
THIỆN ÁC ĐỒNG THỜI!
Tối, vừa rời thiền đường trở lại cái cốc riêng để ngủ nghỉ thì Sư gặp một đám dòi trắng nõn nà đang rỉa xác chết một con mèo.
Cúi xuống theo thói quen, Sư tìm cành cây khều những con dòi ra để đem mèo đi chôn. Nhưng vừa thò tay khều thì chúng nó lại BÁM vào cái xác đó, KHÔNG CHỊU RỜI!
Khều lần nữa thì chợt thấy một bóng người hiện đến. Định lễ chào thì vị này không cho và bảo:
“Sư có BIẾT rằng, Sư ĐANG LÀM KHỔ chúng nó hay không nhỉ?”
Sư ngạc nhiên:
“Thật tình, ta chỉ muốn kéo chúng nó ra, rồi đem con mèo đi chôn, thật TỘI NGHIỆP cho cả hai”
Bóng người:
“Nếu Sư đem con dòi RA KHỎI CẢNH GIỚI nó ĐANG VUI chính là Sư LÀM KHỔ chúng nó. Chúng SẼ OÁN HẬN Sư. Và thật tế, Sư cũng KHÔNG KHÁC gì chúng. Bởi Sư CŨNG ĐANG SỐNG TRONG CẢNH GIỚI TƯƠNG TỰ như thế mà thôi!”
Sư:
“Không phải! không phải! Ta KHÁC chúng. Ta ĐANG TU, ngày ăn một bữa, không nhà, không Chùa, không Tăng thân, không gia đình, không tài sản, không đệ tử… SAO NÓI CUỘC SỐNG NÀY LÀ KHỔ nhỉ?”
Bóng người:
“Chính những thứ đó, cả y áo, chuông mõ, bình bát khất thực là cái CẢNH GIỚI mà Sư ĐANG Ở, ĐANG BÁM! Sư MÊ THÍCH những cái học thuyết, hành thiền, tụng Kinh, thỉnh chuông gỏ mõ v.v… để MONG CẦU chứng quả A LA HÁN, THOÁT LY SANH TỬ v.v… cũng như MONG ĐỦ THỨ thì CÓ KHÁC GÌ NHỮNG CON DÒI này đâu nhỉ?”
Sư giật mình toát mồ hôi định chắp tay xá cám ơn thì bóng người ấy đã biến mất.
Rọi đèn pin xem kỹ lại thì lảng vảng gần đó có một con chó già rụng lông đang gặm nốt khúc xương mà Sư đã quăng cho nó lúc trưa!
Lại thêm một CẢNH GIỚI KHÁC nữa. Nếu lấy khúc xương khô đi thì con chó cũng sẽ OÁN rồi cắn Sư ngay thôi!
Bước vào cốc như kẻ mất hồn, mắt chỉ còn thấy những con dòi đang lúc nhúc VUI VẦY bên cái xác chết của con mèo, con chó già rụng lông ĐANG THỎA THÍCH gặm khúc xương!
(khuyết danh)
– – – – –
CẢM NHẬN
Qua câu chuyện kể trên, chúng thấy rằng: Sự vận hành của NHÂN QUẢ trong từng sát-na Ý NGHĨ dẫn đến Hành Động gồm Lới nói hay Hành Động hoặc Hành vi rất VI TẾ!
Ngay cả một ý nghĩ hay việc làm, lời nói THIỆN có NHÂN QUẢ cũng gây NHÂN QUẢ (nghiệp). Vì sao thế nhỉ? Đơn giản dễ hiểu rằng: Mọi điều THIỆN, nghĩa là những ý nghĩ, lời nói và hành động có NHÂN QUẢ ĐANG là LỢI MÌNH và LỢI NGƯỜI trong đời này và nhiều đời sau nó sẽ toát ra một NĂNG LƯỢNG phản nghịch những điều BẤT THIỆN, nghĩa là những ý nghĩ, lời nói và hành động BẤT (không có) NHÂN QUẢ thì mặc nhiên vô số chúng sanh ĐANG TRÚ trong CẢNH GIỚI „bất thiện“ chắc chắn SẼ OÁN HẬN CHỦ NHÂN những điều THIỆN!
Vì thế cho nên: Không CHỈ ý nghĩ, lời nói và hành động BẤT NHÂN QUẢ mới tạo NGHIỆP (ác); trái lại, mọi ý nghĩ, lời nói và hành động THIỆN có NHÂN QUẢ „cũng“ tạo NGHIỆP, nhưng THIỆN có đến HAI (02) QUẢ là: PHƯỚC BÁU và OAN GIA với những chúng sanh trong cảnh giới BẤT THIỆN (ác)!
Chúng tôi xin gửi đến các Bạn câu chuyện „Đức Phật và thanh kiếm“. Câu chuyện này tôi được một vị Sư Việt nam tu tập pháp môn Khất sĩ kể cho nghe về NHÂN QUẢ để BIẾT, chứ đừng bao giờ than van: Sao cả đời tôi CHUYÊN làm tốt, bố thí, cúng dường, làm từ thiện, giúp người v.v… mà CHUYÊN gặp xui xẻo, bất lành, hoạn nạn v.v…
Chúng tôi xin ngắn gọn, vì chỉ nhớ Ý NGHĨA câu chuyện chứ không hoàn toàn chi tiết! Bởi đối với bản thân chúng tôi, sau khi HIỂU và HÀNH rồi LIỄU thì chúng tôi vất hết mọi phương tiện… như người đến bờ thì bỏ lại thuyền, mái chèo v.v… để LÊN BỜ tiếp tục cuộc „hành trình“. Vì thế cho nên, chúng tôi CHỈ nhớ Ý NGHĨA, CÁCH HÀNH TRÌ, còn những chi tiết chi ly thì PHẢI QUÊN HẾT… để NHẸ GÁNH ĐƯỜNG XA!
„Trong một buổi thuyết giảng của Như Lai, đại chúng bên dưới nhìn thấy có một CÂY KIẾM hiện ra trước Ngài. Thế Tôn dùng thần thông bay lên cao, bay xuống dưới… hay làm bất cứ điều gì có vẻ như để TRÁNH nó, thì CÂY KIẾM ấy luôn bay lơ lửng TRƯỚC Ngài! Ngài đưa chân ra và thanh kiếm ĐÂM qua đùi Ngài rồi biến mất!
Thấy điều lạ thường xảy ra như vậy nên một đại đệ tử của Ngài thưa thỉnh Ngài giải thích cho đại chúng RÕ BIẾT hiện tượng lạ kỳ đó!
Thế Tôn kể như sau: Thời Ngài hành hạnh Bồ Tát Đạo ở một kiếp nào đó. Ngài đang vân du và có mặt trên một thương thuyền của vài trăm doanh nhân giàu có để đến một nơi khác. Trên thuyền, ta BIẾT được có một tên hải tặc giả làm thương gia lẫn trốn trong đoàn người và có Ý ĐỊNH dùng KIẾM đâm khoét một lỗ ở thành thuyền để cho nước tràn vào nhằm lúc hỗn loạn sẽ CƯỚP tài sản của các thương gia!
Biết được ý đồ này của tên hải tặc, ta bắt đầu suy nghĩ chớp nhoáng: GIẾT hắn thì mang nghiệp SÁT SANH, nhưng CỨU được vài trăm doanh nhân và thuỷ thủ đoàn cùng tránh khổ đau cho bao nhiêu thân nhân của họ đang ở nhà trông đợi phút đoàn viên với thân nhân!
Bởi ta đứng gần tên hải tặc, nên khi hắn vừa rút kiếm ra định âm thầm thực hiện ý đồ thì ta chụp thanh kiếm ngay nơi tay hắn và xoay lại lụi vào tim hắn… một cách âm thầm, không một ai biết… và hắn chết lập tức!
Cho nên, hắn đã OÁN HẬN và tìm cách TRẢ THÙ ta đã hơn 500 kiếp rồi, nhưng không thể và cho đến nay dù ta KHÔNG CÒN BỊ SINH TỬ TRÓI BUỘC nữa, nhưng hắn vẫn theo đuổi mãi! Nhân đây ta gieo duyên cho hắn GIẢI NGHIỆP „OAN GIA“ này để giải thích hiện tượng vừa xảy ra và giảng dạy cho đại chúng RÕ BIẾT về „THIỆN ÁC luôn CÓ MẶT CÙNG LÚC!“
Thưa các Bạn,
một câu chuyện khác là Kinh THUỶ SÁM cũng cho thấy HAI MẶT của NGHIỆP… bởi THIỆN và ÁC là „hai mặt một đồng tiền“!
Vì thế cho nên mọi người luôn CẨN TRỌNG, bởi:
[1]
Mọi PHÁP (dharma)
„KHÔNG THẬT CÓ“
Bởi do “NHÂN DUYÊN SINH“
NHÂN QUẢ (karma)
„LUÔN CÓ THẬT“
Vận hành „TỪNG SÁT-NA“.
cho nên…
[2]
„Tôi ĐANG LÀ
CÁI tôi ĐÃ LÀ
Tôi SẼ LÀ
CÁI tôi ĐANG LÀ…M“
Thương kính chúc các Bạn cùng thân quyến và bằng hữu tuần cuối của tháng Chín 2023 „THÂN YÊN TÂM AN“ và Ý NHƯ VẠN SỰ“
Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT.
Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®
Chủ Nhật ngày 24.09.2023


Bình luận