LÀM VỚI „TÂM“ hay „TÁC Ý“ gì? DÙ „BIẾT“ MỘT VỊ TĂNG KHÔNG ĐỦ GIỚI HẠNH CŨNG NÊN TÔN KÍNH, VÌ SAO?


LÀM VỚI „TÂM“ hay „TÁC Ý“ ?
DÙ „BIẾT“ MỘT VỊ TĂNG KHÔNG ĐỦ GIỚI HẠNH
CŨNG NÊN TÔN KÍNH, VÌ SAO?

“Thuở xưa vua Đường Thái Tông có lần thưa với Pháp Sư Huyền Trang:

– Trẫm có ý muốn dâng lễ Trai Tăng, nhưng nghe nói rằng có nhiều vị Tăng không đủ giới hạnh, vậy phải làm thế nào?

Ngài Huyền Trang đáp:

Đất Côn Sơn có ngọc quý cũng nằm lẫn trong bùn cát, Huyện Lệ Thuỷ có vàng, lẽ nào ở đó không có ngói gạch, đá sỏi? Đất sét hoặc gỗ dùng tạo tượng La Hán, khởi tâm cung kính ắt được phước lành! Đồng thiếc đúc thành tượng Phật, người huỷ hoại nhất định có tội! Rồng nặn bằng đất sét tuy không thể làm mưa, nhưng muốn cầu mưa phải dùng rồng đất ấy! Trăng dù không sáng, dù mờ thì vẫn còn hơn cả ngàn vì sao sáng!

. . . Không có phước duyên… bước chân vào cửa Phật còn khó, nói gì đến việc dự vào hàng Tăng Bảo. Muốn làm được một vị Tăng… phải trải qua nhiều kiếp gần gũi phụng sự Tam Bảo, thì đời này mới có thể viên thành duyên lành ấy!

Dù vị ấy chưa thanh tịnh thành bậc Thánh, nhưng so với những người phàm khác thì vị ấy cũng là người có phước duyên hơn gấp ngàn vạn lần thưa Bệ Hạ!

Vua Đường Thái Tông nghe qua lời ấy thì kinh hoảng, thưa rằng:

… Trẫm từ nay về sau dù gặp một vị Sa Di NHỎ cũng xin CUNG KÍNH NHƯ PHẬT!

. . . . .

CẢM NHẬN

Ngài Huyền Trang DỰA theo câu Y PHÁP BẤT Y NHÂN“ trong giáo lý TỨ Y của Phật giáo Bắc truyền gồm: „Y Pháp bất y nhân, Y nghĩa bất y ngữ, Y liễu nghĩa bất y bất liễu nghĩa, Y trí bất y thức“ để chỉ dạy Vua Đường Thái Tông ĐỪNG VÌ chuyện CÁ NHÂN của người khác mà TÁC Ý thiếu NHÂN QUẢ

Ở đây:

Việc TÔN TRỌNG, CUNG KÍNH bất kỳ một cá nhân nào… dù là Tăng sĩ hay không phải là Tăng sĩ, kể cả đến người già cả, thanh niên thiếu nữ hay một em bé… là một hành động có TÁC ÝTRÂN TRỌNG CUNG KÍNH như PHẬT! Bởi mỗi chúng sanh đều có PHẬT TÁNH. Chứ không phải TÔN TRỌNG CUNG KÍNH họ chỉ vì họ là người xuất gia, có quyền thế, danh vọng, địa vị, cao sang, xinh đẹp v.v…!

Còn việc người được TÔN TRỌNG CUNG KÍNH đó là một vị Thầy hay Sư Cô, chú Điệu v.v… có giới hạnh hay không; một Phật tử thuần thành có tâm đạo hay không, làm Phật sự hay cúng dường nhiều hay ít v.v… đó là CHUYỆN „nhân quả“ của người được cung kính… không LIÊN CAN gì đến TÁC Ý „KÍNH TRỌNG họ như PHẬT“! Bởi đơn giản dễ hiểu là: GIEO NHÂN ẮT PHẢI GẶT QUẢ… chỉ có SỚM hay MUỘN mà thôi!

Người xưa dạy rằng: TRƯỚC KHI NÓI HÃY UỐN LƯỠI CHÍN (09) LẦN! Điều này ngụ ý rằng: Nên SUY đi TÍNH lại CHÍN lần trước khi mở miệng nói thì CÁI TÁC Ý ban đầu chưa kịp phân định NHÂN QUẢ đã trôi qua mất rồi! Và điều muốn nói trước đây cũng không còn bị tác động bởi Ý NGHĨ thiếu phân minh NHÂN QUẢ và nhờ vậy người muốn nói có thể TRÁNH được cái QUẢ BÁO bất lành sau đó!

Tóm lại: TRƯỚC khi NÓI hay HÀNH ĐỘNG, chúng ta nên quán xét xem LỜI NÓI hay VIỆC MUỐN LÀM đó có TÁC Ý hoặc DỤNG Ý gì, nghĩa là NÓI hay LÀM với TÂM GÌ. Cái TÂM (ý) MUỐN nói hay hành động đó có Ý THỨC NHÂN QUẢ hay không? Nghĩa là lời nói và việc là mđó có mang lại LỢI LẠC cho bản thân và cho mọi người NGAY ĐANG LÀ và VÔ LƯỢNG ĐANG LÀ tiếp nối hay không… hay chỉ vì sự ÍCH KỶ, TỰ LỢI riêng cho bản thân… còn ai bị CHỊU THIỆT thì mặc kệ họ!

Vì thế cho nên khái niệm MẶC KỆ không có mặt trong lý NHÂN DUYÊN SINH! Nghĩa là, dù cho Bạn cứ MẶC KỆ, nhưng NHÂN QUẢ không có MẶC KỆ cho Bạn đâu nhé!

Bởi…

[1].
Mọi PHÁP (dharma) „KHÔNG THẬT CÓ“
Bởi do “NHÂN DUYÊN SINH“
NHÂN QUẢ (karma) „LUÔN CÓ THẬT“
Vận hành „TỪNG SÁT-NA“


vì lẽ…

[2]
„Tôi ĐANG LÀ
CÁI tôi ĐÃ LÀ
Tôi SẼ LÀ
CÁI tôi ĐANG LÀ…M“


Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc-Diệp
Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®
thứ BA ngày 18.07.2023



Khám phá thêm từ P.E.R.G.® nach NGOs

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc