Ta ĐANG LÀ cái ĐÃ LÀ đồng thời là cái SẼ LÀ (03)

III. QÚA KHỨ – HIỆN TẠI – VỊ LAI (phần 03 và hết)

(Vergangenheit – Gegenwart – Zukunft)

K. VẬN HÀNH NHƯ THIÊN NHIÊN.
Thiên nhiên vận hành rất đẹp. Mùa thu đến, lá tự vàng và rụng. Mùa đông đến, cây tiềm phục ngủ! Và mùa xuân đến, cây cho hoa lá! Vạn vật nó vận hành theo một chu kỳ rất tự nhiên!

Ta cũng thế! Ai sinh ra có mặt trên cuộc đời, nếu mà thông minh biết là: Ta không phải là hình hài! Ta không phải là những cái vui buồn! Ta không phải là những cái suy nghĩ lầm thầm này!

“TA LÀ DÒNG SÔNG BẤT SINH BẤT DIỆT, LÀ CÁI NHẬN BIẾT BÊN TRONG!”

Thì tức khắc, mình sống với cái nhậm vận sinh hóa của đất trời.
Nhậm vận đến cái chuyện đến đi của hình hài này!
Vì HÌNH HÀI này, nó là cái VỎ mà thôi!
Vui buồn này cũng là cái vỏ, nhưng nó tinh tế hơn.
Cái tư duy bời bời này, nó cũng chỉ là một cái vỏ mà thôi!
Chưa hề có cái gì ở lâu với ta cả.
Chỉ có cái ở lại với ta mien viễn là cái “nhận biết vô ngôn”, nó nằm bên trong.
Cái này chính là cái dòng sống vĩnh hằng của các Bạn!
các Bạn quay về nhận biết như thế để có một niềm tin vững chắc.

Như vậy, thì đời sống của Bạn thong dong, đi qua cuộc đời này không có gì vướng bậnm gót chân ta cả!

Bạn sống xả ly, như cây cối xả ly lá vào mùa thu và sống lại vào mùa xuân. Thế thôi!

L. TA (Ego) CHỈ LÀ SỰ “MẶC ÁO – CỞI ÁO”
Ví dụ như trời lạnh, Bạn mặc năm chiếc áo. Khi vào nhà, Bạn cởi áo máng lên. Cái thứ nhất máng lên rồi. Vẫn chưa hết nực nội. Rồi Bạn cởi cái thứ hai, máng lên; vậy là hai cái. Dần dà cởi luôn năm cái. Nó còn lại một hình hài trơ trụi thế thôi.

Bây giờ ta thử hình dung lại hình hài này.

Cái áo đầu tiên nó rất là thô, đó là hình hài VẬT LÝ này. Mình không phải là hình hài này. Mình là cái khả năng nhận biết được điều khiển bên trong. Cho nên, đôi khi tứ chi mình mất một cánh tay, một bàn chân v.v… thì mình vẫn còn nguyên vẹn sự NHẬN BIẾT chưa hề thiếu. Cái NHẬN BIẾT của mình không vì chuyện mất cánh tay, mất bàn chân, mắt con mắt mà nó kém đi cả! Cái TRÍ TUỆ của mình, cái NHẬN BIẾT của mình, cái VUI BUỒN của mình nó vẫn thế.

Ví như người ta bị khuyết tật. Nhưng cái buồn của người ta ít hơn thì rất là vô duyên!

L.1. HÌNH HÀI
Vẫn y như thế. Cái bên ngoài của chiếc áo, thì có thể là áo ngắn, áo dài. Nhưng hình thể Bạn vẫn vậy. Cho nên, cái HÌNH HÀI này là cái áo đầu tiên rất thô ta cởi máng nó lên. Thì ta có một điều kiện nhận diện: Ồ! Ta không phải là chiếc áo! Ta là con người này. Và nhận diện trở lại, thì ta nhận ra rằng:

THÂN VẬT LÝ NÀY KHÔNG PHẢI LÀ TA.

L.2. Vậy ta có thể nói: MÌNH LÀ CÁI VUI BUỒN!
Tình cảm vui buốn rất là quan trọng của một con người. Người ta sống vì niềm vui. Niềm vui nuôi dưỡng người ta nhiều hơn thức ăn nữa là! Có những niềm vui nó làm mình rạt rào, không cần ăn vẫn no! Nên ở mức độ tinh tế gần ta nhất là cái áo của NIỀM VUI NỖI BUỒN. Nhưng khéo nhận diện thì Bạn sẽ thấy

NIỀM VUI, NỖI BUỒN LÀ CÁI LUÔN ĐỔI THAY RẤT CHÓNG VÁNH.

Có lúc ta mặc chiếc áo của niềm vui. Có lúc ta mặc chiếc áo của nỗi buồn. Và nó là chiếc áo thì mình cởi ra và máng nó lên được chứ!

Lúc nào là lúc ta cởi chiếc áo buồn vui máng lên?

Ấy là lúc các Bạn không có vui không có buồn. Tâm thức các Bạn rỗng lặng tĩnh sáng! Nhưng mà không hề ai lấy cái sự NHẬN BIẾT của các vị đâu! Khả năng TRI GIÁC của các Bạn nó còn tĩnh táo; và có khi khả năng TRỰC GIÁC của các Bạn nó còn bén nhạy hơn lúc tâm thức các Bạn bị chìm vào niềm vui nỗi buồn.

Thế thì NIỀM VUI NỖI BUỒN không phải là ta. Mà ta chỉ là chiếc áo mà thôi!

Mình mặc nó vào lúc mình vui để khoe sang, khoe đẹp với thiên hạ. Lúc đó là mình mặc áo niềm vui! Còn lúc mình mặc chiếc áo rách, là lúc long mình nó te tua, buồn bã, nên mình mặc chiếc áo rách vào để làm khổ nhục kế với đời mà chơi thôi.

VUI và BUỒN là chiếc áo, ta cởi ra ta vẫn còn nguyên.

L.3. TƯ DUY (SUY NGHĨ)
Rồi chiếc áo gần mình nhất là chiếc áo của LƯỚI TƯ DUY, nó dệt từng tràng, từng tràng . . .

Nó rất là MỊN! Vì nó rất gần với mình cho nên nó rất MỊN! Khó thấy! Người ngoài không thấy, nhưng mà TA THẤY! Ta biết đó là áo mà thôi! Ví dụ, tôi suy nghĩ gì, các bạn đâu có biết! Nếu có một lúc nào đó tôi tinh tế, thì tôi VỪA SUY NGHĨ và tôi VỪA NHẬN BIẾT TÔi ĐANG SUY NGHĨ. Có phải vậy không?

Khi mình nhận biết mình đang suy nghĩ, thì CÁI GÌ NHẬN BIẾT và CÁI GÌ ĐANG SUY NGHĨ? Suy nghĩ là chiếc áo! Ta có thể có suy nghĩ, có thể không suy nghĩ! Nhưng lúc mình không suy nghĩ, tâm mình rỗng lặng tĩnh sáng! Lúc đó mình vẫn sống mà! Vẫn thở mà! Lòng mình MÊNH MÔNG NHƯ KHÔNG GIAN. Lúc đó không có cái phúc lạc nào lớn bằng cả, và lúc đó ta vẫn sống. Thế thì:

TA KHÔNG PHẢI LÀ SUY NGHĨ!

Suy nghĩ ta có quyền mặc vào, như mặc chiếc áo. Ta có quyền cởi nó ra, máng để nhìn nó! Lúc mình thấy chiếc áo là lúc mình đang hồi chiếu lại, quay trở lại vào bên trong để nhận diện:

Ồ! ĐÂY LÀ SUY NGHĨ CỦA TÔI! CHỨ SUY NGHĨ KHÔNg PHẢI LÀ TÔI

Rõ ràng là, ta từng làm được điều này. Và khi các Bạn làm được điều này, thì các Bạn thấy rõ ràng rằng: Những cái bên ngoài kia ta có thể mặc vào, ta có thể cởi ra. VÀ TA KHÔNG PHẢI LÀ NHỮNG CÁI ĐÓ! TA không phải là Thân, Ta không phải là VUI bUỒN, ta không phải là những cái suy nghĩ, mà ta là:

ÔNG CHỦ NHẬN BIẾT NHỮNG THỨ ĐÓ!

Và ông chủ này, tuyệt vời làm sao, tinh tế làm sao, nhận biết suy nghĩ nhưng mà nó không hề suy nghĩ. Suy nghĩ là chữ nghĩa nối từng tràng dài. Nhưng cái nhận biết nó thì không có chữ nghĩa nối thành tràng dài. Không có ngôn ngữ. Nó chìm trong trạng thái VÔ NGÔN, VÔ NIỆM. Và VÔ NGÔN, VÔ NIỆM, TĨNH SÁNG, HẰNG BIẾT là trạng thái NIẾT BÀN, là con người thật của ta, là dòng sinh mạng chính của một con người.

Việc tu tập chỉ là quay trở về để NHẬN BIẾT cái VÔ NGÔN ấy, rồi NHẬN BIẾT được SUY NGHĨ mà thôi. Nhận biết được nó là mở bung con đường vào ĐẠO, lìa BỆNH TẬT, KHỔ ĐAU. Nhận biết được nó là nắm được con đường đi của NIẾT BÀN – là dòng sống KHÔNG SINH KHÔNG DIỆT. Chỉ có vậy!

Pháp thoại của Thầy Thích Phước Tịnh, 15.01.2006
THỊ CHƠN nghe và chép lại ngày 31.10.2016
. . . . .

Y Lý – Y Học và Y Thuật của „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“ đặt nền tảng nơi CHÂN NGÔN sau:

Ta (pudgala) ĐANG LÀ
CÁI ta ĐÃ LÀ
Ta SẼ LÀ
CÁI ta ĐANG LÀ…M

Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ Sư Phát Minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®
Chuyên Gia „TÂM-THỂ Trị Liệu“; Giảng Viên „Tâm Lý Trị Liệu ỨNG DỤNG“ cũng như Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.® tại Đại Học Y Học Dân Tộc PARACELSUS Đức Quốc (Natural Medicin Unversity PARACELSUS)
Hannover, ngày 31.10.2016

Ta ĐANG LÀ cái ĐÃ LÀ đồng thời là cái SẼ LÀ (phần 03 và hết)

III. QÚA KHỨ – HIỆN TẠI – VỊ LAI (phần ba)
(Vergangenheit – Gegenwart – Zukunft)

K. VẬN HÀNH NHƯ THIÊN NHIÊN.
Thiên nhiên vận hành rất đẹp. Mùa thu đến, lá tự vàng và rụng. Mùa đông đến, cây tiềm phục ngủ! Và mùa xuân đến, cây cho hoa lá! Vạn vật nó vận hành theo một chu kỳ rất tự nhiên!

Ta cũng thế! Ai sinh ra có mặt trên cuộc đời, nếu mà thông minh biết là: Ta không phải là hình hài! Ta không phải là những cái vui buồn! Ta không phải là những cái suy nghĩ lầm thầm này!

“TA LÀ DÒNG SÔNG BẤT SINH BẤT DIỆT, LÀ CÁI NHẬN BIẾT BÊN TRONG!”

Thì tức khắc, mình sống với cái nhậm vận sinh hóa của đất trời.
Nhậm vận đến cái chuyện đến đi của hình hài này!
Vì HÌNH HÀI này, nó là cái VỎ mà thôi!
Vui buồn này cũng là cái vỏ, nhưng nó tinh tế hơn.
Cái tư duy bời bời này, nó cũng chỉ là một cái vỏ mà thôi!
Chưa hề có cái gì ở lâu với ta cả.
Chỉ có cái ở lại với ta mien viễn là cái “nhận biết vô ngôn”, nó nằm bên trong.
Cái này chính là cái dòng sống vĩnh hằng của các Bạn!
các Bạn quay về nhận biết như thế để có một niềm tin vững chắc.

Như vậy, thì đời sống của Bạn thong dong, đi qua cuộc đời này không có gì vướng bậnm gót chân ta cả!

Bạn sống xả ly, như cây cối xả ly lá vào mùa thu và sống lại vào mùa xuân. Thế thôi!

L. TA (Ego) CHỈ LÀ SỰ “MẶC ÁO – CỞI ÁO”
Ví dụ như trời lạnh, Bạn mặc năm chiếc áo. Khi vào nhà, Bạn cởi áo máng lên. Cái thứ nhất máng lên rồi. Vẫn chưa hết nực nội. Rồi Bạn cởi cái thứ hai, máng lên; vậy là hai cái. Dần dà cởi luôn năm cái. Nó còn lại một hình hài trơ trụi thế thôi.

Bây giờ ta thử hình dung lại hình hài này.

Cái áo đầu tiên nó rất là thô, đó là hình hài VẬT LÝ này. Mình không phải là hình hài này. Mình là cái khả năng nhận biết được điều khiển bên trong. Cho nên, đôi khi tứ chi mình mất một cánh tay, một bàn chân v.v… thì mình vẫn còn nguyên vẹn sự NHẬN BIẾT chưa hề thiếu. Cái NHẬN BIẾT của mình không vì chuyện mất cánh tay, mất bàn chân, mắt con mắt mà nó kém đi cả! Cái TRÍ TUỆ của mình, cái NHẬN BIẾT của mình, cái VUI BUỒN của mình nó vẫn thế.

Ví như người ta bị khuyết tật. Nhưng cái buồn của người ta ít hơn thì rất là vô duyên!

L.1. HÌNH HÀI
Vẫn y như thế. Cái bên ngoài của chiếc áo, thì có thể là áo ngắn, áo dài. Nhưng hình thể Bạn vẫn vậy. Cho nên, cái HÌNH HÀI này là cái áo đầu tiên rất thô ta cởi máng nó lên. Thì ta có một điều kiện nhận diện: Ồ! Ta không phải là chiếc áo! Ta là con người này. Và nhận diện trở lại, thì ta nhận ra rằng:

THÂN VẬT LÝ NÀY KHÔNG PHẢI LÀ TA.

L.2. Vậy ta có thể nói: MÌNH LÀ CÁI VUI BUỒN!
Tình cảm vui buốn rất là quan trọng của một con người. Người ta sống vì niềm vui. Niềm vui nuôi dưỡng người ta nhiều hơn thức ăn nữa là! Có những niềm vui nó làm mình rạt rào, không cần ăn vẫn no! Nên ở mức độ tinh tế gần ta nhất là cái áo của NIỀM VUI NỖI BUỒN. Nhưng khéo nhận diện thì Bạn sẽ thấy

NIỀM VUI, NỖI BUỒN LÀ CÁI LUÔN ĐỔI THAY RẤT CHÓNG VÁNH.

Có lúc ta mặc chiếc áo của niềm vui. Có lúc ta mặc chiếc áo của nỗi buồn. Và nó là chiếc áo thì mình cởi ra và máng nó lên được chứ!

Lúc nào là lúc ta cởi chiếc áo buồn vui máng lên?

Ấy là lúc các Bạn không có vui không có buồn. Tâm thức các Bạn rỗng lặng tĩnh sáng! Nhưng mà không hề ai lấy cái sự NHẬN BIẾT của các vị đâu! Khả năng TRI GIÁC của các Bạn nó còn tĩnh táo; và có khi khả năng TRỰC GIÁC của các Bạn nó còn bén nhạy hơn lúc tâm thức các Bạn bị chìm vào niềm vui nỗi buồn.

Thế thì NIỀM VUI NỖI BUỒN không phải là ta. Mà ta chỉ là chiếc áo mà thôi!

Mình mặc nó vào lúc mình vui để khoe sang, khoe đẹp với thiên hạ. Lúc đó là mình mặc áo niềm vui! Còn lúc mình mặc chiếc áo rách, là lúc long mình nó te tua, buồn bã, nên mình mặc chiếc áo rách vào để làm khổ nhục kế với đời mà chơi thôi.

VUI và BUỒN là chiếc áo, ta cởi ra ta vẫn còn nguyên.

L.3. TƯ DUY (SUY NGHĨ)
Rồi chiếc áo gần mình nhất là chiếc áo của LƯỚI TƯ DUY, nó dệt từng tràng, từng tràng . . .

Nó rất là MỊN! Vì nó rất gần với mình cho nên nó rất MỊN! Khó thấy! Người ngoài không thấy, nhưng mà TA THẤY! Ta biết đó là áo mà thôi! Ví dụ, tôi suy nghĩ gì, các bạn đâu có biết! Nếu có một lúc nào đó tôi tinh tế, thì tôi VỪA SUY NGHĨ và tôi VỪA NHẬN BIẾT TÔi ĐANG SUY NGHĨ. Có phải vậy không?

Khi mình nhận biết mình đang suy nghĩ, thì CÁI GÌ NHẬN BIẾT và CÁI GÌ ĐANG SUY NGHĨ? Suy nghĩ là chiếc áo! Ta có thể có suy nghĩ, có thể không suy nghĩ! Nhưng lúc mình không suy nghĩ, tâm mình rỗng lặng tĩnh sáng! Lúc đó mình vẫn sống mà! Vẫn thở mà! Lòng mình MÊNH MÔNG NHƯ KHÔNG GIAN. Lúc đó không có cái phúc lạc nào lớn bằng cả, và lúc đó ta vẫn sống. Thế thì:

TA KHÔNG PHẢI LÀ SUY NGHĨ!

Suy nghĩ ta có quyền mặc vào, như mặc chiếc áo. Ta có quyền cởi nó ra, máng để nhìn nó! Lúc mình thấy chiếc áo là lúc mình đang hồi chiếu lại, quay trở lại vào bên trong để nhận diện:

Ồ! ĐÂY LÀ SUY NGHĨ CỦA TÔI! CHỨ SUY NGHĨ KHÔNg PHẢI LÀ TÔI

Rõ ràng là, ta từng làm được điều này. Và khi các Bạn làm được điều này, thì các Bạn thấy rõ ràng rằng: Những cái bên ngoài kia ta có thể mặc vào, ta có thể cởi ra. VÀ TA KHÔNG PHẢI LÀ NHỮNG CÁI ĐÓ! TA không phải là Thân, Ta không phải là VUI bUỒN, ta không phải là những cái suy nghĩ, mà ta là:

ÔNG CHỦ NHẬN BIẾT NHỮNG THỨ ĐÓ!

Và ông chủ này, tuyệt vời làm sao, tinh tế làm sao, nhận biết suy nghĩ nhưng mà nó không hề suy nghĩ. Suy nghĩ là chữ nghĩa nối từng tràng dài. Nhưng cái nhận biết nó thì không có chữ nghĩa nối thành tràng dài. Không có ngôn ngữ. Nó chìm trong trạng thái VÔ NGÔN, VÔ NIỆM. Và VÔ NGÔN, VÔ NIỆM, TĨNH SÁNG, HẰNG BIẾT là trạng thái NIẾT BÀN, là con người thật của ta, là dòng sinh mạng chính của một con người.

Việc tu tập chỉ là quay trở về để NHẬN BIẾT cái VÔ NGÔN ấy, rồi NHẬN BIẾT được SUY NGHĨ mà thôi. Nhận biết được nó là mở bung con đường vào ĐẠO, lìa BỆNH TẬT, KHỔ ĐAU. Nhận biết được nó là nắm được con đường đi của NIẾT BÀN – là dòng sống KHÔNG SINH KHÔNG DIỆT. Chỉ có vậy!

Pháp thoại của Thầy Thích Phước Tịnh, 15.01.2006
THỊ CHƠN nghe và chép lại ngày 31.10.2016
. . . . .

Y Lý – Y Học và Y Thuật của „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“ đặt nền tảng nơi CHÂN NGÔN sau:

Ta (pudgala) ĐANG LÀ
CÁI ta ĐÃ LÀ
Ta SẼ LÀ
CÁI ta ĐANG LÀ…M

Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ Sư Phát Minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®
Chuyên Gia „TÂM-THỂ Trị Liệu“; Giảng Viên „Tâm Lý Trị Liệu ỨNG DỤNG“ cũng như Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.® tại Đại Học Y Học Dân Tộc PARACELSUS Đức Quốc (Natural Medicin Unversity PARACELSUS)
Hannover, ngày 31.10.2016

Khám phá thêm từ P.E.R.G.® nach NGOs

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc