CON RUỒI HOANG TƯỞNG và CẬN TỬ NGHIỆP của chúng tôi!

CON RUỒI HOANG TƯỞNG và CẬN TỬ NGHIỆP của chúng tôi!

Thưa các Bạn!
Thật tình mà nói, thì „AI CŨNG CÓ MỘT HAY NHIỀU CON RUỒI“ trong người cả! Nói là „RUỒI“ không hẳn là „một con ruồi“ có thân vật lý (!) – cân, đong, đo, đếm được. Đây là một con ruồi „ẢO (tưởng)“, cũng có thể nói là con ruồi của „TƯỞNG TƯỢNG“ (không thật!), con ruồi của „Ý TƯỞNG (nghĩ)“. Nên cũng không khác „HOANG TƯỞNG”.

Trong mỗi người, ai cũng có ít nhiều loại „HOANG TƯỞNG“ này!

Ta nói „HOANG TƯỞNG“ vì nó „KHÔNG HIỆN THẬT“ – không hiện hữu hay xảy ra ngay ĐANG LÀ nghĩa là „tại đây và giờ phút này“ – „here and now“, tiếng Đức là „hier und jetzt“.

Như vậy, cái gọi là quá khứ, tiền kiếp, tương lai, hạnh phúc v.v… theo nghĩa trên đều là „hoang tưởng“ cả!

A. VẠN PHÁP KHÔNG THƯỜNG HẰNG
Cái gọi là buồn, giận, sầu, bi, khổ, ưu não v.v… cũng là „hoang tưởng“. Bởi nó không mãi hiện hữu mà luôn thay đổi – nghĩa là KHÔNG THƯỜNG HẰNG nên gọi là VÔ THƯỜNG

Ngay cái cảm xúc, cảm giác và cảm thọ cũng là „hoang tưởng“, vì nó chợt đến rồi chợt đi!

Không có nỗi buồn ngày hôm qua „GIỐNG“ như ngày hôm nay cả! Hay „TỒN TẠI“ đến hôm nay!

Và cũng không có niềm vui nào của ngày hôm nay còn „tồn tại y như“ cái vui của ngày mai cả!

Mọi thứ đều „LUÂN CHUYỂN LIÊN TỤC“ – cái này diệt thì cái kia sinh, sinh để diệt, diệt rồi sinh … cử thế và cứ thế mãi mãi – không ngừng nghỉ.

Cho nên cái „CẢM GIÁC“ gọi là ĐAU ngay lúc này sẽ không bao giờ giống cái cảm giác đau trước đó và sau đó! Và sự „nhận biết bằng giác căn“ (cảm giác) cái ĐAU qua sự „nhận biết bởi tiếp xúc (cảm xúc)“ đối tượng sẽ dẫn đến „trạng thái tâm lý“ (cảm thọ) như khổ, vui (lạc) và không khổ không vui.

Ví dụ: Một em bé thò tay vào ngọn nến đang cháy (em chưa biết nóng và cái khổ vì nóng như thế nào cả). Em biết mình tiếp xúc với ngọn nến đang cháy (cảm xúc). Qua sự xúc chạm này em trãi nghiệm „cảm giác“ nóng! Cảm giác nóng này để lại trong tâm khảm em một „cảm thọ“ không an lạc (khổ). Ấn tượng về ngọn nến (1) + với cảm giác nóng (2) gây cảm thọ „khổ = KHÔNG NHƯ Ý!“ hình thành một „mầm“ (input hay neuron) trong bộ nhớ của não bộ.

Một lúc nào đó, khi em chỉ cần nghe ai nói đến và nghe chữ „nóng“ thì vội rút bàn tay lại, dù rằng chẳng có ngọn nến nào ở đó cả!

Dạng „ĐIỀU KIỆN CÁCH“ của con chó „PAVLOV“.

Có những nhà ảo thuật, họ đi trên đống lửa (xúc) mà không „biết“ „nóng“ (giác), bởi sợi giây thần kinh của „cảm thọ“ „khổ“ đã bị làm gián đoạn (cắt)! Những người „xiên qua than hình“ cũng thế…!

B. Khái niệm ĐAU KHỔ.
Ta biết nhóm từ „ĐAU KHỔ“ gồm hai chữ kết hợp nhau là „ĐAU“ và „KHỔ“.

„ĐAU“ ở dạng tính từ có nghĩa là khó chịu hay nhức nhối một bộ phận thân thể nào đó.

Người ta thường nói ví dụ: Tôi ĐAU chân! Nhưng nếu nói cho đúng thì là: Cái chân CỦA tôi đau, chứ tôi đâu có đau (!). Tôi là người „NHẬN BIẾT“ cái chân đang đau chứ, đúng thế! Và cái chân là đối tượng „BỊ TÔI NHẬN BIẾT“, chứ tôi đâu có đau, thưa phải không ạ?

Vì tôi „ĐỒNG HÓA“ tôi là cái chân, nên khi cái chân đau thì là „chính tôi đau (theo)“!

Và vì tôi TỰ đồng hóa mình là cái chân, nên khi CHÂN BỊ ĐAU thì TÔI KHỔ!

Mà hễ tôi KHỔ thì cái ĐAU ở chân càng gia cố thêm lên!

ĐAU thuộc về THÂN VẬT LÝ (THÂN). Còn KHỔ thuộc về TÂM THỨC (TÂM)

Nếu cắt được cái „cảm thọ“ (khổ) ra khỏi cái „cảm giác“ (đau) thì cái đau không còn được „nuôi dưỡng“ nữa, nên sẽ chóng lành!

Ví dụ: Chiếc Honda cáu cạnh mới tậu của Bạn đang đậu trước một cửa hàng. Bạn vào mua sắm rồi trở ra thấy xe Bạn bị ai đó vạch một đường dài bên hông xe! Nhìn thấy thế thì ai „đau“? Chiếc xe „đau“ hay Bạn „đau“ như có ai đấy cầm dao gạch một đường ngang bụng Bạn vậy, có phải vậy không?

Đây là một chân lý để „TRỊ UNG THƯ“ và các bệnh khác – thân cũng như tâm – theo Năng Lượng TÂM-THỂ P.E.R.G.® do chúng tôi phát minh đã được Cơ quan BẢO VỆ PHÁT MINH và THƯƠNG HIỆU Đức công nhận ngày 11.06.2012

C. CON RUỒI „HOANG TƯỞNG“.
I.
Có một cậu bé luôn có cảm giác rằng: TRONG BỤNG MÌNH CÓ MỘT CON RUỒI ĐANG BAY LONG VÒNG BÊN TRONG!

Ý tưởng này ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khoẻ, cuộc sống và nhất là chuyện học hành của cậu ta!

Bố mẹ đưa cậu đến khắp phòng khám bệnh các kiểu, ngay cả các chuyên gia tâm lý học và tâm lý trị liệu cũng không có cách gì can thiệp và giúp được cậu bé cả!

Có một ông Lão trong xóm biết được tình trạng của cậu bé, nên xin phép bố mẹ cậu cho phép ông LÀM PHÉP “lấy con ruồi trong bụng” của cậu bé ra!

Khi gặp cậu bé, ông Lão bảo cậu bé há miệng ra để ông BẮT con RUỒI. Khi cậu bé há miệng để NHẢ con ruồi ra cho ông Lão BẮT, thì ông Lão dung bàn tay như CHỤP một vật gì TRƯỚC MIỆNG cậu bé. Sau đó ông Lão nói với cậu bé rằng: Con há miệng, con ruồi bay ra và ông CHỤP được nó rồi nè! Để ông mở bàn tay ra cho con xem con ruồi bay đi nhé!

Nói xong, ông liền mở nắm tay ra thì lạ thật: Có một con ruồi từ trong lòng bàn tay của ông bay đi!
Cậu bé VUi MỪNG khôn xiết! Oh! Thế là con ruồi trong bụng con bay ra rồi! Hura!
Ngay cả bố mẹ cậu bé chẳng hiểu sự tình thế nào cả – và TIN như thế!

II. Sự thật như thế nào?
Đơn giản dễ hiểu là: Ông Lão trước đó đã BẮT một con ruồi GIỮ trong NẮM TAY. Khi cậu bé há miệng thì ông giả vờ CHỤP con ruồi ĐANG bay ra. Sau đó, mở nắm tay ra cho cậu bé THẤY rõ là: THẬT SỰ có một con ruồi bị ông Lão CHỤP ngay lúc nó há miệng. Cho nên khi ông Lão mở nắm tay ra thì THẬT SỰ có một con ruồi ĐANG BAY ĐI… Ai mà không tin, hà huống cậu bé!

III. Không phải Ông Lão trị hay hơn các vị bác sĩ „dỗm“!
Chỉ vì ông Lão biết rằng, chuyện con ruồi của cậu bé là một „SỰ THẬT“ (ngay bây giờ và ở đây) ĐANG LÀ ĐỐI VỚI CẬU BÉ! Nên ông „chấp nhận“ một „sự thật (ảo)“ để „giải quyết“ một „sự thật (ảo)“, dẫu biết rằng đó chỉ là một sự „hoang tưởng (thật)“.

Còn các vị bác sĩ với sở học và kiến thức học đường „chấp trước“ của mình biết „chắc“ đây là hoang tưởng nên khó hay không thể nào trị được!

Vì sao? Vì thiếu sự „tin tưởng“ của bệnh nhân! Nên sẽ không có sự „hợp tác“ của họ!

Qua câu chuyện này, ta nhận ra được một điều rằng: Chỉ cần „NHẬN BIẾT“ được cái „GÚT MẮT“ của „CẢM THỌ“ ngay “ĐANG LÀ” mà „động não“ tìm phương pháp thích hợp để giải quyết thì sẽ đạt kết quả bất ngờ – vượt khỏi những định lý, phương pháp đã lập quy!

Phương pháp của ông Lão là: Dùng „GIẢ“ đối „GIẢ“ nên thành „THẬT“

Ngược lại, các vị bác sĩ, chuyên gia tâm lý dùng „THẬT“ đối „GIẢ“ nên bị „kháng chống“ nhau, không thể giải quyết được – nhất là các bệnh về TÂM THỨC hiện trên THÂN THỂ.

D. Một ca lâm sàng „HOANG TƯỞNG“
I. Chúng tôi cũng đã can thiệp nhiều ca lâm sàng „HOANG TƯỞNG“. Xin chia sẻ đến mọi người nhân đề tài CON RUỒI HOANG TƯỞNG này. Đây là trường hợp HOANG TƯỞNG (schizophrenia) được y khoa chẩn đoán xác nhận của một cậu thanh niên 27 tuổi người Đức vì CAI NGHIỆN MA TÚY. Sau một năm điều trị trong bệnh viện tâm thần không có kết quả, cậu ấy được trả về nhà, vì tây y cũng chẳng biết làm sao hơn!

Mỗi tuần có nhân viên bệnh viện tâm thần đến theo dõi tình trạng sức khoẻ và tư vấn tâm lý. Cậu ta chỉ nằm lỳ trên giường, không động đậy hay nhúc nhích gì cả, mặt luôn quay vào bên trong tường và không muốn nói với ai điều gì cả… Thỉnh thoảng gia đình nghe tiến cậu CƯỜI KHúC KHÍCH hay LA TO; đôi khi KHÓC hay RÊN RỈ… có lúc tay ĐẤM chân ĐẠP vào tường và LẪM BẪM điều gì đó… chẳng ai hiểu cả…! Nhất là KHÔNG MUỐN NÓI CHUYỆN hay TRẢ LỜI bất cứ ai điều gì cả. Việc cậu THÍCh làm thì Tự ĐỘNG… không hỏi han ai bất cứ điều gì!

Vì thế, nên nhân viên điều trị chẳng biết phải trị liệu như thế nào cả! Cũng vì thế nên cậu được “đóng dấu” là mắc chứng bệnh „HOANG TƯỞNG“. Bởi theo kinh nghiệm lâm sàng và triệu chứng của tâm lý học trị liệu tây y đã được thống kê hoá, nên tình trạng này được xem là hậu quả của giai đoạn CAI NGHIỆN MA TÚY (sic).

Ba cậu này là một vị Mục sư Tin Lành của một xứ đạo, nơi có người Việt cư ngụ sinh sống. Qua sự giới thiệu của một gia đình người Việt theo đạo Tin Lành, ông đã liên hệ và yêu cầu chúng tôi đến „giúp“. Chỗ cư ngụ của gia đình cậu ấy cách nơi tôi cư ngụ gần 300 cây số!

Khi bước vào phòng ngủ của thanh niên này, tôi nhận thấy phòng kéo màn kín không cho ánh sáng lọt vào, nhưng có THẮP MỘT NGỌN NẾN trên bàn (!). Trên bàn còn có một chai nước và cái ly để sẳn. Đĩa thức ăn vẫn còn nguyên (!). Phòng có mùi hôi! Nghĩa là cậu này không chịu chăm sóc vệ sinh thân thể! Hầu như không hề bước ra khỏi phòng, theo lời thân nhân kể… trừ phi lâu lâu đi tắm rồi lại rút lên phòng nằm!

Bối cảnh này cho tôi nhận biết rằng, ậu này CHƯA CÓ Ý ĐỊNH „TỰ TỬ“ không như theo biên bản lâm sàng của bác sĩ đồng hành!

Tôi đã nói chuyện MỘT MÌNH với cậu ta khoảng 90 phút. Trong lúc đó, cậu ta cứ nằm quay mặt vào tường! Nhưng có 3 lần, cậu ấy đã QUAY ĐẦU NHÌN TÔI.

1. Lần thứ nhất, khi tôi nói cậu „KHÔNG MẮC BỆNH HOANG TƯỞNG“: Mà những „SUY NGHĨ“ hay „THÌ THẦM“ tự „ĐỐI THOẠI“ một mình trong đầu (không có đối tượng bên ngoài!) „ĐỀU LÀ CUỘC SỐNG THẬT CỦA CẬU“!
Những hình ảnh „ẢO“ ấy là do chính cậu TỰ SOẠN, TỰ làm ĐẠO DIỄN. Cậu vừa là TÁC GIẢ, vừa là DIỄN VIÊN, vừa là người KÉO MÀN, vừa là KHÁN GIẢ, chuyên kỹ thuật ÁNH SÁNG, ÂM THANH… vừa là người BÌNH PHẨM vở tuồng v.v… Nên ở những CẢNH VUI, thì TỰ „CƯỜI“; cảnh BUỒN thì „KHÓC“; có những lúc VỖ TAY, GIẬN TỨC, BỨT TÓC, ĐẤM NGỰC, LẬT ĐỔ BÀN GHẾ v.v…
Ai nhìn thấy cảnh này mà không nói cậu là kẻ „ĐIÊN“, „KHÙNG“, „HOANG TƯỞNG“ v.v… thì cũng là điều lạ!

2. Lần thứ nhì.
Cái gọi là „HOANG TƯỞNG“ nơi cậu đều là một „CUỘC SỐNG THẬT“ của cậu!
Vì sao? Vì cậu „KHÔNG CHẤP NHẬN HOÀN CẢNH SỐNG HIỆN TẠI! bởi có xung khắc đối với sự giáo dục khắc khe của bố mẹ. nên cậu “TỰ DÀN DỰNG“ cho mình một cuộc sống „THỰC (ẢO)“ riêng cho mình! đối với mọi người là „hoang tưởng“. nhưng đối với cậu là một „hiện thực“!“

Sau khi nghe câu này, CẬU QUAY LẠI NHÌN TÔI LẦN THỨ HAI.

Để kết thúc buổi tư vấn tâm lý, tôi đọc cho cậu ấy một đoạn văn như sau:

„Bạn chính là KIẾN TRÚC SƯ của
cuộc sống và hạnh phúc của mình.
Hạnh phúc, thành công và
an bình nội tâm bạn chỉ có thể tìm được,
khi Bạn biết tự mình nắm giữ
cuộc sống của Bạn trong bàn tay.
Chỉ có Bạn mới có thể BUÔNG BỎ và THA THỨ
được những gì trong QUÁ KHỨ
đã làm Bạn bị bế tắc hay cản ngăn Bạn.
Chỉ có Bạn mới có thể KHẮC PHỤC được
nỗi sợ hãi, bất an và lo ngại ĐANG làm tê liệt Bạn.
Và chỉ có Bạn mới BIẾT nên sống
như thế nào và muốn đi về hướng nào.
Bạn hãy TỰ CHỊU TRÁCH NHIỆM cho cuộc sống của mình.
Bạn hãy MỈM CƯỜI và TỰ VƯƠN LÊN nhé.“

3. Lần thứ ba. Sau khi nghe xong đoạn chia sẻ trên, thì cậu ấy quay cả người lại nhìn tôi. Nét mặt rạng rỡ!!!
Kéo cánh tay ra khỏi mền, chìa về hướng tôi, cậu bắt tay tôi và không nói lời nào.
Chúng tôi xin phép được thao tác bái Ý Công Tâm Pháp „PERG-BS/Gõ“ nhưng chỉ các vùng 1, 2, 7, 8, 9 mà thôi. Cậu ta nhoẽn miệng cười và gật đầu cho phép! và yêu cầu cậu ấy hít vào bằng mủi, thở ra bằng miệng nhẹ và sâu trong lúc tôi thao tác.

Sau 5 phút thao tác, chúng tôi ngừng tay và xin từ giả.

Cậu bước ra khỏi giường và tiễn tôi đến tận cửa ra vào phòng ngủ của mình.

Suốt thời gian tư vấn, cậu ta không nói một tiếng nào cả.

E.
Mẹ và chị cậu ấy mời chúng tôi lên sân thượng để thăm hỏi và mong muốn chúng tôi cho vài lời khuyên.

Chúng tôi chia sẻ với họ rằng, việc đầu tiên là bố mẹ và anh chị em trong nhà nói chuyện với cậu ấy bằng LỜI TỪ ÁI chứ không phải là „MỆNH LỆNH“.

Thứ nhì, mọi đề nghị trong gia đình liên quan đến cậu ta thì luôn phải có sự ĐỒNG THUẬN của cậu ấy. Nghĩa là thân nhân trong gia đình không nên có ý định „SẮP SẲN“ điều gì đối với cậu!

Trong lúc chúng tôi nói chuyện trên sân thượng. Người chị nghe có tiếng động dưới nhà. Nên bỏ ngang câu chuyện chạy nhanh xuống thang lầu.

Một lát sau, cô ta trở lên sân thượng, nét mặt hớn hở nói rằng, cậu ấy đã đi tắm và vào bếp tự làm thức ăn, những món mình thích!

Tôi xuống lầu để từ giả. Cậu ta chìa tay bắt tay tôi, nhoẽn miệng cười và không nói gi cả!

Ca lâm sàng trên chúng tôi đã thực hiện ngoài „SÁCH VỞ“ „QUY TRÌNH“ và „TRẢI NGHIỆM LÂM SÀNG“ sẳn có.

Mà chỉ „TÙY DUYÊN BẤT BIẾN“! Không bị lệ thuộc bất kỳ chiêu thức nào cả!

Vì lẽ TÂM bao la không ngằn mé! Nên chiêu pháp „CHUYỂN HÓA“ tâm cũng phải dùng „VÔ CHIÊU“!

F.
Và chính kinh nghiệm có được từ ca lâm sàng này đã giúp chúng tôi TRỞ LẠI HIỆN THỰC vào đầu năm 2022 – sau hai tuần ra khỏi KOMA vì 5 tiếng phẫu thuật + thở máy bởi phổi bị tổn thương 100% do nhiễm xCovid và hút thuốc từ năm 16 tuổi; rồi sau đó rơi vào 02 tuần HOANG TƯỞNG TIẾP TỤC SỐNG với CẢNH GIỚI chúng tôi „ĐANG“ SỐNG trong 02 tuần bị KOMA.

Trong hai tuần lễ này, không một ai trong gia đình có thể nói chuyện được với chúng tôi… vì chúng tôi là kẻ KHÙNG ĐIÊN, kể cả nhân viên y tá chăm sóc, bác sĩ khoa chăm sóc đặc biệt và bác sĩ trưởng khoa! Mọi người đều MỆT MÕI với tôi! Chỉ họ đối với chúng tôi là một NHÂN VẬT ĐÓNG một VAI khác trong CẢNH GIỚI trong hai tuần KOMA… nên việc đàm thoại giao tiếp rất khó khăn… mỗi BÊN hiểu một cách hoàn toàn khác nhau!

Trong hai tuần lễ KOMA, chúng tôi ĐÃ THẤY và THỰC HIỆN những điều mày sau khi tỉnh lại ra khỏi trạng thái hoang tưởng vài thán gsau đó mới xảy ra… như việc qua đời của Sư Cô Hạnh Ân xảy ra vài tháng sau khi chúng tôi xuất viện, mà trong lúc KOMA chúng tôi ĐÃ làm lễ an táng cho Sư Cô theo nghi thức TỊNH ĐỘ TÔNG rồi, vì lúc đó Sư Phụ chúng tôi đi Phật sự xa!

Mặt khác, chúng tôi còn SỐNG và LÀM những việc sau này mới xảy ra. Cũng như BIẾT TRƯỚC nhiều điều KỂ RA không AI TIN – mặc dù có vài việc ĐÃ xảy ra sau đó. Vì thế cho nên chúng tôi KHÔNG KỂ thêm nữa… mà nay chỉ biết TUỲ DUYÊN THUẬN PHÁP NHÂN-QUẢ mà „SỐNG P.E.R.G.®“ để mang lại sức khoẻ, hạnh phúc cho người HỮU DUYÊN với Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.® ngay đang là và vô lượng đang là tiếp nối ạ!

Đồng thời, cũng nhờ các bài Ý Công Tâm Pháp „PERG-BS“ mà chúng tôi DẦN CHUYỂN HOÁ nội dung sự kiện và các nhân vật ĐANG SỐNG trong CẢNH GIỚI „koma“ TRỞ VỀ HIỆN THỰC „ĐANG LÀ“! Nói thì DỄ nhưng làm KHÔNg DỄ, bởi chúng tôi BỊ SƯƠNG MÙ NÃO bên cạnh những triệu chứng vật lý khác do HẬU-xCovid gây ra, nên BỊ MẤT TRÍ NHỚ… Chúng tôi PHẢI KIÊN NHẪN – KIÊN CƯỜNG – KIÊN TRÌ thực tập CHÁNH NIỆM theo phương pháp của Năng Lượng tÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.® mà có thể dần LÀM CHỦ được THÂN TÂM „NGAY ĐANG LÀ…M“. Bằng không chúng tôi vẫn mãi SỐNG với CẢNH GIỚI trong hai tuần KOMA (!)

Ví dụ, nếu chúng tôi không thể TỰ TỈNH lại sau 2 tuần KOMA và tiếp tục SỐNG một cuộc sống THỰC VẬT, thì chúng tôi vẫn SỐNG TRỌN VẸN với CẢNH GIỚI chúng tôi ĐANG TRẢI NGHIỆM suốt thời gian „koma“ và SỐNG MÃI với nó cho dù thân xác này ĐÃ CHẾT (!) – nhưng chúng tôi KHÔNG CHẾT vì TÂM THỨC của chúng tôi VẪN LUÔN „ĐANG SỐNG MÃI“ với CẢNH GIỚI của TÁC Ý „CUỐI CÙNG HÌNH THÀNH CẢNH GIỚI trong KOMA“ – cái gọi là CẬN TỬ (Ý) NGHIỆP, nghĩa là Ý NGHĨ ĐANG LÀ chuyển tiếp ý nghĩ SẼ LÀ mãi mãi!

Nói tóm lại… cực đơn giản dễ hiểu … theo CHÂN LÝ Y Pháp TÂM THỂ P.E.R.G.® là:

Bạn ĐANG LÀ
CÁI Bạn ĐÃ LÀ
Bạn SẼ LÀ
CÁI Bạn ĐANG LÀ…M


Cho nên HOANG TƯỞNG cũng là một cảnh giới THẬT của nó – ví như người ta thường ví von: SỐNG Ở ĐÂY mà ĐẦU ÓC để đâu đó!

Điều này có nghĩa là đối với người thế gian: „người này“ SỐNG HOANG TƯỞNG vì KHÔNG SỐNG NGAY ĐANG LÀ mà luôn nghĩ về quá khứ hay mơ tưởng đến tương lai. Như chúng tôi chia sẻ bên trên là: Sống với QUÁ KHỨ hay với TƯƠNG Lai đều là trạng thái của HOANG TƯỞNG – nghĩa là SỐNG THIẾU CHÁNH NIỆM!

Vậy sống có CHÁNH NIỆM là sống như thế nào?

Xin thưa… cũng cực đơn giản dễ hiểu dễ làm và dễ thành rằng:

CHÁNH NIỆM là BIẾT CÁI ĐANG LÀ…M,
BIẾT KHÔNG THÊM mọi pháp NHƯ NÓ ĐANG LÀ.

Thương chúc các Bạn NHẬN BIẾT RÕ „con ruồi hoang tưởng“ của bản thân để THÂN YÊN TÂM AN và Ý NHƯ VẠN SỰ!

Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®
thứ SÁU ngày 01.09.2023
(trích Sổ Tay Lâm Sàng 26.10.2016 có bổ sung thêm cái ĐANG LÀ…M!)

Khám phá thêm từ P.E.R.G.® nach NGOs

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc