TƯƠNG TỨC TƯƠNG TÁC . NHÂN DUYÊN HỘI NGỘ THỜI

Những ý tưởng chia sẻ ghi lại từ một bài pháp thoại:
… những người chúng ta gặp không phải là tình cờ. Họ đi ngang qua đời ta là có một lý do”. Cho nên có những điều sau đây Quý Vị đặc biệt phải GHI NHỚ để SỐNG trên đời.

1. Giữa người với người, có thể gần, cũng có thể xa. Giữa việc với việc, có thể phức tạp, cũng có thể giản đơn. Giữa tình cảm với nhau, có thể sâu, cũng có thể cạn.
2. Đừng mong cầu mọi người đối xử với mình đặc biệt, cũng chẳng nên hy vọng họ sẽ bớt đi những toan tính.
3. Cuộc sống có người nói ít làm nhiều, cũng sẽ có kẻ chỉ biết hoa chân múa tay. Bạn không nên quá bận lòng, chỉ cần quản tốt việc của bản thân, còn lại mọi việc hãy thuận theo nhân duyên.
4. Đức Phật từng nói: Với người không có duyên, dù bạn nói bao nhiêu lời cũng là thừa; còn như đã hữu duyên thì chỉ cần xuất hiện, bạn cũng có thể đánh thức mọi giác quan của họ.
5. Có một số việc, vừa phân trần trắng đen đã trở thành quá khứ. Có một số người, giận hờn vài ngày đã trở thành dĩ vãng. Có những nỗi đau, vừa cười lên đã tan thành bọt nước. Có những hoàn cảnh, nhờ chịu chút thương đau mà trở nên kiên cường.
6. Đôi khi hôm nay là việc lớn, ngày mai nhìn lại chẳng có gì đáng kể. Năm nay quan trọng, sang năm sẽ trở thành thứ yếu. Chuyện vĩ đại đời này, đời sau người ta gọi là truyền thuyết.
7. Chúng ta, nhiều nhất cũng chỉ là câu chuyện của một người. Vì thế trong cuộc sống hay công việc, nếu gặp chuyện không vừa ý, hãy nói với bản thân: “Hôm nay sẽ qua đi, ngày mai rồi cũng đến, hãy buông bỏ tất cả để bắt đầu ngày mới!”
8. Trên đời, có một số việc không phải không để tâm, mà để tâm cũng không làm được gì hơn.
9. Cuộc sống không có “Nếu Như”, chỉ có “Hậu Quả” và “Kết Quả”
10. Đón nhận đời mình như thế nào là do bản thân lựa chọn, người khác không thể quyết định thay.
11. Trưởng thành rồi, bạn sẽ biết cách lấy nụ cười đối diện với tất cả.

BỞI THẾ
1- Trước nhất, cần quản tốt những việc của bản thân
2- Sau tới, làm những việc cần làm
3- Và, đi con đường nên đi
4- Luôn, giữ gìn sự lương thiện
5- Gắng, nuôi dưỡng lòng chân thành
6- Nên, khoan dung với mọi người
7- Hãy, nghiêm khắc với bản thân
8- Mọi việc còn lại, thuận theoNHÂN DUYÊN

Thầy Thích Pháp Hoà / 25. Februar 2019
. . . . .

CẢM NHẬN

Kính thưa các Bạn,
chúng ta nghe Chư Tôn Đức giảng pháp thường xuyên, mỗi ngày, mỗi lúc… đến Chùa làm công quả và Phật sự, tụng Kinh bái sám, trì Chú niệm Phật liên tù tì… phóng sanh, cúng dường v.v… tu tập các kiểu… nhưng khi „đụng chuyện“ thì „trớt qướt“! Vì sao vậy?

Ví dụ, một số „cụm từ“ trong tám điểm nêu ra để kết luận pháp thoại chia sẻ của Thầy Pháp Hòa như „trước“, „sau“… „cần quản tốt…“, „cần làm…“lương thiện“, lòng chân thành“, „khoan dung“, „nghiêm khắc“, „nhân duyên“ v.v… còn nhiều lắm ạ! Nó cũng chỉ là „NGỌN“ còn gốc sinh ra nó là gì? Nó cũng là những khái niệm thuộc lĩnh vực luân lý đạo đức „chung chung“ và „có sinh có diệt“! Vì sao?

Cho dù bất luận HỌC hay HÀNH nghĩa là làm bất kỳ điều gì đều cần phải HIỂU! AI cũng biết điều này cả! Tuy nhiên, làm thế nào để có thể HIỂU được tận tường gốc gác của vấn đế? Tức là, khi nghe nói đến „lòng chân thành“, „khoan dung“, „nghiêm khắc bản thân“, „thuận theo nhân duyên“ v.v… thì chúng ta nên làm như Thái Tử Tất Đạt Đa là luôn đặt câu hỏi để tư niệm là ý nghĩ riệng tư của mình hay còn gọi là tác ý nghĩa là ý muốn (ưa thích) thực hiện „trước khi“ mở miệng nói hay hành động bằng tay chân hoặc có hành vi như nét mặt cáu kỉnh, bực tức, giận dữ v.v…

1. TỪ ĐÂU có những khái niệm như vậy?
2. VÌ SAO phải làm hay sống như thế?
3. SẼ ra sao khi làm và sống như vậy?

Ba câu hỏi này không giống chẳng khác ba thắc mắc của Thái Tử làm nền tảng cho việc buông bỏ tất cả để lên đường tìm đáp án. Và đáp án của ba thắc mắc này nằm trọn trong trình tự Khổ – Tập – Diệt – Đạo của giáo lý TỨ DIỆU ĐẾ trình bày trình tự của chuỗi nhân – duyên – sinh của tất cả các pháp hữu vi là những thứ có thể cân đong đo đếm xờ mó nhìn thấy ngửi nghe được.. gọi chung là „vật thể“ hay „thân“, sắc, ruapa, material… cùng vô vi là những thứ không thể cân đong đo đếm xờ mó nhìn thấy ngửi nghe được.. gọi chung là „phi vật thể“ hay „tâm“ (chứ không có linh hay hồn!), danh, nama, im-material…!

Trong đó:
1. KHỔQUẢ ĐANG LÀ trong dạng „BỊ“ đồng nghĩa „họa“ như xui xẻo, hoạn nạn, khổ tâm đau thân, nghèo đói, mua may bán đắt, làm một ăn mười v.v… hay „được“ là „phước“ như hên, may mắn, sức khỏe, hạnh phúc, giàu có, buôn bán thua lỗ, làm mười chỉ hưởng một v.v…
2. TẬPNHÂN ĐÃ LÀ của cái QUẢ KHỔ ĐANG LÀ – chính là những TÁC Ý (tham, sân, si) đã là dẫn đến tình trạng „bi“ hay „được“ đang là – chứ chẳng một AI có thẩm quyền ban thưởng hay trừng phạt một AI cả, bất luận đó là Thượng đế, Chúa, Phật, Thánh thần, Tâm linh, Năng lượng gì đó v.v…
3. DIỆTQUẢ SẼ LÀ, nghĩa là trạng thái „bị“ hay „được“– không phải là một nơi chốn, cảnh giới, thế giới, cõi v.v… tùy vào sự tác ý thực hành những điều đề nghị trong
4. ĐẠONHÂN ĐANG LÀ…M, nghĩa là những phương pháp, cách thức thực hiện nhằm chuyển hóa những tác ý chủng tử của TẬP (nhân đã là) và tác ý ngưng không tiếp tục như thế nữa.

Và cách trước tiên có thể thực hiện được mọi điều ĐANG là…m này để đạt trạng thái SẼ LÀ là mọi TÁC Ý hay TƯ NIỆM – ý nghĩ muốn thực hiện, muốn làm – phải đặt trên nền tảng CHÁNH KIẾN!

1. CHÁNH KIẾN có TỪ ĐÂU
?
2. VÌ SAO
phải có chánh kiến, mà không thể khác hơn được?
3. SẼ ra sao khi tác ý hay tư niệm có CHÁNH KIẾN?

Kính thưa các Bạn,
CHÁNH KIẾN đơn giản dễ hiểu theo ý nghĩa của từ ngữ là: THẤY (kiến) NHƯ THẬT (chánh). Ở đây THẤY hay KIẾN không phải chỉ thấy biết bằng mắt, mà thấy biết hay cảm nhận bằng NGHE biết, NGỬI biết, NẾM biết, XÚC chạm biết, SUY NGHĨ biết. Nghĩa là sáu GIÁC CĂN tiếp cận, tiếp xúc sáu TRẦN là đối tượng của sáu căn sinh sáu THỨC là thấy, biết, cảm nhận!

Thấy NHƯ THẬT và CHÂN CHÁNH là thấy như thế nào? Vì sao phải thấy biết như thế? Thấy như thật và chân chánh nghĩa là thấy biết:

Mọi PHÁP „KHÔNG THẬT CÓ“
bởi do „NHÂN DUYÊN SANH“
NHÂN QUẢCÓ THẬT
vận hành TỪNG SÁT-NA

Nhân Quả chính là tính TƯƠNG TỨC TƯƠNG TÁC của mọi pháp để có thể sinh – thành – hoại – diệt, bất luận đó là pháp HỮU vi có thể cân đong đo đếm sờ mó, thấy, ngửi v.v… được cùng VÔ vi nghĩa là không thể cân đong đo đếm, xờ mó, ngửi, nghe, thấy v.v… được.

Chứ không có cái kiểu pháp gọi là „tự nhiên“ và nhân quả „tự nhiên“ theo như một số vị đệ tử Phật nào đó từng tuyên bố! (sic)

Theo tính tương tức tương tác hay nhân quả: Khi có CHÁNH KIẾN thì nhận biết ngay tính BẤT NHỊ hay còn gọi là TRUNG ĐẠO theo giáo lý Phật đà, nghĩa là cái này có thì phải có cái kia, cái kia có thì phải có cái này – chứ không gì tự nhiên được cả!

Và khi có chánh kiến như thế thì mới có thể BIẾT KHÔNG THÊM mọi sự việc ĐANG là vì lẽ KHÔNG có gì để NẮM cũng CHẲNG có gì để BUÔNG cả – đây là trạng thái niết bàn, tịch tĩnh v.v… chỉ có thể hiện hữu NGAY ĐANG LÀ nơi cái BIẾT KHÔNG THÊM khi có CHÁNH KIẾN.

Vì thế cho nên, Chánh KIẾNCHI ĐẦU TIÊN của Bát Chánh Đạo là „Tám Cách Tu Tập Chân Chánh“. Nếu chưa hay không có Chánh Kiến thì việc tu tập các chi còn lại là Chánh Tư Duy, Chánh Ngữ, Chánh NGHIỆP, Chánh MẠNG, Chánh TINH TẤN, Chánh NIỆM, Chánh ĐỊNH „vô nghĩa“ – theo giáo lý Phật đà!

Các Bạn có thể theo đường link chúng tôi gửi kèm theo đây để tìm hiểu, tham khảo và nhất là hành trì Bát Chánh Đạo theo quy trình „Three H“ theo chúng tôi cho dễ hiểu, dễ làm và dễ có kết quả là HỌC là văn, đọc, nghe – HIỂU là tư duy, suy nghĩ và HÀNH là tu tập, hành trì
https://thuvienhoasen.org/a12600/bat-chanh-dao

Còn 37 Phẩm TRỢ ĐẠO là những phương pháp khai triển hỗ trợ cho sự thực tập theo giáo lý TỨ DIỆU ĐẾ. Và pháp hành đầu tiên của 37 Phẩm Trợ Đạo là „TỨ NIỆM XỨ“. Các Bạn tìm hiểu thêm ở đường link kèm theo đây:
https://thuvienhoasen.org/a11245/tu-niem-xu

FAZIT
Chánh Kiến giúp nhận biết mọi sự kiện, hiện tượng xảy ra bên ngoài hay bên trong chúng ta có GỐC từ đâu, chứ không tự nhiên mà có (!) bởi chúng do nhân – duyên -sanh, nên chúng „không thật có“. Bởi chúng „không thật có“ nên mắc chi chúng ta phải phiền não, buồn rầu, bệnh tật, khổ đau … muốn „xua đuổi, buông, bỏ“ nó đi hay ngược lại vui mừng, hớn hở muốn „nắm, giữ, ôm ấp“ nó!

Cả hai tâm thái này theo nhà Phật đều là KHỔ ĐAU cả, đều có sinh có diệt nghĩa là có sanh tử luân hồi.

Cho nên, giáo lý Phật Đà dạy TRUNG ĐẠO không phải con đường „hàng hai“ hay „hai hàng“ mà là phương pháp BIẾT KHÔNG THÊM nghĩa là Ý NHƯ VẠN SỰ NHƯ NÓ ĐANG LÀ thì có gì là buồn – vui, khổ – sướng, nắm – buông v.v…

TRUNG ĐẠO chỉ hiện hữu NGAY ĐANG LÀ chứ không ở đâu và lúc nào cả!

Đơn giản dễ hiểu dễ làm và dễ có kết quả, vì theo Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.® những điều chúng tôi chia sẻ tựu chung:

1. SỐNG luôn ý thức TÁC Ý lành thiện thuận NHÂN QUẢ trong từng sát-na và
2. TRƯỚC khi thực hiện tác ý đó bằng LỜI NÓI nhẫn HÀNH ĐỘNG nhằm mang lợi lạc cho bản thân và muôn loài ngay đang là và vô lượng đang là tiếp nối…
3. còn việc THÀNH – BẠI hay còn gọi là BỊ – ĐƯỢC hay PHƯỚC – HỌA thì luôn HÀI LÒNG và CHẤP NHẬN để NHÂN QUẢ quyết định xử lýNHƯ NÓ ĐANG LÀ! Bởi…

Ta và Pháp ĐANG là
CÁI ta và nó (tác ý riêng và chung) ĐÃ là
Ta và Pháp SẼ là
CÁI ta và nó (tác ý riêng và chung) ĐANG là…m

Nam Mô THƯỜNG BẤT KHINH Bồ Tát Ma Ha Tát

Thương kính chúc muôn loài Sức Khỏe Bình Thường, luôn An Lành với „Ý NHƯ VẠN SỰ như nó đang là nghĩa là BIẾT KHÔNG THÊM để THÂN có thể YÊN, TÂM có thể AN, THẾ GIỚI có thể HÒA BÌNHNHÂN SINH có thể AN LẠC được ngay sát-na đang là và trong vô lượng sát-na đang là tiếp nối!

Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
Namo Bhaisaijya Guru Vaiḍuria Prabhà Ràjàya Tathàgatàya

Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ sư phát minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“; sáng lập “Zentrum PFBC” là chữ viết gọn của „Trung Tâm PERG Nghiên Cứu Chẩn Trị bệnh Long-COVID“ – tiếng Đức: „Zentrum PERG für Forschung und Behandlung Long-COVID Krankheiten“, tiếng Anh: “PERG-Center for Research and Treatment of Long-COVID Diseases”
Thứ SÁU ngày 01.03.2024

Khám phá thêm từ P.E.R.G.® nach NGOs

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc