Ta ĐANG LÀ cái ĐÃ LÀ đồng thời là cái SẼ LÀ (01)

I. QÚA KHỨ – HIỆN TẠI – VỊ LAI (01)

(Vergangenheit – Gegenwart – Zukunft)

Đôi khi HẠNH PHÚC là cái gì RẤT GẦN, RẤT BÉ NHỎ. Nếu mình BIẾT nhìn, BIẾT nhận diện, thì chắc chắn điều này nó làm cho đời sống của mình giàu có rất là nhiều. Đời người phải chăng đó là những cái hạnh phúc BÉ NHỎ CỘNG LẠI để thành hạnh phúc lớn.

Nếu nhìn bằng con mắt phàm thường của mình thì như thế này:

Có khi cuộc đời họ sinh ra. Dù phải tất tả ngược xuôi với cuộc sống bận rộn như bao người, thế mà cuộc đời của họ được làm bằng những chuỗi ngày rất hạnh phúc. Không có vì bận rộn, không có vì lo âu, không có vì các điều kiện xã hội bên ngoài trở thành áp lực nặng trong tâm thức của họ. Tức là họ vẫn sống như mình. Nhưng cuộc đời của họ được tính bằng cuộc đời của sự hạnh phúc.

Nhưng chúng ta có khi cả một đời ít bận rộn hơn. Điều kiện sống của ta dễ dàng hơn. Đời sống vật chất của ta giàu có sung túc hơn. Ta có nhiều người thân, nhiều người thương ta hơn. Mà cuộc đời mình vẫn còn nỗi chìm trong bất hạnh. Điều này nếu các Bạn tinh mắt nhìn thấy thì chung quanh ta có rất nhiều trường hợp như thế.

Cho nên mình định nghĩa rằng, hoặc một người thông minh hơn mình vì NGƯỜI ẤY BIẾT SỐNG TRỌN MỘT ĐỜI SỐNG TRONG NIỀM VUI CỦA SỰ PHÚC LẠC VÀ AN TỊNH CỦA TÂM.

Mình con khổ đau là do vì mình không thông minh. Mình không sống được từng phút từng giây trong niềm vui của tâm thức thế thôi!

Điều này được chia sẻ với các Bạn để ta thấy được thánh và phàm gần nhau như trong đường cơ kẻ tóc. Cái nhìn của mình thế nào đó về cuộc đời, thì cái quà tặng của cuộc đời đến với mình là nỗi buồn, sự tức giận, cái chán chường và bất an. Rồi cái nhìn của mình thế nào đó, thì cái quà tặng tất nhiên nó đến với mình là niềm vui, là hạnh phúc, là sự thương yêu, là suối ngọt chảy ra từ trái tim của mình.

A. Hai điều này gần vô cùng!

Nếu mỗi ngày Bạn đi làm ngang qua một khuôn viên xanh và lúc đi về ngang qua thành phố đèn màu rực rỡ thì Bạn sẽ có hai câu hỏi:

I. Câu hỏi thứ nhất là: Mình có thể nhìn được khung cảnh trên được bao lần nữa?

Đây là câu hỏi mà các Bạn đôi khi có đặt cho mình điều này hay không?

Ta chiêm nghiệm cái đẹp của đất trời. Ta nhìn đất trời, nhìn cỏ cây, ta nhận biết người thương có mặt bên ta… Ta thử hỏi xem, điều này có mặt bên ta bao lâu nữa rồi sẽ mất?

Đó là câu hỏi thứ nhất.

II. Câu hỏi thứ hai là: Mình đang đối diện cái đẹp đẽ nó đang tác động vào mắt, vào tai mình. Mình có cảm nhận được đây là điều trân quý nhất của đời sống mình không?

Đó là hai câu hỏi.

Thiết nghĩ rằng, sự chia sẽ này cùng các Bạn không có dư bao giờ.

Câu hỏi thứ nhất đặt ra làm cho mình ý thức được một điều như thế này.

„Mọi cái mình đang có trong tay, mình không khéo nhận diện, không khéo cảm thọ, không khéo hưởng thụ thì tức khắc nó sẽ qua đi. Và ngày mai mình muốn kéo lại cũng không kéo được. Và vụng về làm sao thưa các Bạn, chúng ta không biết trân quý những điều đẹp đẻ, tiện ích, tuyệt vời nó ĐANG CÓ MẶT TRONG TẦM TAY, TRƯỚC MẮt MÌNH!

Và các Bạn nhìn lại cái quá khứ. Đôi khi các Bạn vẫn hành xử nó như thế. Có khi mình giận người thân mình vô cùng. Mình muốn trừng trị cho đích đáng. Mình không buồn nói chuyện với họ. Mình làm cuộc chiến tranh lạnh với họ. Một hôm, hai hôm. Chưa đã nư! Mình dự định làm một tuần lễ chiến tranh lạnh như thế cho nó đáng tội. Nhưng mà mới vào ngày thứ năm. Người thân mình bị một cái tai biến bất chợt đến với họ. Họ bỏ cuộc đời họ ra đi. Trước khi họ vĩnh biệt mình đi, thì họ chỉ còn được thều thào nói được vài câu thôi. Thí dụ như đó là người vợ, họ nói một câu: „Em xin lỗi anh!“ Hoặc đó là người chồng, thì nói cũng một câu: „Anh xin lỗi em!“ Thì các Bạn thử nghĩ rằng, cái hối hận của mình nó lớn biết bao nhiêu.

Có phải vậy không? Ấy thế mà trong cuộc đời mình đã từng làm như vậy. Cứ nghĩ rằng, mọi việc nó sẽ y nguyên như vậy. Cái gì cũng ở với mình mãi. Mọi cái đẹp nó vẫn luôn ở bên mình. Thật tế, nó không phải như thế.

B. CÁI ĐANG CÓ MẶTTất cả những cái chúng ta tiếp xúc được, chúng đang có mặt hôm nay, chúng ta có nó trong tay, rồi nó sẽ ra đi rất bất chợt, rất tình cờ, mình không nắm lại được.

Cho nên câu hỏi đầu tiên đặt ra đó là: „Ta có còn ở lại nhân gian này lâu hay không? Nhiều lắm không? Để có thể nhìn cái đẹp, để có thể thưởng lãm mọi tiện nghi mình có, để có thể sống trọn vẹn bằng trái tim của mình với người mình thương không?

Thưa, nếu đặt cho mình câu hỏi ấy có lẽ là không cần tu hành làm chi (!) không cần học đạo lý gì nhiều (!) Trái tim của ta lúc nào cũng mở ra sự độ lượng, thương yêu, lúc nào cũng tuôn chảy cả.

Ví như mình biết rằng chút nữa mình chết, thì ta không nở hành hạ, đọa đày mình thêm bằng những cái lo âu phiền muộn, giận hờn bất cứ ai đâu. Nếu mình hiểu được một điều rằng mình không còn có mặt trên cuộc đời này lâu, thì chắc chắn rằng mình có những gì đẹp đẻ của chính mình, mình sẽ làm quà tặng cho người chung quanh, cho người thân, cho cuộc đời. Chắc chắn là như thế!

Điều này, thưa các Bạn, đây là một chân lý rất thật.

Thật là sao? Không ai chắc chắn rằng mình sống năm ngày, mườ ngày trên đời này cả. Nên đừng nói chuyện đến việc ta sống hai tháng, ba tháng hay nhiều năm.

Cho nên điều đầu tiên đặt ra cho chúng ta là thế này: Mình nhìn một chiếc lá, mình nhìn mặt trăng sắp lặng, hít thở được khí trời. Mình đừng nghĩ những điều kiện tốt lành này nó còn mãi như thế. VÀ HÃY NHỚ RẰNG MỌI THỨ RỒI SẼ ĐI QUA. Và khi mình nhận diện và nhớ được điều này sâu trong trái tim, thì các Bạn tự khắc biết làm một cái nào đó để thư giản thân tâm cho đời sống mình nhẹ hơn và biết làm quà tặng tốt lành cho những người chung quanh đẹp đẽ hơn. Đó là điều thứ nhất, thiết nghĩ rằng chúng ta sẽ làm được. Và không phải xa xôi chi. Có thể làm được ngay bây giờ và giờ phút này.

C. HƯỚNG MỞ TRÁI TIM và CÁCH MỞ KHOANG TIM!
Điều thứ hai chia sẻ là thế này.

Thưa các Bạn. Có những cái rất đẹp đẽ trước mắt ta. Có những cái rất màu nhiệm trước mắt ta. Nếu mình khéo mở cửa trái tim mình ở hướng nào đó, thì tức khắc mình cảm nhận cái đẹp của đất trời, cái dễ thương của bao người. Nếu mình không khéo, thì mình chỉ mở cánh cửa trái tim mình một hướng nào đó, thì mình nhìn thấy không có gì đẹp cả, không có gì tuyệt vời cả. Và người mình thương yêu quý trọng cũng thấy ghét luôn. Vì vậy cho nên, hướng mở của trái tim ta rất là quan trọng.

Một là ta mở hướng làm cho cuộc đời mình giàu có và hạnh phúc, có niềm vui.

Hai là ta mở trái tim ta về hướng đầy bất an, sầu muộn, chán ghét.

Và hai điều này „không có một thiên thần nào ở bên ngoài thò bàn tay vào mở cánh cửa của trái tim Bạn được cả. Anh phải tự mở nó mà thôi“.

Mình thử ví dụ thế này. Ví dụ Bạn đi ra đường và tiếp xúc với bất cứ người nào. Bạn nhìn họ với đôi mắt nghi ngờ, không thể cảm thông, không thể yêu thương được. Thì điều đầu tiên là cái người Bạn ghét kia họ không vì lý do Bạn ghét cay ghét đắng mà họ chết (!) Điều tội nghiệp nhất là trái tim Bạn rất là tội nghiệp, đời Bạn bất hạnh vô cùng.

Cho nên, khi trái tim Bạn mở một hướng thương yêu rất là quan trọng.

Mở trái tim mình nhìn về hướng nhìn mọi vật bằng con mắt của trẻ thơ, không thành kiến, không cố chấp. Và luôn mở rộng lòng ra để đón nhận mọi đẹp đẽ của đất trời. Thế thì tự mình tạo cho mình một niềm vui, một phúc lạc bên trong. Không có một món quà nào ở nhân gian đánh đổi được cả. Bạn có thể vào phố mua được nhiều thứ. Nhưng niềm vui rong tâm thức Bạn thì không ai bán được cả. Ta phải tự chế tác lấy thôi.

Và điều chế tác căn bản nhất để làm được niềm vui và hạnh phúc cho chính mình đó lá CÁCH NHÌN (tác ý) của mình. Hay nói một cách khác là CÁCH MÌNH MỞ KHOANG TIM của mình, cái hướng nào đó, thì quà tặng của cuộc đời sẽ đến với mình mà thôi.

Đây là hai điều rất gần gủi với Bạn, cũng như mọi người. Và điều này Bạn thử thực tập nó trước khi ra khỏi nhà nhìn cảnh vật chung quanh nhà, Bạn luôn nhắn với lòng là NGÀY NAY LÀ NGÀY CUỐI, KHÔNG CHẮC RẰNG NGÀY MAI TA CÒN NHÌN LẠI CÒN THẤY ĐƯỢC NÓ NỮA HAY KHÔNG. Và từ cái nhắn nhủ nhỏ bé này, khi tâm thức Bạn có những cái bất mãn, khó chịu với bất cứ ai, Bạn thầm dặn rằng Bạn KHÔNG CÓ ĐIỀU KIỆN GIẬN AI, HỜN GIẬN AI, THẤY GHÉT AI VÀO NGÀY MAI ĐÂU! CHỈ DUY NHẤT CÒN MỘT NGÀY SỐNG TRONG CUỘC ĐỜI NÀY THÔI! HÃY ĐEM HẾT NHỮNG CÁI GÌ ĐẸP TẶNG CHO NGƯỜI! LÀM CHO LÒNG MÌNH NỞ HOA.

Đó là CÁCH THỰC TẬP MỖI BUỔI SÁNG – Bạn thử làm đi!

Điều này rất là thực tế. Và điều này sẽ không khó gì đối với các Bạn cả!

Rõ ràng là Bạn không mất tiền mua. Các Bạn không cần tìm cầu nơi đâu cả! Tự nó đã có trong trái tim của Bạn! Đây là điều đầu xin chia sẻ với các Bạn.

D. Bài học sự BUÔNG XẢ.
Điều thứ hai là, nếu Bạn có điều kiện nhìn vào thiên nhiên, chắc chắn là Bạn sẽ học được rất nhiều bài học. Bài học đầu tiên của thiên nhiên là quà tặng cho chúng ta, đó là bài học của sự BUÔNG XẢ.

Trong thiên nhiên chưa có cái gì là bám víu cả. Ví dụ như thực vật. Mùa thu đến, những chiếc lá dù nó có công sức đóng góp rất lớn lao cho sự sống còn của thân cây, nó cũng tự động chuyển màu và rời thân cây ra đi thôi.

Và điều kỳ diệu của những loài động vật như là loài voi chẳng hạn. Nó biết là tuổi thọ nó chấm dứt, nên nó lìa bầy đàn để đi đến một chỗ rất xa. Và mãi đến hôm nay người ta chưa biết nghĩa trang của loài voi đâu cả!

Rồi loài lội dưới nước như cá voi dưới biển. Người ta cũng chưa tìm được bộ xương cá voi nào dưới lòng biển cả. Một năm vào mùa sinh sản, nó dẫn một đàn con lội về phương Nam. Và con của nó lớn dần trên đường lội về phương Bắc. Mãi đến nay, người ta chưa biết vương quốc của nó ở đâu. Và mồ chôn của nó người ta chưa hề biết bao giờ.

Từ thiên nhiên ta học một điều rằng, chưa hề có một thực vật, động vật nào mà tâm thức của nó nặng nề, bám víu như con người cả! Gần nhất để cho ta thấy rằng, chưa hề có một động vật nào nó xây lăng tẩm, mộ điện để cho thiên hạ biết đến uy danh của nó. Con người ngược lại, sau khi chết rồi vẫn muốn mình còn lại, tên tuổi mình được ghi lại, vẫn biết mồ mã của mình được nhiều đời biết đến. Đó là chuyện xa… (Xin xem tiếp phần hai)

Pháp thoại của Thầy Thích Phước Tịnh, 15.01.2006
THỊ CHƠN nghe và chép lại ngày 31.10.2016
. . . . .

Y Lý – Y Học và Y Thuật của „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“ đặt nền tảng nơi CHÂN NGÔN sau:

Ta (pudgala) ĐANG LÀ
CÁI ta ĐÃ LÀ
Ta SẼ LÀ
CÁI ta ĐANG LÀ…M


Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ Sư Phát Minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®
Chuyên Gia „TÂM-THỂ Trị Liệu“; Giảng Viên „Tâm Lý Trị Liệu ỨNG DỤNG“ cũng như Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.® tại Đại Học Y Học Dân Tộc PARACELSUS Đức Quốc (Natural Medicin Unversity PARACELSUS)
Hannover, ngày 31.10.2016

Khám phá thêm từ P.E.R.G.® nach NGOs

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc