… Cảm thấy đói, con CÁO đi tìm kiếm thức ăn. Đi được một quãng thì nó tìm thấy một con CHUỘT đang ngủ dưới gốc cây, rất dễ bắt và chắc chắn bắt được. “May mắn làm sao! Một bữa ăn ngon và thú vị đang nằm sẵn để đợi mình. Nó sẽ cung cấp cho mình một bữa sáng ngon miệng.” Cáo ta nghĩ vậy.
Khi con cáo định chụp con chuột để túm nó lên thì thấy một con THỎ đang đi tung tăng. Thấy con thỏ, con cáo vội quên bữa ăn sáng dễ dàng của mình và nghĩ một cách thèm thuồng rằng: “Thật là may mắn! Con thỏ lớn hơn và ngon hơn con chuột. Nếu ta bắt được nó, ta sẽ có thức ăn đủ cho cả ngày.”
Thế là con cáo đã đuổi theo con thỏ và khi nó đến gần kề bên con thỏ để vồ lấy con vật thì nó thấy có một con NAI đang gặm cỏ bên cạnh, chú nai đã bị giật mình và bỏ trốn. Con cáo dõi mắt theo con nai. Thay vì cảm thấy hơi mệt vì đã đuổi bắt con thỏ thì con cáo lại nghĩ là vẫn có cơ hội để bắt con nai. “Thật là may mắn!” Nó tự nói với bản thân. “Một con nai lớn hơn và tốt hơn một con thỏ. Bắt được nó thì mình có thể ăn trong một tuần, không cần phải chạy quanh nữa.”
Thế là nó đã dùng tất cả sức lực để bám theo sau con nai nhanh nhẹn ấy, nhưng điều đó dường như không khiến cho nó bực mình, bởi vì chỉ chốc lát sau đó nó đã nhìn thấy một con NGỰA. Con cáo đã thấm mệt. Con ngựa lớn và chạy nhanh nhưng điều ấy vẫn không làm cho con cáo từ bỏ ý định đuổi bắt. Cáo nghĩ: “Quả là may mắn! Với một con ngựa thì ta có thể ăn đến mấy tháng trời mà không cần làm gì cả.”
Nhưng con ngựa thậm chí không thèm bỏ chạy. Với một vài cú đá chính xác, nó có thể đá vỡ sọ con cáo nếu con cáo không né tránh kịp thời. “Có lẽ ta đang làm một việc vượt quá sức mình”, con cáo nghĩ lại, “thôi, được rồi, ít ra thì mình còn có thể quay trở lại và tìm kiếm con nai”, nhưng con nai đã biến mất vào trong rừng từ lâu rồi.
“Có lẽ thức ăn của mình hôm nay là chú thỏ,” cáo nghĩ. Nhưng khi nó quay trở lại thì con thỏ cũng đã bỏ đi. “Thế thì mình bắt con chuột để ăn sáng vậy”, cáo nói thầm trong sự thất vọng và quay trở lại gốc cây với hy vọng là dễ dàng bắt được con chuột đang ngủ. Nhưng tiếng ồn khi cáo đuổi bắt con thỏ, con nai, và con ngựa đã làm cho chú chuột tỉnh giấc, nên nó cũng đã đi mất rồi.
Con cáo tự nhủ thầm: “Thật là tiếc! Mình đã không nắm lấy cơ hội sẵn có mà lại cố gắng để đuổi bắt những thứ vượt quá khả năng của mình.”
Buồn rầu, nó nằm xuống dưới gốc cây và cảm thấy cái dạ dày trống rỗng đang cuộn lên vì đói.
George W. Burns / Nguồn: 101 Healing Stories for Children and Teens. – George W. Burns, John Wiley & Sons Publisher, Canada, 2005.
. . . . .
CẢM NHẬN
Thưa vâng, cuộc đời là thế – không thể khác hơn được! Luôn THAM LAM ĐUỔI BẮT những cái MỚI, điều LẠ… mà KHÔNG HÀI LÒNG CHẤP NHẬN cái ĐANG CÓ.
Vì thế cho nên, chẳng có gì phải lạ lùng sợ hãi ngạc nhiên trước những thảm cảnh của TỨ ĐẠI BẤT HOÀ, NGŨ HÀNH BIẾN DỊCH với thiên tai, lũ lụt, hạn hán, giông bão, hoả hoạn, tật dịch bệnh… ở khắp mọi nơi mọi chốn; lại thêm chiến tranh, chết chóc tan thương, hoang tàn đổ nát…
AI ĐÃ gây ra những thảm hoạ này???
Có phải từ LÒNG THAM của con người chăng?
MỚI – mới hơn – mới nhất – siêu mới – còn mới tiếp!
NHANH – nhanh hơn – nhanh nhất – siêu nhanh – còn nhanh tiếp!
TO – to hơn – to nhất – siêu to – còn to tiếp!
MẠNH – mạnh hơn – mạnh nhất – siêu mạnh – còn mạnh tiếp!
v.v… và v.v…
Oái oăm thay! Điều này lại được con người CHẤP NHẬN như một sự HIỂN NHIÊN cho cái gọi là sự TIẾN HOÁ, TIẾN BỘ, VĂN MINH của họ (sic)!
Nhưng chiều NGƯỢC lại thì KHÔNG MỘT AI „MUỐN“ nghĩ đến, đó là:
BIẾTĐỦ – đủ hơn – đủ nhất – siêu đủ và tiếp tục ĐỦ!
NẾU (!) nhân loại BIẾT sống ý thức với CHIỀU NGHỊCH này thì cái gọi là cõi „HỒNG TRẦN“ này thật sự toàn màu HỒNG xinh đẹp với ý nghĩa chân thật của nó – điều mà AI cũng mong muốn! Nó sẽ không giống chẳng khác cõi Thiên Đường, Cực Lạc, Niết Bàn v.v…!
Và khi sống ý thức NGHỊCH CHIỀU thì cũng chẳng khác gì sống với nội hàm đoạn cuối của bài „Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh“ với câu gọi là „thần chú“ – thật ra cũng không phải là thần chú – mà đó chỉ là một câu tiếng Phạn bày tỏ niềm vui tán thán của người đã đạt được trạng thái „giác ngộ“, đã tới được „bến bờ bên kia“:
Yết-đế, Yết-đế, Ba-La yết-đế, Ba-La-Tăng yết-đế, Bồ-Đề Tát-Bà-Ha
(Gate Gate paragate parasamgate Bodhi svara).
Chỉ vì câu này được „cấy ghép“ thêm khái niệm „thần chú“… nên mọi người nghĩ rằng nó là một câu „huyền bí tâm linh huyền diệu“ gì đó (!), chứ thật ra nó chỉ có nghĩa là:
“tới rồi, tới rồi, tới bờ bên kia rồi, tới tận bờ bên kia rồi, tới bờ Giác ngộ rồi!”
Và bậc gọi là Giác Ngộ „tới bờ bên kia“ thì cần phải NHẸ GÁNH ĐƯỜNG XA mới có thể „đến tận bờ bên kia“ được! Nhưng thưa các Bạn, làm thế nào để có thể nhẹ gánh? Chỉ có cách duy nhất theo „Bát Nhã Ba La Mật“ là như thế này thôi, mọi người ạ;
VẤT (buông) – vất nhiều – vất nhiều hơn – vất nhiều nhất – vất hết và cuối cùng cái gọi là „giác ngộ“ cũng VẤT luôn!
Đó là nói về tính cách của bậc VẤT „tất tần tật“ để „chạm đến“ và „an trú“ NGAY trạng thái GIÁC NGỘ!
Còn ngày nay thì NGHƯỢC lại! Rao giảng đạo lý „giác ngộ“ mà KHÔNG „MUỐN“ – chứ không phải không biết (!) – BUÔNG (vất) như Thái Tử Tất Đạt Đa thưở nào! Ngài đã BUÔNG (vất) vợ đẹp con ngoan, BUÔNG (vất) cả cung vàng điện ngọc nguy nga, BUÔNG (vất) cả cuộc sống vương giả, cung thê mỹ nữ vô kể… và cuối cùng BUÔNG (vất) tất cả những kiến thức giáo điều đã thu thập suốt sáu (06) năm „khổ hạnh rừng già“! Nghĩa là Ngài „đã BUÔNG (vất) „tất tần tật“ và QUYẾT TÂM MIÊN MẬT 49 ngày TRỞ VỀ CHÍNH MÌNH và LIỄU TRI pháp NHÂN DUYÊN SINH được hiển bày rỏ ràng trong TỨ DIỆU ĐẾ làm cốt lõi, tinh yếu cho giáo lý Phật Đà!
Ngược lại khái niệm „không MUỐN BUÔNG“ nghĩa là ÔM vào cũng có nghĩa là muốn CÓ, muốn CHIẾM HỮU:
ÔM (có) – ôm (có) hơn – ôm (có) nhiều hơn – ôm (có) nhiều nhất – siêu ôm (có) – còn ôm (có) tiếp nếu có thể!
Tất cả mọi sự kiện, hiện tượng… ĐANG hiển lộ rõ rệt dưới ánh măt trời, chỉ có ai bị KHIẾM THỊ hay bị HOA MẮT mới không nhận ra được mà thôi!
Tóm lại, cho dù thế nào đi nữa: Bởi vạn pháp do „Nhân – Duyên – Hội Ngộ – Thời“ nên có sinh thành hoại và diệt, vì thế nó KHÔNG THẬT CÓ! Và cũng nhờ bản chất KHÔNG THẬT CÓ này của mọi pháp nên khả năng CHUYỂN HOÁ nó là điều KHẢ THI, ngay cả cái gọi là NGHIỆP BÁO – nếu ai đó thật sự MUỐN còn gọi là THÍCH! Nghĩa là:
„Tôi HÀI LÒNG và CHẤP NHẬN
mọi sự việc NHƯ NÓ ĐANG LÀ, nên
luôn BìNH TỈNH trước mọi tình huống
NĂNG LƯỢNG SỐNG của tôi cao,
tôi TRÀN ĐẦY TÌNH THƯƠNG.
Tôi luôn THƯƠNG YÊU, CÁM ƠN,
SÁM HỐI, XIN LỖI muôn loài và vật,
xin HÃY THA THỨ cho tôi
cùng tất cả mọi người.“
Thương kính chúc muôn người, muôn nhà những ngày cuối tuần cuối tháng Chín và đầu tháng Mười năm 2023 THÂN TÂM THƯỜNG AN LẠC – Ý NHƯ VẠN SỰ!
Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®
thứ Sáu ngày 29.09.2023


Bình luận