Tâm vọng tưởng dừng nghỉ
Ngôn hành cũng lặng yên
Theo Chánh Đạo giải thoát
Về Tịnh Độ an nhiên
Kinh Pháp Cú
A. VỌNG và CHÂN
Tâm gồm hai phần, VỌNG và CHÂN.
1. TÂM VỌNG là phần tâm động, có thói quen chạy ngược xuôi, nhìn là khởi tiếng nói thầm thì, phê bình, phán xét, lại hay bị cảm xúc và nghĩ suy chi phối. TÂM VỌNG luôn biến đổi, sinh đó, diệt đó.
2. TÂM CHÂN là phần tâm tĩnh, lặng lẽ luôn chiếu sáng như một tấm gương trong, làm nền cho vạn pháp hiển lộ như thật. TÂM CHÂN sẵn có nơi tự thân, chưa từng sinh, cũng chưa từng diệt.
Tâm CHÂN không ngừng rọi sáng mọi trạng thái của tâm VỌNG. Vi thế VỌNG không nằm ngoài CHÂN, như sóng không rời nước. Hai tâm như hai mặt của một đồng tiền, luôn dính liền với nhau.
a. Nếu an trú được nơi tâm CHÂN, ấy là “NGAY Vọng THẤY Chân”, không thể bị phiền não nhận chìm, ngay thân phận phàm phu liền thành bậc Thánh.
b. Nếu không an trú được nơi tâm Chân, để tâm Vọng dắt dẫn, như vậy gọi là “NGAY Vọng CHỈ THẤY Vọng”, phiền não chẳng thể dứt, muôn đời chỉ là phàm.
B. THỂ VÀ DỤNG
Tuy nhiên, Vọng hay Chân đều từ TÂM mà ra. TÂM lại có hai phương diện: THỂ và DỤNG.
1. THỂ của tâm chính là BẢN TÁNH của tâm.
Vốn mênh mông như hư không, trong sáng, tịch tĩnh, không gì làm ô nhiễm được. Đây là kho năng lượng sống động bất tận. Nguồn năng lượng vô hạn này chỉ chảy về một hướng và chỉ một mà thôi.
a. Nếu chảy về hướng Vọng, những tác hại của Vọng sẽ được nuôi dưỡng, gây phiền não khổ đau.
b. Nếu chảy về hướng Chân, những tác hại của Vọng thiếu nguyên liệu nuôi dưỡng, sẽ TỰ biến mất, an lạc LIỀN xuất hiện.
2. DỤNG của tâm là những BIỂU HIỆN của tâm.
Buồn khổ, bất an, trầm cảm, tuyệt vọng là một thí dụ cho phần DỤNG. DỤNG có hai loại, một dắt vào khổ não, một dẫn đến an lạc.
a. khổ não: Khi mắt thấy, tai nghe, mũi ngửi, lưỡi nếm, thân xúc chạm mà khởi lòng giận hờn, soi mói, trách móc v.v…, đó là DỤNG tương ứng với bất thiện pháp, dắt vào khổ não, khiến giá trị cuộc sống đi xuống.
b. an lạc: Ngược lại, nếu khởi lòng thương yêu, khởi tâm vị tha bao dung độ lượng, đó là DỤNG tương ứng với thiện, dẫn vào an lạc, nâng giá trị cuộc sống đi lên.
Tuy nhiên, nếu sống trên phần DỤNG của tâm, dù là phần DỤNG tương ưng với thiện pháp, vẫn quanh quẩn luân hồi trong ba cõi sáu đường (phước hữu lậu!)
Chỉ khi sống được trong phần THỂ của tâm mới thoát khỏi vòng sinh tử. Để an trú miên viễn trong phần THỂ tịch diệt ấy, căn bản phải NHẬN BIẾT hai mặt Vọng và Chân của tâm.
C. PHÁP HÀNH TRÌ
Muốn phân biệt được đâu là vọng, đâu là chân, chỉ cần thực tập “LÀM NGƯỜI QUAN SÁT”, một trong những pháp môn của Thế Tôn chỉ dạy.
Pháp hành trì này gồm bốn bước (04) vô cùng đơn giản:
1) Bước đầu: Làm quen với việc QUAN SÁT nghĩa là NHẬN BIẾT „hơi thở“ vào ra, NHẬN BIẾT hay NHÌN THẤY bụng phồng lên khi thở vào, bụng xẹp xuống khi thở ra.
2) Bước thứ hai: Tập QUAN SÁT nghĩa là NHẬN BIẾT „toàn thân“, dù nhắm hay mở mắt, đều nhận biết được mọi động thái của thân.
3) Bước thứ ba QUAN SÁT nghĩa là NHẬN BIẾT „mọi cảm thọ, suy nghĩ“, vừa khởi lên liền nhận biết.
4) Bước cuối cùng: Luôn an trú miên viễn trong phần THỂ của tâm tịch tĩnh chiếu sáng, nghĩa là không sát na nào không làm “NGƯỜI QUAN SÁT”.
Khi sự NHẬN BIẾT trong “NGƯỜI QUAN SÁT“ luôn được thắp sáng thì việc NHẬN BIẾT hai mặt VỌNG và CHÂN xem như KHÔNG CÓ MẶT.
Hành trì theo pháp môn này, công phu nhẹ nhàng nhưng thành tựu rất lớn, nội lực tu không ngừng tăng trưởng.
D. KẾT LUẬN
Đừng nghĩ chuyện tu là điều gì ghê gớm.
Khi DÕI MẮT NHÌN,
TA là NGƯỜI NHÌN,
TA không phải ĐỐI TƯỢNG BỊ NHÌN.
Cho nên, TA KHÔNG CÒN ĐỒNG NHẤT
mình với cảm thọ buồn vui,
với nghĩ suy về quá khứ,
hay với toan tính tương lai.
Hành trì hay tu được vậy ít nhất cũng nếm được AN LẠC NGAY HIỆN ĐỜI, sớm muộn gì cũng đạt được thành quả giải thoát.
Hành trì hay tu không có hình thức nhiêu khê, chỉ cần “AN TRÚ NƠI THỂ TÂM CHÂN THẬT.” Hành trì được vậy, buồn vui không còn là trở ngại cho công phu tu, ngược lại, buồn vui chính là điều kiện đối tượng bên ngoài làm bật sáng tâm chân thật.
Làm ngần ấy việc thôi, hoá giải mọi khổ đau cho mình và mọi người chung quanh. Khi ấy không cần cầu thần linh, thần linh vẫn có mặt. Không cần chọn bạn, bạn lành cũng vẫn đến.
Muốn thành Phật là „giác ngộ“, NGAY VỌNG „THẤY“ CHÂN, nhanh hơn một tróc tay!
Thầy Phước Tịnh
(Tóm tắt pháp thoại tại Chùa Bát Nhã, ngày 30.03.2019)
– – – – –
CẢM NHẬN
Kính thưa các Bạn,
nội hàm ý thúpháp thoại „VỌNG và CHÂN“ của Thầy Phước Tịnh chính là Y lý, Y học và Y thuật của „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“
I. THỂ và DỤNG của Vọng-Chân tâm:
1. THỂ là tác ý: Đối với Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.®, thể của mọi tật dịch dị bệnh khổ đau của than tâm là tác ý; tuỳ vào hướng chủ đạo của nó, nghĩa là theo hai hướng:
a. Vọng là BẤT NHƯ Ý (DIS-Stress)
b. Chân là NHƯ Ý (EU-Stress)
2. DỤNG của tác ý: Tuy nhiên, cả hai hướng này đều dẫn đến bệnh tật khổ đau với mọi triệu chứng tật bệnh tâm lý, tâm thần, thần kinh hay não bộ… nó là những thứ mà y khoa gọi là nguyên nhân. Nhưng thật tế những thứ gọi là nguyên nhân của tật bệnh thân tâm này chỉ là BIỂU HIỆN bên ngoài của TÂM là sự TÁC Ý dẫn đến, gọi là DỤNG.
3. Vì sao? Đơn giản dễ hiểu, bởi bất như ý hay gọi là DIS-Stress là những hiện tượng, sự kiện… vật lý (hữu vi, sắc, rupa, material) hay tâm lý (vô vi, danh, nama, im-material) có thể nhận biết, cảm nhận NGAY TỨC KHẮC. Cho nên, người bị ảnh hưởng luôn có khả năng nhận biết được sự tác ý tiêu cực gây bất như ý và chuyển hoá nó – nếu được CHẨN tìm ra chính xác theo Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.®!
Còn điều như ý hay EU-Stress là những thứ đam mê, tham luyến, ái nhiễmv.v… đang có nhiều thuận lợi, nhưng đương sự chắc chắn chưa hề nhận ra cái quả nghiêm trọng ảnh hưởng của nó SAU NÀY – có thể sớm hay muộn!
Ở điểm này, chúng tôi đã gửi đến các Bạn vô số bài chia sẻ về kết quả và kinh nghiệm lâm sàng của TÂM-THỂ P.E.R.G.® trên 10 năm qua!
Đề cập đến STRESS, các Bạn có thể tìm hiểu tham khảo thêm về lãnh vực này theo Y lý và Y học của Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.® với link sau:
https://nangluongtamtheperg.de/2023/07/09/psyche-02-tu-lieu-tham-khao-stress-cang-thang/
II. CÁCH THỰC TẬP theo Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.®
1. Pháp hành „NGƯỜI QUAN SÁT“ là một trong nhiều cách tu tập của giáo lý Phật Đà đã được chúng tôi áp dụng chia sẻ cho rất nhiều Bạn hữu P.E.R.G.® ở bên kia quả địa cầu thực tập để chuyển hoá những tâm thái – chứ không phải cái gọi là „tâm lý“ theo tâm lý học phương Tây; bởi nó chỉ là DỤNG biểu hiện ra bên ngoài của sự TÁC Ý (tâm) – tiêu cực như sợ hãi, bực tức, nóng giận, cay đắng, tuyệt vọng hay bất an v.v…
2. Ở trình độ cao hơn (!), chúng tôi hướng dẫn pháp hành „BIẾT KHÔNG THÊM“ là thể của chân tâm.
„… Đây là kho năng lượng sống động bất tận. Nguồn năng lượng vô hạn này chỉ chảy về một hướng và chỉ một mà thôi…“ (Thầy Phước Tịnh)
Và khi cái „BIẾT KHÔNG THÊM“ luôn có mặt thì vọng và chân „tức khắc“ VẮNG MẶT (!) Trạng thái ĐANG LÀ…M này chính là THỂ TÁNH của mọi sinh linh và những bậc giác ngộ (Phật) – không giống chẳng khác là thế… vô cùng đơn giản dễ hiểu.
KẾT
Tóm lại, bằng cách quán chiếu như thật (samatha) và nhận biết như thị (vipassana) mọi pháp NHƯ NÓ ĐANG LÀ, nghĩa là BIẾT KHÔNG THÊM thì ai cũng có thể TỰ nhận biết được nguyên lý miên viễn sau đây của Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.® để chuyển hoá tật dịch dị bệnh khổ đau của thân tâm thành sức khoẻ, hạnh phúc và năng lượng cho bản thân và mọi người ngay đang là và vô lượng đang là tiếp nối:
Chúng ta, hoàn cảnh (pudgala) ĐANG LÀ (khổ)
CÁI (pudgala) chúng ta, hoàn cảnh ĐÃ LÀ (tập)
Chúng ta, hoàn cảnh SẼ LÀ (diệt)
CÁI chúng ta, hoàn cảnh ĐANG LÀ…M (đạo)
Thương kính chúc các Bạn cùng quý quyến và bằng hữu Ý NHƯ VẠN SƯ NHƯ NÓ ĐANG LÀ (biết không thêm) để có THÂN YÊN TÂM AN!
Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®
thứ Hai ngày 23.10.2023


Bình luận