội đủ ba yếu tố sau đây:
1) Người CHO (bố thí) phải có TÂM THANH TỊNH.
2) VẬT được thí hay cho phải CHÂN CHÍNH.
3) Người NHẬN phải được KÍNH TRỌNG TỐI ĐA
(trích bài giảng của Thầy Trí Siêu, đăng trên trang Thư Viện Hoa Sen)
… như vậy, sau khi được vị giáo sư giải thích, cậu sinh viên trẻ đã „TÁC Ý“ thực hiện được ba yếu tố
1. „TÂM CHO thanh tịnh“ (tìm cho mình một niềm vui cao cả hơn, đáng trân quý hơn)
2. „VẬT CHO chân chính“ (là đồng tiền, chứ không phải là một mẫu giấy hay vật không có giá trị… không sử dụng được… để trêu chọc, làm trò vui đùa…) và
3. „người NHẬN được KÍNH TRỌNG TỐI ĐA (không sử dụng vật cho để trêu chọc v.v… )
Tuy nhiên, ba yếu tố tạo ra sự BỐ THÍ đều PHẢI phát xuất từ sự TÁC Ý của cậu sinh viên, đó là những SUY NGHĨ THÌ THẦM (ý thức), HỘT GIỐNG Ý THỨC NGỦ NGẦM TRONG TÂM THỨC (chủng tử = nghiệp thức)…
Chính sự TÁC Ý này… ở đây là sự CHO ĐI hay NHẬN… có THANH TỊNH (tích cực, lành thiện, sức khỏe, hạnh phúc…) hay Ô NHIỄM (tiêu cực, không lành thiện…) thì QUẢ BÁO của nó SẼ là „BỊ hay ĐƯỢC“:
BỊ được hiểu là quả báo HỌA…xui xẻo, bất lành, tật bệnh, khổ đau…
Còn ĐƯỢC là PHƯỚC BÁU…hên, lành, sức khỏe, hạnh phúc…
Theo Y Lý của Liệu Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.® thì:
1. Đối với người CHO:
CHO ĐI là cái ĐANG LÀ…M và
PHƯỚC BÁU (được) hay QUẢ BÁU (bị) là cái SẼ LÀ
2. Đối với người NHẬN
NHẬN là PHƯỚC BÁU của cái ĐÃ LÀ
Còn việc họ sử dụng VẬT CHO như thế nào là cái ĐANG LÀ…M và họ chịu QUẢ BÁO của nó là cái SẼ LÀ
Cái ĐÃ LÀ không bao giờ có thể sửa đổi được nữa!
Và nếu MUỐN sửa đổi thì cũng CHỈ CÓ THỂ tác động hay có tác dụng với cái ĐANG LÀ…M mà thôi! Chắc chắn là như thế!
Ở điểm này, chúng ta cũng nên HIỂU thêm rằng, hành động CHO hay BỐ THÍ không những CHỈ nói đến đối tượng CHO là người NHẬN.
Mà còn đối với BẢN THÂN mình bằng BA loại VẬT CHO là:
1) Tài thí: tức bố thí (cho) vật chất hay công sức (THÂN).
Nghĩa là, về TÀI THÍ cần BIẾT ĐỦ, không PHUNG PHÍ kể cả vật chất lẩn công sức
2) Pháp thí: tức bố thí (cho) pháp (KHẨU)
Nghĩa là, BIẾT tu học, hành trì các PHÁP CHÂN CHÁNH, có NHÂN QUẢ của ba nghiệp Ý – Thân – Khẩu
3) Vô úy thí: tức bố thí (cho) sự không sợ hãi (Ý)
Nghĩa là, BIẾT quán chiếu mọi pháp NHƯ NÓ ĐANG LÀ, tức là mọi pháp KHÔNG THẬT CÓ, bởi chúng do DUYÊN SINH, nên VÔ THƯỜNG, VÔ NGÃ. Thì mới có thể „HÀI LÒNG“ và „CHẤP NHẬN“ nó như nó ĐANG LÀ được!
Cho nên KHÔNG bao giờ có SỢ HÃI. Vì mình KHÔNG SỢ HÃI, thì mới có thể làm được việc VÔ UÝ THÍ được – nhất là những người HÀNH Y (!)
Chúng ta nên BIẾT rằng: Cuộc sống là một „tiến trình liên tục không ngừng nghỉ, không gián đoạn LUÔN HƯỚNG về PHÍA TRƯỚC“ … chứ không thể dậm chân tại chỗ hoặc đi lui được…!
Xin đơn cử một ví dụ: Một XẠ THỦ (ở đây là người bắn cung) là một TÁC Ý MUỐN HÀNH ĐỘNG (nghiệp): LẮP TÊN vào cây cung, DƯƠNG CUNG, NHẮM HƯỚNG muốn BẮN ra một MỦI TÊN.
Khi mủi tên đã ra khỏi cây cung rồi…thì không thể thu lại được nữa. Xạ thủ PHẢI GÁNH CHỊU HẬU QUẢ hành động là sự việc ĐANG LÀ của mình CHÍNH là hành động ĐÃ LÀ…M!
Khi xạ thủ NHẬN BIẾT được CÁI tai hại của hành vi đã là(m) và muốn CHUYỂN HÓA (cải thiện) thì CHỈ CÓ THỂ THỰC HIỆN nơi cái ĐANG LÀ để QUYẾT ĐỊNH cái QUẢ BÁO (BỊ hay ĐƯỢC) sắp tới… mà thôi!
Chúng tôi xin thưa rằng: Cái gọi là HIỆN TẠI và BÂY GIỜ (here and now) là trạng thái KHÔNG THẬT CÓ, chỉ là một ẢO GIÁC. Vì sao?
Ví như một ĐƯỜNG THẲNG là sự TIẾP NỐI của TỪNG ĐIỂM một với nhau. Cũng như DÒNG SỐNG ĐANG LÀ chỉ là sự NỐI TIẾP của TỪNG HƠI THỞ HÍT VÀO và THỞ RA mà thôi.
Cho nên khi không còn hít vào thở ra được nữa thì hiện tượng VÃNG SANH „có mặt“ NGAY ĐANG LÀ – chúng tôi không dùng khái niệm CHẾT hay TỬ VONG v.v… vì nó VÔ DUYÊN và VÔ NGHĨA, PHẢN KHOA HỌC và sự TIẾN HOÁ của vạn vật, trong đó có con người (!).
Như vậy, VÃNG SANH được hiểu là trạng thái ĐANG CHUYỂN TIẾP „sự SỐNG“ (hiện hữu) ở một CÁI ĐANG LÀ „MỚI“ ĐANG LÀ không còn hình hài tứ đại (đất, nước, gió, lửa) này nữa mà TIẾP TỤC „hiện hữu“ TIẾP NHẬN CÁI ĐÃ LÀ trước đó mà thôi!
Vậy thì cái gì là NĂNG LƯỢNG để vận hành sự CHUYỂN TIẾP KẾT NỐI DÒNG HIỆN HỮU này lúc VÃNG SANH? Xin thưa đó là NĂNG LƯỢNG của NGHIỆP „THỨC“ – có tính được bằng phương trình nổi tiếng bậc nhất của nhà bác học Albert Einstein với thuyết TƯƠNG ĐỐI (Relativitätstheorie) của ông là E=m.c2 (!) – nhưng không phải là lũy thừa 2 „bình phương“ mà là luỹ thừa từ „1 đến vô cực“. Ông vẫn chưa thấu triệt được điều này (!), khi ông nói đến khái niệm NGHIỆP và TIẾN HOÁ của vạn vật theo giáo lý Phật Đà (!)
Nói là NGHIỆP „THỨC“, vì mọi hành động qua Ý Nghĩ – Lời Nói – Hành Vi ĐÃ LÀM được chuyển hoá thành những CHỦNG TỬ trong TÂM gọi là THỨC – não bộ không có dự phần vào, bởi nó thật sự CHẾT rồi, nghĩa là . Và những chủng tử THỨC này do nghiệp ĐÃ LÀM tạo ra CHÍNH là NĂNG LƯỢNG „ĐANG LÀ“ CHỦ ĐỘNG và VẬN HÀNH sự VÃNG SANH mà thôi (!) Chứ không có một thứ gọi là Tâm Linh hay Năng lượng nào khác có KHẢ NĂNG và THẨM QUYỀN CAN THIỆP vào chuyện VÃNG SANH của từng chúng sanh bởi NGHIỆP của họ ĐÃ GIEO (!)
Như vậy sẽ có câu hỏi đặt ra là: Vậy việc HỘ NIỆM cho người vãng sanh thì thế nào?
Xin thưa rằng, việc HỘ NIỆM là điều CẦN và NÊN LÀM của người còn sống! Bởi đây là một việc làm bố thí loại VÔ UÝ THÍ của người còn sống đối với người ĐANG vãng sanh.
Việc HỘ NIỆM „phải“ có trọn vẹn BA loại BỐ THÍ – tài thí, pháp thì và vô uý thí!
Người HỘ NIỆM là người CHO, người BỐ THÍ.
Còn người ĐANG VÃNG SANH là người NHẬN.
Cho nên người HỘ NIỆM đang CHO cái ĐANG LÀ…M, thì bản thân họ là người NHẬN cái SẼ LÀ.
Còn người ĐANG VÃNG SANH – TUỲ vào năng lượng HUÂN TẬP chủng tử của họ mà BIẾT „CHÁNH NIỆM TỈNH GIÁC“ cùng sự hỗ trợ của sự HỘ NIỆM để VÃNG SANH về cảnh giới MỚI theo NGHIỆP LỰC của họ (!)
Cảnh giới gọi là MỚI ở đây, thật tế chẳng MỚI mẻ gì! Nó chỉ là SÁT-NA ĐANG LÀ TIẾP NỐI của SÁT-NA „trước đó“ ĐÃ LÀ mà thôi.
Cũng như nói là NĂM MỚI, chứ thật sự chẳng có gì là MỚI cả. Và cái gọi là NĂM MỚI này CHỈ là cái QUẢ TIẾP NỐI „TỔNG“ NGHIỆP của năm TRƯỚC mà thôi! Và đêm GIAO THỪA hay còn gọi là đêm TRỪ TỊCH nghĩa là một dấu ấn của sự LẬT SANG TRANG „KẾ TIẾP“ (mới) mà thôi – ví như một GẠCH NỐI, một sự CHUYỂN TIẾP (!)
Nhìn theo lăng kính của NHÂN QUẢ – DUYÊN SINH hay TƯƠNG TỨC – TƯƠNG TÁC, thì TẾT (mới) LUÔN HIỆN HỮU trong TỪNG SÁT-NA, NGAY từng HƠI THỞ: HÍT VÀO là TÂN NIÊN, THỞ ra là TẤT NIÊN…(!)
KẾT
Qua câu chuyên „CHO „tức“ NHẬN chúng tôi mong được chia xẻ hai điều sau:
1. Về thời gian việc CHO và NHẬN (quả báo) là hai trạng thái hành động CHẲNG GIỐNG nhau
2. Về không gian thì nó KHÔNG KHÁC. Vì sao? Bởi ngay việc CHO (cái đang là) TỨC CÓ NHẬN (cái sẽ là) rồi…chỉ có điều cái NHẬN sẽ xảy ra hay đến… khi NHÂN DUYÊN HỘI NGỘ THỜI…!!! Cái gọi là…TƯƠNG TỨC TƯƠNG TÁC (tiếng Anh: inter-being; tiếng Đức: ineinander wechselseitiges Wirken)
Chúng ta có thể NHẬN BIẾT điều này ngay nơi bản thân hoặc cuộc sống chung quanh hàng ngày…Chẳng hạn, ta thường nghe câu nói „làm chơi ăn thiệt“…còn có người làm lụng vất vả…mà chỉ vừa đủ ăn…
Tại sao vậy? Vì người thứ nhất ĐANG HƯỞNG (nhận) PHƯỚC…họ (đang là) NHẬN từ cái quả báo lành thiện họ đã GIEO (cho) trước đây (đã là)…Còn người thứ hai ĐANG THIẾU (bị) PHƯỚC…bởi họ ĐÃ KHÔNG GIEO (cho) thì làm gì có QUẢ để GẶT, để HƯỞNG (nhận)…
Nếu họ muốn có PHƯỚC BÁU ở TƯƠNG LAI (sẽ là) thì họ chẳng cần phải than van trách phận thảm thê gì cả…Trái lại, họ chỉ cần NHẬN BIẾT điều này mà LÀM (cho) NGAY nơi cái ĐANG LÀ… Chắc chắn cái SẼ LÀ của họ là „làm chơi ăn thiệt“… sắp tới!!!
Ví dụ trên đây chỉ có tính cách tương đối trên bình diện lý DUYÊN SANH (nhân quả)…Vì cái DUYÊN (điều kiện) để SANH QUẢ từ cái NHÂN…đan xen kết nối chằng chịt với nhau như một mạng lưới (netzwerk)…
Chỉ cần BIẾT cách TÌM và BIẾT cách THÁO GỞ cái GÚT (khóa) CÀI, XIẾT… nó, thì tất cả sẽ MỞ BUNG ra hết. Ví như, một sâu chuổi tràng hạt. Các hạt được xâu lại với nhau…Khi gút thắt được mở ra thì các hột…tự tuột ra…
Cũng theo tinh thần trên…bệnh tật, khổ đau…hay sức khỏe, hạnh phúc…cũng thế!
CHỈ có thể CHUYỂN HÓA, CẢI THIỆN ở nơi CÁI ĐANG LÀ…vì CÁI ĐÃ LÀ KHÔNG THỂ và KHÔNG BAO GIỜ SỬA ĐỔI được…nữa!!!
Thao tác „Kích Hoạt Não Bộ – Cài Lập Trình Chuyển Hóa Ý Thức Tiêu Cực Gây Bệnh“ của Liệu Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.® cũng được áp dụng không ngoài chân lý này!
Vì thế cho nên Y Lý và Y Án của Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp PERG® đặt nền tảng cơ sở KHÁM CHẨN – TƯ VẤN – TRỊ LIỆU – GIÁO DỤC và ĐÀO TẠO trên chân lý sau:
Bạn, tôi và mọi người… ĐANG LÀ
CÁI Bạn, tôi và mọi người… ĐÃ LÀ
Bạn, tôi và mọi người… SẼ LÀ
CÁI Bạn, tôi và mọi người… ĐANG LÀ…M
Có thể triển khai lập trình „mPERG“ bên trên theo tinh thần của „CHO và NHẬN“ như sau:
Những gì tôi ĐANG NHẬN
(từ vật chất đến tinh thần)
không giống chẳng khác
Những gì tôi ĐÃ CHO
(mình và người bằng vật chất lẫn tinh thần)
Những gì tôi SẼ NHẬN
(từ vật chất đến tinh thần)
không giống chẳng khác
Những gì tôi ĐANG CHO
(mình và người bằng vật chất lẫn tinh thần)
Mong lắm thay!
Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®
thứ sáu ngày 03.02.2023
#phapthoai_perg
#phatphap_perg
#yly_perg
https://tamlyperg.vn


Bình luận