Lớp học hôm nay, trong Trại Quản Thúc Cải Huấn Thanh Thiếu Niên Phạm Pháp (Jugendarrestanstalt, viết tắt là JAA) chỉ có 8 em – tối đa là 10. Vì sao chỉ có 10? Thứ nhất, vì phòng nhỏ và hẹp, chỉ đủ chỗ cho 10 em. Thứ hai, tránh việc lập bè phái theo gốc gác chủng tộc gây xung đột và khó khăn cho lớp học. Thứ ba, nhiều quá khó hướng dẫn và thực tập!
Đa phần các em thuộc gia đình có gốc nước ngoài đến từ Trung Đông, Phi Châu hay Đông Âu, nhưng sanh và lớn lên tại Đức.
Sau tháng chín 2015, dường như bởi vì câu nói “Chúng Ta Khắc Phục Được” (Wir schaffen es!) của bà Thủ Tướng Đức, mà làn sóng người tỵ nạn từ Syria, Libanon, Irak, Iran… đến Đức ngày càng tăng – đến nay la2 tháng mười một năm 2016 đã có phần thuyên giảm!. Thành phần thanh thiếu niên chiếm trên 50 phần trăm. Họ đang theo học các khóa tiếng Đức một năm để hòa nhập. Vì vậy cho nên, nay cũng có một vài em mới tỵ nạn được chừng một năm “được” đưa vào trại cải huấn – chỉ vì tội “KHÔNG CHỊU ĐI HỌC”.
Nước Đức là một quốc gia xã hội nhân bản, có thể nói rằng: Đứng hàng đầu thế giới! Ví dụ, có một ai đó từ trên trời may mắn “rớt” ngay vào lãnh thổ Đức. Thì, trước tiên họ được công an đưa đến cục cảnh sát để lấy lời khai. Nếu có bệnh hoạn gì đó, thì họ được đưa ngay vào bệnh viện để cấp cứu – không cần phải biết họ tên gì, từ đâu đến, có giấy tờ tùy than hay không (!). Sau đó thủ tục hành chánh tuần tự diễn tiến như được đưa đến một trại sơ tiếp nhận tỵ nạn (nếu người này muốn xin tỵ nạn!) để xúc tiến thủ tục tỵ nạn, bằng không đưa về một chỗ tạm trú để điều tra lý lịch. Dù chưa biết họ là ai, đến từ đâu, có giấy tờ hay không, sau khi nhập trại, họ được hưởng những tiêu chuẩn xã hội, y tế như một người dân bản xứ được tài trợ xã hội (!)
Có tiểu bang cấp tiền túi. Có nơi không cấp tiền túi, nhưng phát thức ăn. Lại có tiểu bang cấp thẻ mua thức ăn, không phát tiền. Thủ tục xét đơn tỵ nạn quá lâu. Trung bình 6 tháng sau khi khai báo, mới có điều kiện nộp đơn xin tỵ nạn. Cò trường hợp, đơn tỵ nạn bị bác, nhưng mãi đến 6 năm sau mới bị trục xuất (!) Cho nên đây là một trong nhiều lý do khiến sự “kỳ thị, bài ngoại” ngày càng tăng. Những vụ tấn công các nơi tạm trú của người tỵ nạn ngày càng cao.
A. Đôi điều về Trại Quản Thúc Cải Huấn JAA
Nước Đức sau ngày thống nhất 03.10.1990 có tổng cộng 16 tiểu bang. Tổ chức hành chánh quốc gia này theo thể chế Liên Bang. Dù có một Quốc Hội chung cho cả nước, nhưng mỗi tiểu bang đều có quốc hội riêng cho tiểu bang mình. Những đạo luật đã được quốc hội thông qua, nhưng chưa được Thượng Viện (Bundesrat) chuẩn y hoặc chưa được Tổng Thống ký phê chuẩn thì các tiểu bang tùy theo đó áp dụng, không có tính cách bắt buộc (!)
Cũng như vậy, việc quản thúc thanh thiếu niên phạm pháp do một đạo luật tòa án thanh thiếu niên (Jugengerichtsgesetz, viết tắt là JGG) quy định. Dù quy chiếu theo đạo luật chung cho cả nước, nhưng mỗi tiểu bang cũng có những quy tắc riêng của mình.
Theo đạo luật JGG, tiểu bang Niedesachen hiện có năm (5) Trại Quản Thúc Thanh thiếu Niên Phạm Pháp (JAA):
1. JAA Emden có 28 chỗ cho thanh thiếu niên và 12 chỗ cho thanh thiếu nữ;
2. JAA Göttingen có 12 chỗ cho thanh thiếu niên và 8 chỗ cho thanh thiếu nữ;
3. JAA Neustadt có 20 chỗ cho thanh thiếu niên;
4. JAA Nienburg (nơi chúng tôi công tác) có 25 và đang mở rộng thành 35 chỗ cho thanh thiếu niên;
5. JAA Verden có 37 chỗ cho thanh thiếu niên và 8 chỗ cho thanh thiếu nữ.
Trách nhiệm của từng cở sở này trực thuộc vào sự quy định của tiểu bang Niedersachsen.
Căn bản và sự thiết kế mỗi Trại JAA tùy thuộc vào quy định thực thi việc quản thúc thanh thiếu niên phạm pháp (Jugendarrestvollzugsordnung, viết tắt là JAVVollzO) và tiểu bang.
Các em tuổi từ 14 đến 21. Tùy hình phạm, các em bị án quản thúc cải huấn từ 1 ngày đến 4 tuần lễ. Đây không phải là tù tội, mà là một hình thức câu lưu ngắn hạn hay quản thúc dài hạn hoặc giới hạn tự do.
– Giới hạn tự do: Chỉ kéo dài trong 47 tiếng, thông thường vào hai ngày nghỉ cuối tuần
– Câu lưu ngắn hạn: Cho đến 4 ngày
– Quản thúc dài hạn: Từ 1 đến 4 tuần lễ.
Giải pháp quản thúc cải huấn:
– không phải là một hình phạt thanh thiếu niên mà là một biện pháp giáo dục.
– được bổ sung với những biện pháp sư phạm và giáo dục được thực hiện bởi một đội ngũ chuyên nghiệp có kỹ năng và kinh nghiệm cao; ngoài các nhân viên tư pháp quản lý trại.
Trại JAA quản thúc cải huấn thanh thiếu niên phạm pháp tạo cơ hội ảnh hưởng đến những người chưa trưởng thành qua phương pháp sư phạm đặc hình và một thiết kế mạng lưới rộng rãi với các cơ sở điều trị ngoại viện. Biện pháp thi hành quản thúc giúp cho thanh thiếu niên phải tự đối đầu với những tình huống và cách cư xử khó khăn trong cuộc sống đã dẫn đến hành vi sai trái của họ.
Ngoài những công việc như tiếp nhận, sắp xếp phòng giam, lo việc ăn uống, giám sát và thủ tục xuất trại, dịch vụ thi hành bản án chung còn thực hiện các biện pháp chăm sóc và điều trị.
Dịch vụ xã hội có trách nhiệm giáo dục bằng hình thức giúp từng cá nhân hay làm việc nhóm, liên hệ với các cơ sở ngoại vi cũng như các tổ chức độc lập cũng như với phụ huynh, người giám hộ hay những người quan hệ khác của các em bị quản thúc. Tránh tái bị quản thúc và việc phòng ngừa ví dụ như cộng tác với trường học, công an cảnh sát và các cơ sở giúp đở thanh thiếu niên cũng là những yếu tố quan trọng cho phạm vi toàn diện của dịch vụ xã hội.
Dịch vụ tâm lý có trách nhiệm đào tạo và bổ túc nghề nghiệp của nhân viên. Ngoài ra, can thiệp khi có tình huống khủng hoảng tâm lý xảy ra bằng những buổi đàm thoại riêng hay thảo luận nhóm
Hầu giúp đở và tác động những người trẻ bị quản thúc, trong Trại JAA có đưa ra và thực hiện nhiều biện pháp. Chẳng hạn như:
a. Các biện pháp làm việc có:
– Học hành và thực tập (hiện do tôi hướng dẫn và điều hành) chuyển hóa thân tâm, chuẩn bị cho nghề nghiệp sau này
– Những công việc thủ công như sơn, tân trang, đồ gỗ và làm vườn;
b. Các biện pháp xử lý có:
– Phòng ngừa nghiện ngập (ma túy, rượu…);
– Phóng chiếu những hình tội đã gây ra;
– Thực tập xin việc làm;
– Biết sử dụng tiền bạc và thanh toán nợ nần;
– Thảo luận nhóm đối với các trẻ trốn học.
c. Các hoạt động giải trí
– Thể thao ngoài trời
– Các giờ giải trí có nội dung lành mạnh như xem phim và làm bài phản ảnh tâm lý, thực tập nấu ăn, làm thủ công v.v…
(Trong Trại JAA, các em còn được tôi hướng dẫn tập thở, tập khí công, … và còn được tôi trị bệnh nữa (!). Việc trị bệnh là trường hợp ngoại lệ và được Giám ĐốcTrại cho phép, để giúp các em được an ổn thân và tâm suốt những ngày bị quản thúc (!)
d. Hỗ trợ tinh thần
Do một vị linh mụcngười Đức đến mỗi tuần một giờ. Các em không bị bắt buộc phải tham dự giờ này, mà tùy hỷ! (trên 80 phần trăm theo đạo Hồi!)
(Trích soạn dịch từ tờ rơi (Fleyer) giới thiệu Trại JAA của tiểu bang Niedersachsen)
B. VÀO ĐỀ
Trong tám em hôm nay có hai em mới đến Đức xin tỵ nạn được 6 tháng, đang ở trong một trại tỵ nạn và theo học một khóa tiếng Đức một năm. Một em16 tuổi đến từ Libanon, em còn lại tên 17 tuổi đến từ Syria. Thật sự mà nói, nhìn nét mặt hai em này sẽ đoán được số tuổi của chúng cao hơn nhiều! Tiếng Đức chưa thông, tiếng Anh cũng bập bẹ.
Còn mình thì 47 năm qua đâu có cơ hội để dùng tiếng Anh trong sự giao tiếp. Vì lẽ đó nên việc đàm thoại và hướng dẫn thật khó khăn vô vàn! Nhưng cũng rất vui! Bởi đây là cơ hội để có thêm kinh nghiệm sống và hành!
Có tiếng gõ cửa! Tôi mời vào!
Cô S. tác viên xã hội và một cậu thanh ngoại quốc bước vào lớp học.
– “Chào Thầy JIP! Xin lỗi Thầy JIP. Bởi em K. mới giải quyết với tôi vài thủ tục hành chánh, nên đến trễ!”, cô S. nói
– “Chào Cô! Không sao! Mời em K. vào chỗ ngồi!”, tôi lên tiếng.
Sau khi cô S. rời phòng học và cánh cửa đóng lại, thì:
– “Khổ rồi! Khổ rồi!”, em K. lớn tiếng càu nhàu.
– “Từ từ nào! Chuyện gì vậy!”, tôi hỏi.
– “Lúc nãy, cô S. nói là chiều nay sẽ có nhân viên giúp đở thanh thiếu niên phạm pháp của tòa án đến tìm em tại đây! Thôi tiêu đời rồi! Chắc lại bị thêm hai tuần nữa rồi!”, em K. giải thích.
– “Sao vậy! Chuyện gì cũng từ từ giải quyết được hết mà!”
– “Thầy JIP ơi! Thầy không biết đó thôi! Em phải chịu vô đây ngồi hai tuần về tội bỏ học đi ăn cắp kiếm tiền mua ma túy hút! Chỉ còn hai ngày nữa là ra trại! Mẹ em rất đau lòng và buồn vì hai tuần lễ bị quản thúc của em! Em rất nhớ nhà! Nay, nếu ông này đến để bàn thêm cái tội đánh lộn của em nữa thì chắc phải “nếm” thêm hai tuần nữa! Chắc em chịu hết nỗi luôn! Vả lại mẹ em chưa biết chuyện này, vì em giấu, sợ mẹ đau lòng! Chắc mẹ em sẽ buồn nhiều hơn nữa! Em nhớ nhà lắm! Nên em không biết phải tính sao bây giờ nữa! Thầy JIP ơi! Em đang nhức đầu như búa bổ Thầy ạ! Thầy giúp em với!”, em K. buồn rầu, bực tức, than vãn.
-“Em lên phía trước này và ngồi vào ghế của Thầy. Thầy giúp cho hết nhức đầu trước, rồi sẽ thảo luận tiếp!”
Em K. bước lên phía trước, ngồi xuống ghế và tôi làm vài động tác để cắt cơn nhức đầu của em. Khoảng một phút sau.
– “Ui! Đả quá! Hết rồi!”. Em K. nói và lúc lắc cái đầu. Đứng lên và trở về chỗ ngồi.
– “Chuyện của em bây giờ sao Thầy! Em không muốn ngồi tiếp hai tuần ở đây nữa đâu! Em nhớ nhà lắm! Thầy chỉ cách giúp em với!”, em K. cầu cứu.
– “Em K. à! Em mới vừa được nghe cô S. báo cho biết, chiều nay sẽ có nhân viên giúp đở thanh thiếu niên phạm pháp của tòa án đến nói chuyện với em. Cô S. đâu đã nói rằng, nhân viên ấy đến để thảo luận về hình tội bạo lực của em đâu. Em vì sợ, nên kinh hoảng mà tưởng tượng thế thôi! Còn nếu vấn đề bạo hành của em được mang ra thảo luận và chịu hình phạt, thì em cũng có thể thương lượng với nhân viên ấy được mà! Nghĩa là, nếu sự việc đó là sự thật, thì em yêu cầu cho em được về nhà trước, rồi sau đó sẽ chịu hình phạt, sau khi trình bày với mẹ và gia đình về chuyện bạo hành này, có phải thế không?”
– “Ồ! Em cám ơn Thầy! Tại sao mình không nghĩ ra điều này hè!”, em K. hớn hở nói.
C. KHI BÒ “KHÓC”
– “Xin lỗi các em! Chuyện của em K. cũng là đề tài chung cho các em đó! Mình đã gây ra tội thì cũng phải can đảm nhận hình phạt, phải không? Vì sao:
Vì tôi ĐANG là cái tôi ĐÃ là và
tôi SẼ là cái tôi ĐANG LÀM.
Có phải vậy không? Các em đang có mặt bây giờ trong Trại JAA này cũng là kết quả của cái các em ĐÃ làm, phải không. Vậy mai đây các em như thế nào thì điều này tùy vào những gì các em ĐANG làm, nghĩa là phải trả nợ chứ! Có gì đâu mà phải than van! Khi các em dùng vũ lực đánh người ta, các em rất “anh hùng”, phải không! Vì vậy cho nên các em cũng phải “dũng cảm” lên khi ngồi ở đây chịu hình phạt chứ! Các em bị người ta đánh, các em có biết đau không?”
– “Dạ có chứ! Nhưng “sướng” tay Thầy ạ!”, vài em lên tiếng.
– “Được! Nhưng khi các em bị ai đó đánh gây thương tích, về nhà bố mẹ em có chăm sóc cho em và đau buồn không?”
– “Dạ có!”
– “Vậy các em đánh người ta đau, bố mẹ họ có đau lòng hay không?”
– “Chắc cũng có Thầy ạ!”, một em phát biểu.
– “Các em à! Cho dù bố mẹ các em mãi lo sinh kế nên ít quan tâm đến các em, vì vậy các em mới ra nông nỗi này! Nhưng khi bố mẹ thấy con mình bị người khác đánh thương tích đầy mình, thì bố mẹ của các em cũng đau nhức từng thớ thịt, như khi chính bố mẹ em bị người ta đánh đập vậy, phải không? Vì hình hài của các em cũng chính là thân thể của bố mẹ các em, và ngược lại.”
Cả lớp cúi đầu, im lặng!
-“Sau đây, Thầy kể cho các em nghe một câu chuyện rất cảm động về cái “KHÓC” hay “NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT” của một con bò. Câu chuyện này xảy ra tại Thái Lan và được truyền tải trên các trang mạng, mà Thầy có duyên đọc được. Câu chuyện đại ý như sau:
Một ngày nọ, người ta thấy có một con bò bị một người nông dân kéo lê lết trên đường hướng về lò mổ. Con bò chống hai chân trước thẳng đứng, để hãm sức kéo của người nông dân. Nhưng nó vẫn bị lôi đi! Trong khi đó, hai con mắt của nó tràn đầy nước mắt. Dường như nó muốn nói điều gì đó mà con người không ai có thể hiểu được!
Người nông dân không màn đến sự kiện thê lương này, mà vẫn ra sức kéo lết con bò đi đến lò mổ. Có một đoàn người du lịch được một vị tăng sĩ Phật Giáo hướng dẫn thấy cảnh thương tâm ấy, nên họ đã góp tiền để mua “phóng sanh” con bò này, để nó không bị làm thịt. Sau khi mua con bò này xong, họ dẫn nó đến một ngôi chùa gần đó nhờ nơi đây nuôi dùm.
Con bò sống trong ngôi chùa ấy một thời gian thì sinh ra một con bò con!
Lúc đó, người ta mới vở lẽ ra rằng, vì sao con bò lúc bị kéo đến lò mổ đã không chịu đi mà còn khóc ròng! Vì nó không nói được tiếng người, nhưng qua những dòng nước mắt ấy, nó muốn năn nỉ xin người ta đừng giết “con nó”! Vì nếu nó bị giết thì cái “bào thai” trong bụng cũng phải chết theo!
Các em thấy đó! Tình mẹ thương con bao la như thế nào! Dù đó không phải là con người, nhưng loài thú cũng biết thương con mình! Con thú còn có tình thương đối với con mình như vậy hà huống là con người!
Thầy biết chắc chắn một điều là bố mẹ của các em cũng rất đau buồn về những hành vi sai trái của các em. Và nhất là rất đau đớn khi các em đánh lộn mà bị thương tích. Còn khi các em gây thương tích cho người khác, thì bố mẹ của họ cũng đau lòng như vậy, có khác gì đâu phải không?
Mình không dùng bạo lực để giải quyết vấn đề, không phải vì mình thua kém người khác. Mà chỉ vì mình không muốn làm cho bố mẹ của họ đau lòng, cũng như chính đối với bố mẹ của mình vậy!”
D. KẾT
Em xúc động lắm Thầy ạ! Em mong sao ngày giờ trôi mau để ra khỏi Trại mà về ôm mẹ, xin lỗi mẹ về những điều sai trái của em và hứ rằng từ nay sẽ có ý thức và nhận biết những hành vi của mình để không tái phạm nữa!”, em K. nói.
– “Vâng! Đây không phải là giờ giảng về đạo đức. Nhưng qua câu chuyện trên, các em, kể cả Thầy nữa, hãy thiết lập xây dựng một cuộc sống lành thiện để không làm bố mẹ đau lòng và buồn khổ nữa. Vì mình chính là một hình dạng khác của bố mẹ. Mình làm tổn thương mình là chính mình làm cho bố mẹ bị tổn thương! Đây là một nguyên lý tự nhiên, không mang tính cách triết lý, đạo đức, chủ nghĩa hay tôn giáo gì cả!”
Một tuần sau, tôi được giám đốc Trại mời đến văn phòng, có cả sự hiện diện của cô S. tác viên xã hội nữa. Vị giám đốc chào và mời tôi ngồi. Ông nói: “Chúng tôi có một tấm giấy hồi báo của em K. mới xuất trại mấy ngày và gửi cho cô S. để chuyển cho Thầy đó!. Thầy JIP đọc đi!” Tôi nhận mảnh giấy và đọc.
Thấy tôi đọc xong, cô S. nói: “Em K. vào buổi chiều hôm ấy có gặp nhân viên giúp đở thanh thiếu niên phạm pháp của tòa án. Quả thật, nhân viên này đã đến để thảo luận với em về hình phạt tội đánh người gây thương tích của em ấy.
Em K. đã thuật lại câu chuyện “Con Bò KHÓC” do Thầy kể cho nhân viên ấy nghe. Và thỉnh cầu cho phép em trước tiên được về nhà thăm mẹ rồi sẽ chịu án sau. Em K. có để lại một tờ cam kết và “thề” rằng, sau khi nghe câu chuyện Thầy JIP kể, sẽ không bao giờ có hành vi bạo lực đánh người nữa. Lý do: Không muốn làm mẹ mình cũng làm cho những bà mẹ khác bị “thương tích, đau đớn hình hài”! Vì lẽ mình bị đánh đau thì mẹ mình cũng đau; và mình đánh người khác đau thì mẹ của họ cũng đau!!!
– “Tình hình của em K. hiện nay ra sao rồi?”, tôi thắc mắc.
– “Thầy JIP à! Qua những lời lẽ chân tình, nguyện sửa đổi hành vi tà vậy với những lý lẽ rất vững chắc, nên em K. được miễn tù quản thúc hai tuần. Mà án này được đổi thành những giờ “lao tác xã hội” trong một viện dưỡng lão. Đó là tâm nguyện của em. Chúng tôi hy vọng rằng, có thể qua những giờ lao tác xã hội được gần gủi những người già neo đơn, em K. sẽ thật sự thay đổi tính nết, cũng chỉ vì biết “thương mẹ”. Chúng tôi cám ơn Thầy JIP rất nhiều. Qua những câu chuyện của Thầy, các em có được những hạt mầm nhân thiện để chuyển hóa thân và tâm, để không tái phạm mà lâm vào vòng lao lý khổ cực nữa. Đây chính là những lời hồi báo của các em lúc làm thủ tục chuẩn bị xuất trại với tôi.” Cô S. trả lời.
– “Trại JAA của chúng tôi rất sung sướng và hãnh diện có sự hợp tác của Thầy! Nhất là đối với các em! Kể cả nhân viên của Trại cũng được “hưởng lây”! Và đây là giấy chứng nhận của Trại cấp cho Thầy đây!”
– “Xin cám ơn Ông, toàn thể nhân viên Trại và nhất là các em! Vì không có các em, cũng như sự tạo duyên của quý vị thì tôi không có “duyên” để giúp các em. Việc làm này cũng là tâm nguyện của tôi, vì “thanh thiếu niên là tương lai của nước nhà”. Giúp các em chuyển hoá lành thiện thân tâm cũng hính là một đóng góp không nhỏ và tích cực cho tương lai của đất nước này vậy! Xin cám ơn tất cả!”
E. PHỤ ĐÍNH
Trại Giam Vechta
Trại Quản Thúc Cải Huấn Thanh Thiếu Niên tại Nienburg
CHỨNG NHẬN
Trại Quản Thúc Cải Huấn Thanh Thiếu Niên (Jugendarrestanstalt, viết tắt là JAA) Nienburg trực thuộc sự quản lý của Trại Giam Vechta và là một trong năm Trại Quản Thúc Cải Huấn trong tiểu bang Niedersachsen. Thẩm quyền của từng Trại Quản Thúc Cải Huấn Thanh Thiếu Niên được quy định bởi kế hoạch thi hành phán quyết của tiểu bang Niedersachsen. JAA Nienburg thi hành phán quyết của 15 toà án tiểu bang Niedersachsen cũng như 3 toà án khác thuộc tiểu bang Bremen. JAA Nienburg có tổng cộng 25 chỗ cho nam thanh thiếu niên.
Việc câu lưu cải huấn thanh thiếu niên quy chiếu theo đạo luật về toà án thanh thiếu niên. Đó không phải là một hình phạt, mà là một phương tiện để rèn luyện mang tính cách giáo dục. Việc câu lưu cải huấn giúp cho thanh thiếu niên phạm pháp ý thức được rằng họ phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về hành vi sai trái của mình; và ở đây họ cũng được hướng dẫn hầu khắc phục những khó khăn đã đưa đẩy gây nên những hình tội. Trên nguyên tắc, cơ quan lập pháp quan niệm rằng sự phát triển của thanh thiếu niên cần được hỗ trợ trong khuôn khổ câu lưu để cải huấn.
Ông NGÔ Ngọc Diệp, đã cộng tác với JAA Nienburg từ ngày 01.01.2010 cho “phương án học đường” (Schulprojekt). Qua phương án này, các thanh thiếu niên bị câu lưu được học tập để hiểu tốt hơn về những tác động dẫn đến hành vi phạm pháp và xung đột có tính cách cá nhân qua sự hướng dẫn và những lý giải gần gủi với cuộc sống hầu giúp họ làm mới giá trị bản thân.
Trong khuôn khổ hỗ tương sinh hoạt nhóm, họ được thực tập và tích hợp những tương tác xã hội mới. Ông NGÔ Ngọc-Diệp đã thành công trong việc tác động các nhóm được sắp xếp khác nhau và không đồng nhất cũng như giúp họ thể hiện được tính tích cực và tự kiểm trong giờ học. Các thanh thiếu niên bị câu lưu được Ông hướng dẫn để tự giúp đỡ lẫn nhau trong việc phát huy những giải pháp có tính cách chiến lược và qua đó họ sẽ khám phá ra những cách nhìn mới trong việc lý giải trách nhiệm bản thân – bằng những phương sách có thẩm quyền của Ông
Tóm lại, sự nỗi bật ở Ông NGÔ Ngọc-Diệp là một cộng tác viên rất có lương tâm, có định hướng mục tiêu và óc sáng tạo.
Ký tên và đóng dấu của Trại JAA Nienburg – JVA Vechta
ký tên . . .
Thanh Tra Viên Cơ Quan Quản Lý Trại Giam
Giám Đốc Trại JAA Nienburg
Viết xong ngày thứ bảy 05.11.2016 / Hannover
F. KẾT
Kính thưa các Bạn.
Tất cả mọi pháp sinh thành hoại diệt đều không ngoài chân lý miên viễn sau:
Bạn ĐANG LÀ
CÁI Bạn ĐÃ LÀ
Bạn SẼ LÀ
CÁI Bạn ĐANG LÀ…M
Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ sư phát minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“; sáng lập“Zentrum PFBC” là chữ viết gọn của „Trung Tâm PERG Nghiên Cứu Chẩn Trị bệnh Long-COVID“ – tiếng Đức: „Zentrum PERG für Forschung und Behandlung Long-COVID Krankheiten“, tiếng Anh: “PERG-Center for Research and Treatment of Long-COVID Diseases”
Chủ Nhật ngày 05.11.2023
[cập nhật bài đăng ngày 05.11.2016]
#tieusuvahanhhoat_perg
#sotaytraicaihuan_perg
pergbs_perg
#yly_perg


Bình luận