… xe mới vừa mới tấp vào chỗ đậu dành cho nhân viên Trại Cải Huấn Thanh Thiếu Niên Phạm Pháp (Jugendarrestanstalt, viết tắc là JAA) tại Nienburg – cách chỗ cư ngụ gần 70 cây số. Chưa kịp tắt máy, có bốn thanh thiếu niên Jami (15), Kreuz (17), Mohamed (16) và Jonni (20)– tên ca1c em được đổi vì lý do phòng hộ dữ liệu cá nhân (Datenschutz – vừa vui mừng, la ó và ập đến xe. Còn ở ngoài ngõ ra phía trước trại, có thêm bốn năm người lớn và trẻ tuổi cũng có, đang đứng ngóng vào bên trong bãi đậu. Trong khi đó, bên trong những cánh cửa sổ, phía tay mặt bãi đậu xe, là Ty Tài Chánh tỉnh Nienburg, có một số nhân viên đang khó chịu đứng nhìn ra, họ không biết chuyện gì xảy ra cả!
Bốn em vui mừng lớn tiếng chào đón:
“Guten Morgen, Sensei Diệp!” (Kính chào Thầy Diệp!)
Vừa tắt máy xe, chưa kịp mở cửa thì chúng đã mở cửa dùm rồi.
Bước ra ngoài, chúng từ đứa ôm chầm lấy tôi, rồi lớn tiếng hớn hở nói.
Jami: „Hôm nay em được về nhà. Và luôn nhớ những lời Thầy nhắn nhủ. Em rất trân quý học đường và sẽ không bao giờ bỏ học một ngày nào nữa hết! Thầy yên tâm! Em cám ơn Thầy! Và chúc Thầy luôn mạnh khỏe để giúp đỡ chúng em! Tạm biệt!“
Đến lượt Kreuz.
„Thầy khỏe không? Em sẽ không bao giờ đi ăn cắp để lấy tiền mua thuốc hút nữa. Để không bao giờ trở lại cái trại cải huấn hắc ám này nữa!“
Tiếng một em khác: „Hê! Mày xong chưa? Còn đến phiên tao chứ mậy!“
„Thầy Diệp ơi! Em hẹn sẽ gặp Thầy để mình đi uống cà phê! Nhưng không phải ở trại giam này nữa đâu nhé! Em có danh thiếp của Thầy và sẽ liên lạc Thầy sau! Chúc Thầy luôn vui vẽ và mạnh khỏe nhé! Tschüß (chào)“. Jonni dành nói lời từ giả trước Mohamed.
„Còn Mohamed thì sao?“, tôi hỏi.
“Em cũng chào từ giả Thầy! Nhớ lời Thầy, em sẽ không bao giờ “hạ cẳng tay thượng cẳng chân” nữa! Trong tù chán bỏ phèo! Nhưng em muốn học võ, học khí công và “tập thở” do Thầy dạy tụi em trong tù! Làm sao liên lạc được với Thầy, để Thầy giúp tụi em sau này nữa?”
“Được rồi, đây là tấm danh thiếp của Thầy”, tôi mở ví lấy ra một cái danh thiếp trao cho Mohamed. Hắn nhận bằng hai tay và đưa lên trán trân trọng!
“Mai này, có điều kiện hay cần giúp đở gì thì các em liên hệ với Thầy!”.
Tôi nói chung với tất cả.
“Thôi, chúng em chào Thầy. Ba Mẹ, bạn gái và chị tụi em đang chờ phía trước kìa! Tschüßßß!”
Chúng réo lên rồi chạy ra đàng ngõ.
Bổng dưng chúng đứng khựng lại, quay cổ ngó lên các cánh cửa sổ và thấy các nhân viên Ty Tài Chánh vỗ tay lớn và ai cũng dơ “ngón tay cái lên” để tán thưởng chúng. Sau đó, họ quay về phía tôi và cũng ủng hộ bằng một tràn pháo tay cùng với “ngón tay cái” dơ lên.
Tôi chắp hai tay trước ngực, gập người đáp lễ. Rồi quay lưng tiến về cánh cửa sắt của trại JAA, nằm đối diện với Ty Tài Chánh tỉnh Nienburg.
Ngày thường, tôi thường đậu xe phía Ty Tài Chánh, khi phía bên trại không còn chỗ. Và cũng thường bắt gặp những ánh mắt tò mò, ngờ vực của các nhân viên ngồi bên trong những cánh cửa sổ trổ ra hướng trại JAA. Có lẽ họ đặt nghi vấn rằng: Tại sao có một gã ngoại quốc “da vàng mũi tẹt”, từ tháng bảy năm nay (2010) cứ mỗi thứ hai và thứ năm hay đậu xe bên hông khu nhà của Ty Tài Chánh, rồi tiến vào trại JAA, nơi quản thúc cải huấn thanh thiếu niên phạm pháp đủ các chủng tộc? Y làm gì trong đó? Có phải y cũng là một phạm nhân? . . .
Có lẽ những người ấy còn rất nhiều thắc mắc ẩn chứa trong lòng, về một gã Á châu ấy! Để ngầm trả lời họ, tôi hay đáp lại bằng một “nụ cười hàm tiếu”. Riết rồi, họ cũng nhoẽn miệng cười, khi bắt gặp tôi đang đậu xe…
Bấm chuông gọi cửa. Tiếng reo của cái chuông thật “khiếp đãm”! Ai không quen, cũng phải giật mình hay lạnh người! Có tiếng lách cách của cái chìa khóa trong ổ khóa cửa. Cánh cửa được nặng nề mở ra. Cô giám đốc trại – một thiếu nữ nhỏ người, thấp hơn tôi một cái đầu và trẻ trung ngoài 30- đón tôi ở ngạch cửa. Cái không khí lạnh tanh và vắng lặng của phòng tiếp đón, có thể làm cho người mới tới chùn lòng!
Cô cất tiếng chào rồi ôm tôi (cách đón tiếp của Tây phương của những người thân quen!). Cô nói:
“Chúng tôi rất sung sướng và hạnh phúc kể từ ngày có sự hiện diện thường xuyên của Bạn (Du). Cám ơn Bạn đã mang tia nắng và sự nồng ấm đến cho trại, cho chúng tôi và cũng cho các em phạm pháp nữa! Mong rằng, Bạn đến với trại mỗi ngày, không chỉ riêng ngày thứ hai và thứ tư!”
“Dạ! (Ja). Tôi rất muốn, nhưng hoàn cảnh không thuận tiện. Vì lẽ phải dành mấy ngày còn lại cho Chùa. Ở đó, tôi còn có nhiều Phật sự để làm lắm. Nhất là hướng dẫn học sinh Đức và người bản xứ. Họ muốn đến viếng thăm Chùa, tìm hiểu sự sinh hoạt và tu tập của chúng tôi, đặc biệt là tìm hiểu về cốt lõi giáo lý Phật Đà để ứng dụng trong cuộc sống hầu được lợi lạc cho bản thân, gia đình và xã hội nữa! Thôi đành vậy!”, tôi đáp.
“O.K. Tôi hiểu!”, cô giám đốc nói.
Phải qua một cánh cửa khác, cũng bị khóa chặt, của một dàn song sắt cao đến trần nhà, mới đến phòng điều hành trại. Ở đây tôi nhận một chùm chìa khóa, gồm chìa khóa của phòng học, tủ dụng cụ (cất chứa tài liệu hướng dẫn, máy vi tính, máy chiếu hình, phim ảnh có nội dung cải huấn, văn phòng phẩm, những tọa cụ và bồ đoàn, cái chuông . . . – những thứ sau này do tôi mang đến để các em tập ngồi “hít thở tịnh tâm”, tập khí công, yoga v.v…), nhà vệ sinh . . . Riêng cái chìa khóa “tù” to đùng có túi đeo lủng lẵng bên hông – có thể mở được mọi cánh cửa sắt của trại và các phòng giam – thì tôi không “ưa” nhận!
“Vì sao Bạn không nhận?” Các nhân viên của trại hỏi.
“Bởi lẽ tôi đến đây để hướng dẫn, sinh hoạt giúp các em “chuyển hóa thân và tâm” để chúng không tái phạm rồi lại bị giam hãm trong tù nữa! Điều này chắc hẳn là các em không bao giờ muốn nó xảy ra. Chứ tôi không phải là một người “giám thị tù nhân”. Để được “mắt nhìn mắt ngang tầm nhau giữa tôi và các em”, để tạo niềm tin đối với chúng, thì mới hướng dẫn và truyền đạt được những điều lành thiện đến các em được. Lại nữa, mỗi ngày – trừ lúc chúng bị nhốt vào phòng giam, thì lúc nào đối diện với quý vị chúng cũng có ấn tượng “tù đày” khi nhìn thấy cái chìa khóa ấy treo lũng lẳng bên hông của quý vị, cũng như tiếng va chạm của chùm chìa khóa gây ấn tượng lạnh lung và khiếp đảm rồi!”
“Nhưng trong giờ hướng dẫn của Bạn, nếu bọn chúng gây rối loạn hay làm khó khăn cho lớp học, thì Bạn có thể giam chúng vào “khám”!”, một cô giám thị thương tình góp ý. (Các giám thị có nam và nữ, chứ không chỉ có riêng nam mà thôi!)
Tôi mĩm cười và đáp: “Bọn chúng không làm gì được tôi đâu! Tôi có “Kungfu” mà!”
Mọi người cười rộ lên.
Cô giám đốc trại chêm vào: “Nhưng dù sao Bạn cũng cầm cái điện thoại báo động này đi! Trường hợp khẩn cấp, hoặc khi có em nào muốn đi thăm nhà vệ sinh, thì bấm số này nè… để chúng tôi cho người lên dẫn em ấy đi. Bạn cũng không được quyền bỏ lớp học để ra ngoài, để chúng một mình trong lớp. Đây là quy lệnh của trại do Bộ Tư Pháp quy định. Mong Bạn hoan hỷ cầm theo cái điện thoại này nè!”
Nói xong, cô ấy trao cho tôi một cái điện thoại nhỏ cầm tay để bỏ vào túi áo.
Đây là biện pháp an ninh cho trại nói chung, cho tánh mạng của nhân viên giám thị và của các tù nhân nói riêng và cho chính cả bản thân tôi nữa. Đã có lần xảy ra chuyện rồi:
Vào một buổi sáng, khi vừa đến phòng điều hành trại, thì tôi được một giám thị cho biết, cô giám đốc trại có điều muốn nói chuyện và mời tôi lên văn phòng trại nằm ở tầng lầu trên để gặp cô ấy. Trong văn phòng, ngoài cô giám đốc trại còn có một nhân viên khác nữa. Người này cho tôi xem trên màn hình máy vi tính một số hình ảnh của một giám thị, không cho thấy mặt, bị cứa cổ và một số vết thương bầm tím ở cánh tay và vai. Vào cuối tuần, trong lúc trông coi một em làm vệ sinh trong hành lang trại, đã bị một em bất ngờ ôm sau lưng, dung một lưỡi lam cạo râu kè vào cổ rạch một đường. Nhân viên này kháng cự thì bị em ấy dùng cán chổi quét nhà đập vào đầu, đánh lên vai và cánh tay. Cũng may, nghe tiếng kêu cứu của nhân viên này, các giám thị khác từ phòng điều hành ập ra giải cứu. Sau đó, em ấy bị đưa qua trại giam khác dành cho tù nhân phạm trọng tội – bởi hành vi cố tình đã thương nhân viên công lực. Em này vì vậy không còn được tiếp tục ở trại cải huấn này nữa. Cho dù em chỉ bị giam cải huấn 2 tuần về tội “đã thương chúng bạn trong trường học”; nhưng với hành vi trên, thì hình phạt nặng hơn.
Các nhân viên giám thị trong tù vẫn biết rằng, khi các em vào đây thì luôn mang theo tâm trạng oán hận cuộc đời, thù hằn vị thẩm phán tuyên phạt và nhân viên nhà nước… Chưa đề cập đến những áp lực ức chế đè nén khác trên thân và tâm của chúng.
Trong trại cải huấn, các em không được hút thuốc, uống rượu, sử dụng điện thoại cầm tay, không được nghe radio, xem truyền hình… Nói chung là mọi thứ giải trí hay tiêu khiển đều bị hạn chế tối đa. Ăn uống thì không được như khẩu vị ưa thích, nằm ngủ thì giường nền cứng đau lưng… Chỉ được đọc sách hay Kinh Thánh Cơ Đốc, báo ngày. Em nào thích viết lách hay vẽ vời, thì cũng được cung cấp giấy trắng và viết chì. Không được sử dụng “viết BIC”, vì các em sẽ vẽ bậy bạ trên tường. Viết chì thì có thể dùng nước xóa tẩy được…
Dĩ nhiên, ở ngoài đời không phải ai cũng tốt với mình cả. Thì trong tù hay trại cải huấn cũng không ngoại lệ. Có giám thị “dễ thương” và cũng có người “không thương được”! Đó là tùy vào cung cách hành xử của các em mà thôi! Đây là câu chuyện tôi vẫn thường chia xẻ với chúng, hầu tạo được sự cảm thông và hiểu biết giữa nhân viên giám thị và các em. Vì vậy, kể từ lúc tôi thường xuyên (thứ hai và thứ tư!) có mặt để hướng dẫn và chia sẻ với các em thì mối tương quan hiểu biết và cảm thông giữa các em với nhau, và từ đó tạo được không khí an lạc trong trại giữa nhân viên giám thị và các em ngày càng được khả quan hơn! Điều này tôi được biết từ sự phản ảnh của cô giám đốc và nhân viên của trại.
Nói chung, nhân viên giám thị rất hiểu biết và thương các em. Họ chỉ tỏ ra “cứng rắn” đối với một vài thành phần “bất hủ” nào đó mà thôi! Nhưng cái không khí ngăn cách đó nó lại lây truyền qua các em khác – điều dễ hiểu là “chúng cùng một bè một lứa với nhau”, nên dễ “kéo bè kéo đảng” – để chống phá an ninh của trại, chỉ vì một vài chuyện nhỏ giữa nhân viên giám thị và một em nào đó. Theo các nhà tâm lý học thì đó là trạng huống “năng động tập thể” (team dynamic).
Sau khi được xem những hình ảnh xô xát trên. Tôi đã trao đổi với cô giám đốc và nhân viên trên một số nhận định về vụ việc đáng tiếc ấy. Nói chung, em ấy bị quá nhiều áp chế nội tâm, sẳn tính tình hung hản, bạo hành trước đây nên đã tìm cách “trút ra bằng hành động”. Nhưng tại sao lại đối với nhân viên ấy, mà không phải là người khác. Chắc chắn phải có một cái gì không “hay lắm” qua lời ăn tiếng nói, hay một hành động nào đó trước đây giữa nhân viên đó và em ấy. Chứ không có cái gì tự thân nó mà thành hình được cả! Tiếng Đức nói là “vom nichts kommt nicht!”
Và tôi cũng đề nghị nhân viên bị hành hung thương tích ấy nên thương cảm và tha thứ cho em ấy. Vì chúng chỉ là “NẠN NHÂN của gia đình, học đường, xã hội, của cuộc đời – nói chung là của người lớn!”, chứ chúng chưa có đủ tư duy để quán triệt được cuốc sống, bởi chúng còn quá trẻ để có khả năng lãnh hội được đâu là lành, đâu là thiện và đâu là bất thiện v.v… Vì thế cho nên, chúng ta cần thương xót, chia xẻ và hướng dẫn cho chúng nhiều hơn nữa. Còn những trẻ khác chưa phạm pháp, chưa hiện diện trong trại cải huấn này hay trại giam khác không có nghĩa là chúng “toàn thiện”, chỉ vì “điều kiện để phạm pháp chưa đến lúc” mà thôi. Thành phần này “chưa” cần đến trại giam, “chưa” cần đến sự chia xẻ, thương yêu của chúng ta – những nhân viên giám thị trại giam.
Đó là một vài suy tư của tôi chia xẻ đến cô giám đốc và nhân viên giám thị nọ.
Câu chuyện bên trên chỉ nêu lý do, tại sao tôi “cũng” phải có một cái điện thoại cầm tay để sử dụng lúc “bất trắc” trong khi hướng dẫn các em, vì tôi không thích “đeo” lũng lẳng cái chìa khóa to đùng kia. Chỉ có như vậy!
NHÂN DUYÊN
Mùa Thu năm 2010, vào một buổi tối. Điện thoại di động có tiếng chuông reo. Bấm nút, mở ra xem, một dòng chữ SMS hiện ra:
“Này đồng nghiệp. Ngày mai Bạn có thì giờ không? Nếu có, thì chiều ngày . . . đến trại cải huấn thanh thiếu niên phạm pháp JAA tại Nienburg chỉ cho các em tập khí công và thiền được không. Từ 14:30 đến 16:00 giờ. Tôi mới xin phép được rồi đó! Nhưng dạy miễn phí đó nghe! Nhận được SMS này, nhớ điện thoại lại cho biết tin nhé! Mến!”
Đọc xong, tôi điện ngay cho người bạn đồng nghiệp về Tâm Lý Trị Liệu ấy – chúng tôi hợp tác chung một phòng mạch tại quận Steimbke gần Nienburg – để nhận lời.
Thế là, tôi cuốc xe từ Hannover đến Nienburg gần 70 cây số. Sử dụng đường quốc lộ (Bundestraße), chứ không phải xa lộ (Autobahn) tiếng Việt mới gọi là đường cao tốc. Trên quảng đường này có đặt nhiều máy radar chụp xe chạy quá tốc độ. Vì vậy, người lái phải giữ đúng tốc độ cho phép. Có đoạn 50, rồi 70 đến 100 cây-số-giờ. Cho nên đoạn đường trên 70 cây số mất hơn một tiếng đồng hồ – vào mùa đông thì lâu hơn, vì đường đóng băng, trơn trượt.
Trước khi đến sinh hoạt với các em, tôi đã nhờ bạn đồng nghiệp lo trước cho mấy tấm lót để ngồi trên sàn gạch trong hành lang lạnh tanh ở trong tù!
Ta tạm dừng câu chuyện nơi đây, để tìm hiểu thêm chút ít về “TRẠI QUẢN THÚC CẢI HUẤN” (Jugendarrestanstalt, viết gọn là JAA) ở Nienburg:
Trước khi một thanh thiếu niên đã phạm pháp bị tuyên án phạt tù, thì Tòa Án Thanh Thiếu Niên (Jugendgericht) có thể phán người ấy bị quản thúc (Arrest). Thời gian quản thúc trong JAA kéo dài tối đa 4 (bốn) tuần lễ. Như vậy JAA thể hiện một biện pháp giáo huấn (Erziehungsmaßnahme) của tòa án. Việc quản thúc tác động giúp thanh thiếu niên phạm pháp suy nghĩ về hành vi phạm pháp của chính mình, để có nhận thức rõ rằng hậu quả của việc tái phạm là bị giam tù (JVA = Justizvollzuganstalt).
Trại JAA Nienburg có 25 chỗ cho nam thanh thiếu niên tuổi từ 14 đến 21 và là một đơn vị tổ chức nhỏ nhất của khám đường (JVA) Vechta. Cơ quan trực thuộc là Tòa án Dân Sự (Amtsgericht) Nienburg.
Bên cạnh những công việc thủ công trong cơ sở này, như sơn phết, xây dựng, làm vườn và chùi dọn, còn có một chương trình hỗ trợ dày đặc cho thanh thiếu niên, đây chính là phần tố quan trọng của trại này. Người bị quản thúc còn có thêm những hoạt động khác trong xưởng mộc, các khóa học và nhiều công việc trợ giúp khác.
Ngoài ra JAA Nienburg còn cung cấp nhiều hoạt động khác như nhóm điện ảnh, trò chơi hay thể thao (cũng có thể sinh hoạt bên ngoài trại) và nhiều biện pháp sư phạm giáo dục khác. Đối với các đề mục cụ thể như xung đột bằng hành động, ma túy, bạo hành v.v… thì có sự chăm sóc riêng hay các buổi đàm thoại nhóm v.v… Về lãnh vực tinh thần thì có một vị Linh Mục (Pastor) đảm trách.
Việc trao đổi rộng rãi và sâu sắc với các em bị quản thúc, liên quan đến hành vi phạm pháp, sẽ giúp chúng sớm nhận thức và biết rõ chân tướng của hành động phạm pháp ấy. Mục đích giúp chúng không tái phạm nữa.
(Trích và phỏng dịch từ trang nhà: http://www.jva-vechta.niedersachsen.de/portal/live.php?navigation_id=23777&article_id=82889&_psmand=174)
. . . . .
NỘi DUNG
Hôm ấy trời đổ tuyết, đường xá lầy lội, lạnh buốt . . .
Và đây cũng là lần đầu tiên được ứng dụng vế thứ hai (2) trong mục đích của Gia Đình Phật Tử VN truyền thống là: (1) Đào tạo thanh thiếu đồng niên trở thành một Phật Tử chân chánh, (2) hầu “góp phần xây dựng xã hội theo tinh thần Phật Giáo”.
Nên tôi rất “ái ngại”, vì lẽ cái xã hội này là “thanh thiếu niên phạm pháp“!
Trước đó, tôi cũng được người bạn đồng nghiệp giới thiệu và cho biết chút ít về nội dung các giờ học, tình trạng tâm lý của các em hiện đang bị quản thúc tại đây rồi, để chuẩn bị tâm lý. Bởi người bạn này rất hiểu là tôi rất thích làm công việc xã hội từ thiện này, vì người này cũng đã tìm hiểu “Phật sự” của tôi ở Chùa Viên Giác từ hàng chục năm qua!
Ấy vậy mà trong lòng cứ nao nao! Tự cố trấn an bằng câu hiệu Phật để được “an tâm”.
Khi đến địa điểm trại quản thúc, người bạn ấy đã chờ tôi ngoài cổng để dẫn vào. Vào bên trong phòng tiếp khách, sau khi giới thiệu với vị giám đốc trại – một phụ nữ khoảng 50 tuổi, đi kèm theo bà có một con chó cao to nữa! Ngại thật! Sau khi chào hỏi, giới thiệu, tôi phải bỏ hết tất cả mọi thứ mang theo trong người vào một cái rỗ, kể cả điện thoại cầm tay và ví cá nhân. Cái rỗ ấy được cho vào một hộc tủ và khoá lại.
Con chó cứ đi vòng quanh tôi, ngửi ống quần (!) Chắc không ngửi được “mùi” gì nên nó lui lại người chủ. Lúc ấy bà giám đốc lên tiếng:
– Chúng tôi được đồng nghiệp của ông kể về ông rất nhiều. Và chúng tôi rất vui mừng có sự cộng tác của ông để giúp cho các em bị quản thúc theo khả năng và kinh nghiệm của ông! Chúc ông được nhiều thành công!”
– Vâng! Xin cảm tạ Bà! Tôi đáp.
Sau đó, người bạn đồng nghiệp dẫn tôi qua một khung cửa sắt tiến vào bên trong. Người này giới thiệu tôi với vài nhân viên giám trại và kể sơ cho họ biết về việc cộng tác của tôi. Một trong số người ấy lên tiếng:
– Ồ! Tôi biết rồi. Sáng nay bà giám đốc có giao cho tôi 10 cái tấm đệm mỏng lót lưng để tập thể thao. Nó được mang từ trung tâm về cho ông đó! Để tôi mang ra giao cho ông!
– Vâng! Xin cám ơn ông! Tôi đáp
Vị này đi ra ngoài một lúc, rồi trở lại với hai em bị quản thúc khác – trên hai tay họ ôm 10 tấm đệm. Kiểm sơ qua, có cái còn tốt, còn nguyên; có cái cũng bị rách ít nhiều.
– Chúng tôi chỉ nhận được có bao nhiêu cái ấy! Xin ông cảm phiền “xài” đở!
– Vâng! Xin cám ơn! Tôi trả lời.
Vói tay đở cho nhân viên mấy tấm đệm. Người bạn đồng nghiệp hướng dẫn tôi cùng hai em ấy lên lầu một, để trải và sắp các tấm đệm xuống sàn hành lang. Hành lang khá rộng, nhưng có “mùi” hơi lành lạnh của một khám đường!
Xong xuôi! Người bạn đồng nghiệp đi mở cửa từ khám để các em ra ngoài – chùm chìa khóa đeo lủng lẵng bên hông! Sau khi chào hỏi, tôi mời các em ngồi vào các tấm đệm đã được sắp thành hình chữ U – tôi ngồi phía trên, còn người bạn đồng nghiệp ngồi phía sau lưng tôi, để “canh chừng”!
Kế đến là một màn “tự giới thiệu” tên họ, tuổi tác, học trình, quê quán và tội phạm (!)
Nhìn lướt qua một vòng và nghe các em tự thuật, tôi giật mình!
Giật mình, điều thứ nhất là đa phần các em tuổi còn nhỏ – hôm ấy tuổi nhỏ nhất là 15 và lớn nhất là 18 – và có gốc ngưới nước ngoài. Dù các em sanh trưởng tại Đức, nhưng cha mẹ đa phần là người Thổ, hay tỵ nạn từ các quốc gia có nội chiến như Afghanistan, Iran, Irak, … hoặc từ các quốc gia Đông Âu sau khi chế độ cộng sản Nga sụp đỡ đã đến Đức để mưu sinh như Nga, Nga trắng (Weißrußland), Ungarn, Tschechen, Slowen, Bosnien . . .
Điều thứ hai làm tôi giật mình là vì rằng, đa phần các em theo đạo Hồi, Cơ Đốc, Do Thái hay Chính Thống Cơ Đốc – không có em nào theo đạo Phật cả!!! Thành phần theo đạo Hồi chiếm đến 70 phần trăm!
Vậy thì mọi sắp xếp trong đầu “theo tinh thần Phật Giáo” để “phụng sự xã hội” đều không thể áp dụng được – nếu không muốn nói là “không dám đề cập đến”; không khéo bị mấy em theo đạo Hồi nó “đục” thì “oan mạng”. Thành ra lúc nói chuyện hay tâm sự các em, tôi rất dè dặt và tránh dùng những thuật ngữ Phật giáo. Cho nên tôi phải mang số vốn liếng thuật ngữ “tâm lý học phương Tây” để trám vào số từ ngữ Phật học của mình có được.!
(còn tiếp khi khả thi!)
. . . . .
CẢM NHẬN
Sau này các em đều thuộc nằm lòng câu lập trình “mPERG” để xử lý mọi sự cố xảy ra để có thể HÀI LÒNG và CHẤP NHẬN mọi sự việc NHƯ NÓ ĐANG LÀ để chuyển hoá con giận, ý nghĩ bạo hành, trộm cắp, bỏ học v.v…
Và cho dù các em theo nhiều tôn giáo, tín ngưỡng khác nhau, nhưng các em luôn chấp nhận lý NHÂN – DUYÊN – SINH. Bởi các em được chúng tôi giải thích để hiểu rằng: Nguyên lý NHÂN – DUYÊN – SINH này là luật TỰ NHIÊN của mọi sự việc và sự sinh – thành – hoại – diệt (xin lưu ý: trong bài chúng tôi dung tiếng Việt hay thuật ngữ Phật giáo, nhưng lúc nói chuyện với các em thì dung tiếng Đức cũng nghĩa đó nhưng không “rặc” tín ngưỡng hay tôn giáo, nhất là Phật Giáo!) của mọi sự việc đều PHẢI thông qua quy trình của quy tắc sau:
NHÂN – DUYÊN – HỘI NGỘ – THỜI
Các Em được dẫn chứng đơn giản dễ hiểu và lý NHÂN – DUYÊN – SINH và quy tắc NHÂN – DUYÊN – HỘI NGỘ – THỜI bằng nhiều ví dụ cụ thể ngay nơi cuộc sống, tâm lý, ăn uống, học hành, tình cảm của các Em.
Vì thế cho nên, dù là theo tín ngưỡng, tôn giáo nào hay vô thần… các Em đều HIỂU và SỐNG với nguyên lý này suốt thời gian “thúc liễm thân tâm” trong trại “quản thúc cải huấn”.
Tôi ĐANG LÀ (bị quản thúc)
CÁI tôi ĐÃ LÀ (hành vi phạm pháp)
Tôi SẼ LÀ (xuất trại và sống mới có ý nghĩa)
CÁI tôi ĐANG LÀ…M (chấp nhận, hài lòng và làm mới)
Thầy luôn nhớ các Em và thương mến chúc các Em cùng những thanh thiếu niên nam nữ khác luôn sống biết Ý NHƯ VẠN SỰ “như nó đang là” để THÂN YÊN TÂM AN mà không còn tham đắm dẫn đến phạm pháp nữa!
Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ sư phát minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“; sáng lập“Zentrum PFBC” là chữ viết gọn của „Trung Tâm PERG Nghiên Cứu Chẩn Trị bệnh Long-COVID“ – tiếng Đức: „Zentrum PERG für Forschung und Behandlung Long-COVID Krankheiten“, tiếng Anh: “PERG-Center for Research and Treatment of Long-COVID Diseases”
thứ Ba ngày 07.11.2023
[trích và hiệu đính Sổ Tay Trại Cải Huấn ngày 07.11.2014]


Bình luận