HẠNH PHÚC KHÔNG XA

Kinh nghiệm của tôi cho thấy rằng con đường mà Đức Thế Tôn khơi mở cho chúng ta là một con đường tuyệt vời, rất đẹp. Khi nói những câu này, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ của thiền đường Trăng Rằm thấy tuyết vẫn còn tiếp tục rơi. Tôi thấy rõ ràng rằng giáo lý của Đức Thế Tôn không rắc rối như người ta tưởng.

Giáo lý của Đức Thế Tôn đã bị người ta làm thành rắc rối, càng học càng rắc rối. Học năm năm thì rắc rối vừa, học mười năm thì rắc rối thêm, học hai mươi năm lại càng rắc rối thêm nữa. Tôi tìm ra rằng giáo lý của Đức Thế Tôn rất đơn giản. Nếu biết cách áp dụng sẽ mang lại kết quả liền, đem lại hạnh phúc cho mình lập tức.

Nếu mình muốn nói một câu gì để lại cho đời, để đời nhớ mình, thì tôi sẽ nói rằng: “Thực tập đạo Phật có hạnh phúc lắm. Không có gì hạnh phúc bằng khi biết áp dụng những lời Bụt dạy vào đời sống hàng ngày của mình. Khi đi, khi đứng, khi nói, khi cười, khi ăn cơm, khi rửa tay, khi làm việc. Áp dụng được thì rất hạnh phúc. Những hạnh phúc đó có thật. Nó có thể có được ngay trong giây phút hiện tại”.

Bài thuyết pháp quan trọng nhất của mình là đã về đã tới. Thông điệp hết sức đơn sơ. Đã về đã tới thì ai không hiểu? Ai mà không hiểu đã về đã tới là an trú trong hiện tại. Nhưng những người đã từng học Phật hai chục năm, hay bốn chục năm, vẫn không hiểu được điều đó. Hoặc nếu hiểu thì chỉ hiểu được cái ý của nó thôi, chứ mình không “nắm” được. Nhưng có điều rất lạ lùng là có những người chưa bao giờ học Phật, họ tới nghe, và trong vòng năm phút hoặc mười phút, họ làm được liền. Rất hay. Trong khi có những vị đã học ba bốn chục năm rồi, cũng vẫn không nắm được. Đây là điều hết sức là lạ lùng. Có lẽ tại họ nghĩ đạo Phật rất sâu, rất thâm diệu, mà nếu nó không thâm diệu, không khó khăn thì nó không phải đạo Phật. Có lẽ vì nghĩ như vậy, cho nên mới không tiếp nhận được đạo Phật.

Thầy Nhất Hạnh
. . . . .

CẢM NHẬN
Kính thưa các Bạn, nhất là những môn đồ của Thầy Nhất Hạnh – dù là Tăng hay Tục – chúng tôi xin thưa trước rằng, đối với tôi, Thầy Nhất Hạnh là Thầy Nhất Hạnh chứ chẳng là Thiền Sư hay ai đó „gắn“ cho Thầy một tước hiệu gì!

„Nếu“ trước đây,
nghĩa là trước 1969 năm tôi „phải“ xa quê hương để tìm đường „lánh xa“ cuộc chiến „huynh đệ tương tàn“ lặn lội đến xứ người tìm một tương lai, chưa rõ biết nó là cái gì?, mà lúc đó chúng tôi chưa có duyên từng đọc qua quyển „PHÉP LẠ SỰ TỈNH THỨC – Cẩm Nang Tu Thiền Của Những Người Ham Chuộng Hoạt Động“ trong giai đoạn chúng tôi sinh hoạt phòng trào Hướng Đạo Việt Nam, Thiếu đoàn LAM SƠN ở Đà Nẳng (1960-1966), thì chắc đời sống tâm thức của tôi có lẽ không được như ngày hôm nay, nghĩa là tôi VÔ (không có) DUYÊN với giáo lý Phật Đà!

„Nếu“ chưa „nắm bắt“
được liễu ý của tập „cẩm nang“ này thì năm 1977 khi nhìn thấy hình bóng hai bộ áo nâu sòng của Thầy Minh Tâm và Thầy Như Điển đang từ trạm xe điện bước trên thảm cỏ xanh của khuôn viên Đại học Hannover tiến vào Trung tâm Sinh hoạt của sinh viên nước ngoài thuộc đại học Hannover làm tâm tôi đã không rúng động một cách lạ lùng với ý nghĩ trong đầu: Ôi! Đây chính là quê hương của mình rồi!

Chúng tôi là con cháu của miền Nam; sinh ra lớn lên học tập trên nửa phần lãnh thổ phía Nam nằm trên dãy đất hình con chữ S và nhận nơi đó là „quê hương“. Nên sau 1975, chúng tôi thành phần sinh viên đi từ miền Nam như „diều bị đứt dây“, không còn biết định hướng sẽ VỀ đâu? TRỞ LẠI đâu? … MẤT rồi… mất hết rồi!!! mất „quê hương“ rồi!?!?!? Đó là tâm trạng của người miền Nam cũng như sinh viên đi từ miền Nam sau năm 1975!

Nhưng sau này,
khi chúng tôi hiểu (nắm) được lẽ VÔ THƯỜNG thì „quê hương“ hay cái gọi là „tình tự dân tộc“ thật tế không là „sở hữu“ của bất kỳ phe phái, đảng phái chính trị hay một chế độ nào cả! Mà nó chính là „dòng máu và khối óc đang vận hành từng sát-na trong thân thể“, không có sự phân biệt về chính kiến, thể chế, chính trị v.v… cho đến khi nào mình vẫn còn có thể tự hàohãnh diện mình là một NGƯỜI Việt Nam, bất luận là miền nào Nam, Trung hay Bắc… cho dù hiện tại mình đang mang một quốc tịch khác của nơi sinh sống.
Có thể nói rằng: TƯỚNG (căn cước, hộ chiếu, ngôn ngữ…) của tôi hiện giờ là Đức, tuy nhiên GỐC (tâm tư, suy nghĩ, nếp sống…) của tôi vẫn luôn là Việt Nam – cho đến khi hít vào không thở ra được! – một Việt Nam đơn thuần „như nó đang là“ không bị „ảnh hưởng“ hay bị „phủ“ lên bởi bất kỳ một khái niệm, phe phái hay chính kiến nào cả!

Quê Hương „của“ tôi là bộ áo „nâu sòng“ của hai vị Đại đức đó, thưa các Bạn… đơn giản chỉ có thế!

Nhân – Duyên – Hội Ngộ – Thời.
Thầy Như Điển đi du học ở Nhật trước 1975 và năm 1978 có ý định đến Đức để tiếp tục học Sư phạm nên Thầy đến thành phố Hannover để ghi danh học.

Vâng, Thầy là vị Bổn Sư của chúng tôi. Và tôi là đệ tử „đầu“ của Ngài năm 1978. Chúng tôi Quy Y Tam Bảo và thọ Ngũ giới rồi Thập thiện giới nơi Thầy. Năm 1982, thọ Bồ tát giới bởi có ý định „xuất gia“. Nhưng nhân duyên CHƯA hội ngộ thời, nên vẫn còn „tại gia“ hành „Bồ tát đạo“ (!)

Tập sáchCẩm Nang Tu Thiền
đó đúng là Kim Chỉ Nam đã giúp, nâng đỡ, hỗ trợ cho chúng tôi rất nhiều để vượt qua mọi „chướng duyên“ trong lúc „tu tập“ giáo lý Phật đà và „làm Phật sự“ cũng như việc học, sinh sống và hành nghề ngoài đời!
Có thể nói rằng: Cuộc sống TÂM THỨC của chúng tôi cho đến ngày hôm nay và mãi muôn sau này đã được vun bón chăm sóc từ những hạt giống CHÁNH NIỆM ở „Phép Lạ Sự Tỉnh Thức“, ở „Nẽo Về Của Ý“!

Ở điểm này, chúng tôi xin được chia sẻ rằng: Chúng tôi „dị ứng“ với thuật ngữ „tâm linh“ từ lúc có duyên tiếp cận giáo lý Phật đà! Vì khái niệm này đối với chúng tôi KHÔNG rõ nghĩa; nó được mượndịch từ nguồn ngôn ngữ tín ngưỡng của „người ngoài“, nghĩa là „không phải Việt Nam“(!) Vì sao?
Chữ „linh“ có nhiều nghĩa lắm! TUỲ theo quan niệm của niềm tin tín ngưỡng mà hiểu như „linh hồn“, „linh thiêng“ v.v… Nghĩa là có một cái gì đó đặt để, điều khiển, sai khiến… cái TÂM(!) chứ không phải là để có thể TỰ nó có thể quyết định tất cả cho cái ĐANG của !

Chúng tôi xin ngừng và không khai triển thêm vì chắc chắn sẽ có ngộ nhận dẫn đến hiểu lầm… gây Nhân Quả … không hay!

„Đã Về Đã Tới“
theo chúng tôi, có thể xem là một „công án“của pháp tu Làng Mai do Thầy Nhất Hạnh khởi xướng.
Công án này, chúng tôi ĐÃ được nghe Thầy nhắc đến năm 1985 tại Tu Viện Lộc Uyển ở Mỹ. Thầy Bổn Sư cho phép chúng tôi tháp tùng làm một chuyến „vân du hành hương“ sang châu Mỹ thăm viếng các Chùa và Tự Viện tại đó để học hỏi. Đồng thời, nhân dịp này, chúng tôi thăm viếng các Gia Đình Phật Tử Việt Nam (GĐPT) tại các Chùa để học hỏi và „xin“ tài liệu liên quan đên GĐPT mang về Đức nghiên cứu, vận động và thành lập GĐPT tại Đức.

Cho nên, hai GĐPTVN đầu tiên ra mắt trong đại lễ Vu Lan năm 1987 là Minh Hải ở Norden-Aurich và Tâm Minh tại Chùa Viên Giác, Hannover. Và một „Ban Điều Hành Huynh Trưởng“ tạm thời cho GĐPT Đức cũng được hình thành sau đó. Năm 1992 Ban này chấm dứt trách nhiệm, để thành lập ban Hướng Dẫn GĐPT Đức khi đã có đủ túc số Huynh Trưởng có cấp!

Chúng tôi ĐÃđược„diện kiến“ lần đầu tiên vị Thầy „tâm thức“ của tôi là tác giả „Phép Lạ Sự Tỉnh Thức“; được tụng Chú Lăng Nghiêm trong công phu khuya cùng Thầyvcùng tăng chúng của Tu Viện. Sau bữa ăn sáng, chúng tôi được „thính pháp“ do Thầy truyền trao với công án 4 chữ „Đã Về Đã Tới“ để giảng cốt lõi giáo lý Phật Đà về Tứ Diệu Đế liên quan đến Chánh Niệm!

Sau khi nghe đến bốn chữ „Đã Về Đã Tới“ thì tôi bổng phát ra lời „đúng rồi“! Mọi người đang chắm chú lắng nghe… tất cả đều quay nhìn về hướng phát ra tiếng nói… lúc đó chúng tôi biết mọi người nghĩ gì về tôi! „đồ khùng, bất kính…!“ Thưa vâng ạ! Cón Thầy Nhất Hạnh nhìn tôi mĩm cười! chúng tôi chắp tay khẽ cúi đầu đảnh lễ Thầy! chỉ thế thôi!

KẾT
Nhân đọc một bài trên trang face „Đạo Bụt Vào Đời“ có chia sẻ tựa đề là „Hạnh Phúc Không Xa“. Thầy Nhất Hạnh đã nhắc nhở trong đó „về tính chất „đơn giản“ của giáo lý Phật Đà, nếu biết cách áp dụng sẽ mang lại kết quả liền, đem lại hạnh phúc cho mình lập tức. trong đó, Thầy Nhất Hạnh có nhắc đến bốn chữ „Đã Về Đã Tới“ đễ dẫn chứng và bốn chữ này đã chạm đến vùng ký ức của chúng tôi!

Và Thầy có nói rằng: Nếu mình muốn nói một câu gì để lại cho đời, để đời nhớ mình, thì tôi sẽ nói rằng: “Thực tập đạo Phật có hạnh phúc lắm. Không có gì hạnh phúc bằng khi biết áp dụng những lời Bụt dạy vào đời sống hàng ngày của mình. Khi đi, khi đứng, khi nói, khi cười, khi ăn cơm, khi rửa tay, khi làm việc. Áp dụng được thì rất hạnh phúc. Những hạnh phúc đó có thật. Nó có thể có được ngay trong giây phút hiện tại”.

Vâng, và nếu chúng tôi có „ý muốn“ nói một câu gì „để lại cho đời“ – chẳng mong cầu ai nhớ đến mình cả! – mà đời biết áp dụng để „có thể có được hạnh phúc ngay trong giây phút hiện tại“ thì điều đó cũng chỉ là điều được chúng tôi thường lặp đi lặp lại cuối bài rằng:

Thương kính chúc mọi người, mọi nhà luôn sống biết:
„Ý NHƯ VẠN SỰ như nó đang là
nghĩa là BIẾT KHÔNG THÊM
để THÂN YÊN TÂM AN
ngay ĐANG là và vô lượng ĐANG là tiếp nối!“

Đây là nội hàm của „Đã Về Đã Tới
và nó không giống chẳng khác pháp hành của Liệu Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.®

„Bạn ĐANG LÀ
CÁI Bạn ĐÃ LÀ
Bạn SẼ LÀ
CÁI Bạn ĐANG LÀ…M“

Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT


Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ sư phát minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“; sáng lập“Zentrum PFBC” là chữ viết gọn của „Trung Tâm PERG Nghiên Cứu Chẩn Trị bệnh Long-COVID“ – tiếng Đức: „Zentrum PERG für Forschung und Behandlung Long-COVID Krankheiten“, tiếng Anh: “PERG-Center for Research and Treatment of Long-COVID Diseases”
thứ Năm ngày 09.11.2023









 

HẠNH PHÚC KHÔNG XA

Kinh nghiệm của tôi cho thấy rằng con đường mà Đức Thế Tôn khơi mở cho chúng ta là một con đường tuyệt vời, rất đẹp. Khi nói những câu này, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ của thiền đường Trăng Rằm thấy tuyết vẫn còn tiếp tục rơi. Tôi thấy rõ ràng rằng giáo lý của Đức Thế Tôn không rắc rối như người ta tưởng.

Giáo lý của Đức Thế Tôn đã bị người ta làm thành rắc rối, càng học càng rắc rối. Học năm năm thì rắc rối vừa, học mười năm thì rắc rối thêm, học hai mươi năm lại càng rắc rối thêm nữa. Tôi tìm ra rằng giáo lý của Đức Thế Tôn rất đơn giản. Nếu biết cách áp dụng sẽ mang lại kết quả liền, đem lại hạnh phúc cho mình lập tức.

Nếu mình muốn nói một câu gì để lại cho đời, để đời nhớ mình, thì tôi sẽ nói rằng: “Thực tập đạo Phật có hạnh phúc lắm. Không có gì hạnh phúc bằng khi biết áp dụng những lời Bụt dạy vào đời sống hàng ngày của mình. Khi đi, khi đứng, khi nói, khi cười, khi ăn cơm, khi rửa tay, khi làm việc. Áp dụng được thì rất hạnh phúc. Những hạnh phúc đó có thật. Nó có thể có được ngay trong giây phút hiện tại”.

Bài thuyết pháp quan trọng nhất của mình là đã về đã tới. Thông điệp hết sức đơn sơ. Đã về đã tới thì ai không hiểu? Ai mà không hiểu đã về đã tới là an trú trong hiện tại. Nhưng những người đã từng học Phật hai chục năm, hay bốn chục năm, vẫn không hiểu được điều đó. Hoặc nếu hiểu thì chỉ hiểu được cái ý của nó thôi, chứ mình không “nắm” được. Nhưng có điều rất lạ lùng là có những người chưa bao giờ học Phật, họ tới nghe, và trong vòng năm phút hoặc mười phút, họ làm được liền. Rất hay. Trong khi có những vị đã học ba bốn chục năm rồi, cũng vẫn không nắm được. Đây là điều hết sức là lạ lùng. Có lẽ tại họ nghĩ đạo Phật rất sâu, rất thâm diệu, mà nếu nó không thâm diệu, không khó khăn thì nó không phải đạo Phật. Có lẽ vì nghĩ như vậy, cho nên mới không tiếp nhận được đạo Phật.

Thầy Nhất Hạnh
. . . . .

CẢM NHẬN
Kính thưa các Bạn, nhất là những môn đồ của Thầy Nhất Hạnh – dù là Tăng hay Tục – chúng tôi xin thưa trước rằng, đối với tôi, Thầy Nhất Hạnh là Thầy Nhất Hạnh chứ chẳng là Thiền Sư hay ai đó „gắn“ cho Thầy một tước hiệu gì!

„Nếu“ trước đây,
nghĩa là trước 1969 năm tôi „phải“ xa quê hương để tìm đường „lánh xa“ cuộc chiến „huynh đệ tương tàn“ lặn lội đến xứ người tìm một tương lai, chưa rõ biết nó là cái gì?, mà lúc đó chúng tôi chưa có duyên từng đọc qua quyển „PHÉP LẠ SỰ TỈNH THỨC – Cẩm Nang Tu Thiền Của Những Người Ham Chuộng Hoạt Động“ trong giai đoạn chúng tôi sinh hoạt phòng trào Hướng Đạo Việt Nam, Thiếu đoàn LAM SƠN ở Đà Nẳng (1960-1966), thì chắc đời sống tâm thức của tôi có lẽ không được như ngày hôm nay, nghĩa là tôi VÔ (không có) DUYÊN với giáo lý Phật Đà!

„Nếu“ chưa „nắm bắt“
được liễu ý của tập „cẩm nang“ này thì năm 1977 khi nhìn thấy hình bóng hai bộ áo nâu sòng của Thầy Minh Tâm và Thầy Như Điển đang từ trạm xe điện bước trên thảm cỏ xanh của khuôn viên Đại học Hannover tiến vào Trung tâm Sinh hoạt của sinh viên nước ngoài thuộc đại học Hannover làm tâm tôi đã không rúng động một cách lạ lùng với ý nghĩ trong đầu: Ôi! Đây chính là quê hương của mình rồi!

Chúng tôi là con cháu của miền Nam; sinh ra lớn lên học tập trên nửa phần lãnh thổ phía Nam nằm trên dãy đất hình con chữ S và nhận nơi đó là „quê hương“. Nên sau 1975, chúng tôi thành phần sinh viên đi từ miền Nam như „diều bị đứt dây“, không còn biết định hướng sẽ VỀ đâu? TRỞ LẠI đâu? … MẤT rồi… mất hết rồi!!! mất „quê hương“ rồi!?!?!? Đó là tâm trạng của người miền Nam cũng như sinh viên đi từ miền Nam sau năm 1975!

Nhưng sau này,
khi chúng tôi hiểu (nắm) được lẽ VÔ THƯỜNG thì „quê hương“ hay cái gọi là „tình tự dân tộc“ thật tế không là „sở hữu“ của bất kỳ phe phái, đảng phái chính trị hay một chế độ nào cả! Mà nó chính là „dòng máu và khối óc đang vận hành từng sát-na trong thân thể“, không có sự phân biệt về chính kiến, thể chế, chính trị v.v… cho đến khi nào mình vẫn còn có thể tự hàohãnh diện mình là một NGƯỜI Việt Nam, bất luận là miền nào Nam, Trung hay Bắc… cho dù hiện tại mình đang mang một quốc tịch khác của nơi sinh sống.

Có thể nói rằng: TƯỚNG (căn cước, hộ chiếu, ngôn ngữ…) của tôi hiện giờ là Đức, tuy nhiên GỐC (tâm tư, suy nghĩ, nếp sống…)của tôi vẫn luôn là Việt Nam – cho đến khi hít vào không thở ra được! – một Việt Nam đơn thuần „như nó đang là“ không bị „ảnh hưởng“ hay bị „chụp“ bởi bất kỳ một khái niệm, phe phái hay chính kiến nào cả!

Quê Hương „của“ tôi là bộ áo „nâu sòng“ của hai vị Đại đức đó, thưa các Bạn… đơn giản chỉ có thế!

Nhân – Duyên – Hội Ngộ – Thời.
Thầy Như Điển đi du học ở Nhật trước 1975 và năm 1978 có ý định đến Đức để tiếp tục học Sư phạm nên Thầy đến thành phố Hannover để ghi danh học.

Vâng, Thầy là vị Bổn Sư của chúng tôi. Và tôi là đệ tử „đầu“ của Ngài năm 1978. Chúng tôi Quy Y Tam Bảo và thọ Ngũ giới rồi Thập thiện giới nơi Thầy. Năm 1982, thọ Bồ tát giới bởi có ý định „xuất gia“. Nhưng nhân duyên CHƯA hội ngộ thời, nên vẫn còn „tại gia“ hành „Bồ tát đạo“ (!)

Tập sáchCẩm Nang Tu Thiền
đó đúng là Kim Chỉ Nam đã giúp, nâng đỡ, hỗ trợ cho chúng tôi rất nhiều để vượt qua mọi „chướng duyên“ trong lúc „tu tập“ giáo lý Phật đà và „làm Phật sự“ cũng như việc học, sinh sống và hành nghề ngoài đời!

Có thể nói rằng: Cuộc sống TÂM THỨC của chúng tôi cho đến ngày hôm nay và mãi muôn sau này đã được vun bón chăm sóc từ những hạt giống CHÁNH NIỆM ở „Phép Lạ Sự Tỉnh Thức“, ở „Nẽo Về Của Ý“!

Ở điểm này, chúng tôi xin được chia sẻ rằng: Chúng tôi bị „dị ứng“ với thuật ngữ „tâm linh“ từ lúc duyên tiếp cận với giáo lý Phật đà! Vì khái niệm này đối với chúng tôi KHÔNG rõ nghĩa; nó được mượndịch từ nguồn ngôn ngữ tín ngưỡng của „người ngoài“, nghĩa là „không phải Việt Nam“(!) Vì sao?

Chữ „linh“ có nhiều nghĩa lắm! TUỲ theo quan niệm của niềm tin tín ngưỡng mà hiểu như „linh hồn“, „linh thiêng“ v.v… Nghĩa là có một cái gì đó đặt để, điều khiển, sai khiến… cái TÂM(!) chứ không phải là để có thể TỰ nó có thể quyết định tất cả cho cái ĐANG của !

Chúng tôi không muốn khai triển thêm vì chắc chắn sẽ có ngộ nhận, hiểu lầm… gây Nhân Quả … không hay!

„Đã Về Đã Tới“
theo chúng tôi, có thể xem là một „công án“của pháp tu Làng Mai do Thầy Nhất Hạnh khởi xướng.
Công án này, chúng tôi ĐÃ được nghe Thầy nhắc đến năm 1985 tại Tu Viện Lộc Uyển ở Mỹ. Thầy Bổn Sư cho phép chúng tôi tháp tùng làm một chuyến „vân du hành hương“ sang châu Mỹ thăm viếng các Chùa và Tự Viện tại đó để học hỏi. Đồng thời, nhân dịp này, chúng tôi thăm viếng các Gia Đình Phật Tử Việt Nam (GĐPT) tại các Chùa để học hỏi và „xin“ tài liệu liên quan đên GĐPT mang về Đức nghiên cứu, vận động và thành lập GĐPT tại Đức.

Cho nên, hai GĐPTVN đầu tiên ra mắt trong đại lễ Vu Lan năm 1987 là Minh Hải ở Norden-Aurich và Tâm Minh tại Chùa Viên Giác, Hannover. Và một „Ban Điều Hành Huynh Trưởng“ tạm thời cho GĐPT Đức cũng được hình thành sau đó. Năm 1992 Ban này chấm dứt trách nhiệm, để thành lập ban Hướng Dẫn GĐPT Đức khi đã có đủ túc số Huynh Trưởng có cấp!

Chúng tôi ĐÃđược„diện kiến“ lần đầu tiên vị Thầy „tâm thức“ của tôi là tác giả „Phép Lạ Sự Tỉnh Thức“; được tụng Chú Lăng Nghiêm trong công phu khuya cùng Thầyvcùng tăng chúng của Tu Viện. Sau bữa ăn sáng, chúng tôi được „thính pháp“ do Thầy truyền trao với công án 4 chữ „Đã Về Đã Tới“ để giảng cốt lõi giáo lý Phật Đà về Tứ Diệu Đế và Chánh Niệm!

Sau khi nghe đến bốn chữ „Đã Về Đã Tới“ thì tôi bổng phát ra lời „đúng rồi“! Mọi người đang chắm chú lắng nghe… tất cả quay nhìn về nơi phát ra tiếng nói… lúc đó chúng tôi biết mọi người nghĩ gì về tôi! „đồ khùng, bất kính!“ Vâng ạ!

KẾT
Nhân đọc một bài trên trang face „Đạo Bụt Vào Đời“ có chia sẻ tựa đề là „Hạnh Phúc Không Xa“. Thầy Nhất Hạnh đã nhắc nhở trong đó „về tính chất „đơn giản“ của giáo lý Phật Đà, nếu biết cách áp dụng sẽ mang lại kết quả liền, đem lại hạnh phúc cho mình lập tức. trong đó, Thầy Nhất Hạnh có nhắc đến bốn chữ „Đã Về Đã Tới“ đễ dẫn chứng và bốn chữ này đã chạm đến vùng ký ức của chúng tôi!

Và Thầy có nói rằng: Nếu mình muốn nói một câu gì để lại cho đời, để đời nhớ mình, thì tôi sẽ nói rằng: “Thực tập đạo Phật có hạnh phúc lắm. Không có gì hạnh phúc bằng khi biết áp dụng những lời Bụt dạy vào đời sống hàng ngày của mình. Khi đi, khi đứng, khi nói, khi cười, khi ăn cơm, khi rửa tay, khi làm việc. Áp dụng được thì rất hạnh phúc. Những hạnh phúc đó có thật. Nó có thể có được ngay trong giây phút hiện tại”.


Vâng, và nếu chúng tôi có „ý muốn“ nói một câu gì „để lại cho đời“ – chẳng mong cầu ai nhớ đến mình cả! – mà đời biết áp dụng để „có thể có được hạnh phúc ngay trong giây phút hiện tại“ thì điều đó cũng chỉ là điều được chúng tôi thường lặp đi lặp lại cuối bài rằng:

Thương kính chúc mọi người, mọi nhà luôn sống biết:
 
„Ý NHƯ VẠN SỰ như nó đang là
nghĩa là BIẾT KHÔNG THÊM
để THÂN YÊN TÂM AN
ngay ĐANG là và vô lượng ĐANG là tiếp nối!“

Đây là nội hàm của „Đã Về Đã Tới
và nó không giống chẳng khác pháp hành của Liệu Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.®

„Bạn ĐANG LÀ
CÁI Bạn ĐÃ LÀ
Bạn SẼ LÀ
CÁI Bạn ĐANG LÀ…M“

Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT


Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ sư phát minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“; sáng lập“Zentrum PFBC” là chữ viết gọn của „Trung Tâm PERG Nghiên Cứu Chẩn Trị bệnh Long-COVID“ – tiếng Đức: „Zentrum PERG für Forschung und Behandlung Long-COVID Krankheiten, tiếng Anh: “PERG-Center for Research and Treatment of Long-COVID Diseases”
thứ Năm ngày 09.11.2023

#phapthoai_perg
#nhanvat_perg
#nhathanh_perg
#yly_perg








 

Khám phá thêm từ P.E.R.G.® nach NGOs

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc