THỨ gì QUAN TRỌNG NHẤT trong cuộc sống!

Một hôm Vua nghĩ rằng: “Giá mà Vua trả lời được ba câu hỏi đặt ra thì Vua sẽ không bao giờ bị thất bại trong bất cứ công việc nào“.

Ba câu hỏi ấy là:
1. Làm sao để biết được thời gian nào là THỜI GIAN THUẬN LỢI NHẤT cho mỗi công việc?
2. Làm sao để biết được nhân vật nào là NHÂN VẬT QUAN TRỌNG NHẤT mà ta phải chú trọng?
3. Làm sao để biết được công việc nào là CÔNG VIỆC CẦN THIẾT NHẤT mà ta phải thực hiện?

Nghĩ thế Vua liền ban chiếu ra khắp trong bàn dân thiên hạ, hứa rằng sẽ ban thưởng trọng hậu cho kẻ nào trả lời được ba câu hỏi đó. Các bậc hiền thần đọc chiếu liền tìm đến kinh đô. Nhưng mỗi người lại dâng lên Vua một câu trả lời khác nhau.

1. Về câu hỏi thứ nhất, có người trả lời rằng, muốn biết thời gian nào là thời gian thuận lợi nhất cho mỗi công việc thì phải làm thời biểu cho đàng hoàng. Có ngày, giờ, năm, tháng và phải thi hành cho thật đúng thời biểu ấy, như vậy mới mong công việc làm đúng lúc.

Kẻ khác thì lại nói không thể nào dự tính trước được những gì phải làm và thời gian để làm những việc ấy. Rằng, ta không nên ham vui mà nên chú ý đến mọi sự khi chúng xảy tới để có làm bất cứ gì xét ra cần thiết.

Có kẻ lại nói rằng, dù vua có chú ý tình hình mấy đi chăng nữa thì một mình vua cũng không đủ để định đoạt thời gian làm việc một cách sáng suốt. Do đó nhà Vua phải thành lập một hội đồng nhân sĩ và hành động theo lời khuyến cáo của họ.

Lại có kẻ nói rằng có những công việc cần phải quyết định tức khắc không thể nào có thì giờ tham khảo xem đã đến lúc phải làm hay chưa đến lúc phải làm. Mà muốn lấy thời điểm cho đúng thì phải biết trước những gì sẽ xảy ra, do đó nhà Vua phải cần đến những nhà cố vấn tiên tri và bốc phệ.

2. Về câu hỏi thứ hai cũng có nhiều tấu trình không giống nhau. Có người nói những nhân vật Vua cần chú ý nhất là những Đại thần và những người trong triều đình. Có người nói là mấy vị Giám mục, Thượng tọa là quan hệ hơn hết. Có người nói là mấy ông tướng lĩnh trong quân đội là quan trọng hơn hết.

3. Về câu hỏi thứ ba: Các nhà thức giả cũng trả lời khác nhau. Có người nói khoa học là quan trọng nhất. Có người nói chỉnh trang quân đội là quan trọng nhất…

Vì các câu trả lời khác nhau cho nên nhà Vua không đồng ý với vị nào cả và chẳng ban thưởng cho ai hết. Sau nhiều đêm suy nghĩ Vua quyết định chất vấn một ông Đạo tu trên núi. Ông Đạo này nổi tiếng là người đã giác ngộ. Vua muốn tìm lén trên núi gặp ông Đạo và hỏi ba câu hỏi kia vì vị Đạo sĩ này chưa bao giờ chịu xuống núi và nơi ông ta ở chỉ có những người dân nghèo. Chẳng bao giờ ông chịu tiếp những người quyền quí.

Vì thế cho nên nhà Vua phải cải trang làm thường dân. Khi đi đến chân núi, Vua dặn vệ sĩ đứng chờ ở dưới và một mình Vua trong y phục một thường dân trèo lên am của ông Đạo.

Nhà Vua gặp ông Đạo ĐANG CUỐC ĐẤT trước am. Khi trông thấy người lạ, ông Đạo gật đầu chào rồi tiếp tục cuốc đất. Ông Đạo cuốc đất một cách nặng nhọc bởi ông Đạo đã già yếu. Mỗi khi cuốc lên được một tảng đất hoặc lật ngược được tảng đất ra thì ông lại thở hổn hển.

Nhà Vua tới gần ông Đạo và nói: “Tôi tới đây để xin ông Đạo trả lời giúp ba câu hỏi: Làm thế nào để biết ĐÚNG THÌ GIỜ HÀNH ĐỘNG, đừng để cơ hội qua rồi sau phải hối tiếc? AI là những người QUAN TRỌNG NHẤT mà ta phải chú ý tới nhiều hơn cả, và CÔNG VIỆC nào QUAN TRỌNG NHẤT cần thực hiện trước?”.

Ông Đạo lắng nghe nhà Vua, nhưng không trả lời. Ông chỉ vỗ vai nhà Vua và cuối cùng tiếp tục cuốc đất. Nhà Vua nói: “Ông Đạo mệt lắm rồi, thôi đưa cuốc cho tôi, tôi cuốc một lát!”. Vị Đạo sĩ cảm ơn, trao cuốc cho Vua rồi ngồi xuống đất nghỉ mệt.

Cuốc xong được hai vòng đất thì nhà Vua ngừng tay và lập lại câu hỏi. Ông Đạo vẫn không trả lời, chỉ đứng dậy và đưa tay ra đòi cuốc, miệng nói: “Bây giờ tới phiên bác phải nghỉ, đến phiên tôi cuốc”, nhưng nhà Vua thay vì trao cuốc lại tiếp tục cúi xuống cuốc đất.

Một giờ rồi hai giờ đồng hồ đi qua, rồi mặt trời bắt đầu khuất sau đỉnh núi. Nhà Vua ngừng tay, buông cuốc và nói với ông Đạo:

“Tôi tới để xin ông Đạo trả lời cho mấy câu hỏi, nếu ông Đạo không trả lời cho tôi câu nào hết thì xin cho tôi biết để tôi còn về nhà!”.

Chợt lúc đó, ông Đạo nghe tiếng chân người chạy đâu đây bèn nói với nhà Vua: “Bác thử xem có ai chạy lên kìa!”. Nhà Vua ngó ra thì thấy một người có râu dài ĐANG chạy lúp xúp sau mấy bụi cây, hai tay ôm bụng máu chảy ướt đẫm cả hai tay, ông ta cố chạy tới chỗ nhà Vua rồi ngất xỉu giữa đất, nằm im bất dộng, miệng rên rỉ…

Vua và ông Đạo cởi áo người đó ra thì thấy có một vết đâm sâu nơi bụng. Vua rửa chỗ bị thương thật sạch và xé áo của mình ra băng bó vết thương. Nhưng máu thấm ướt cả áo. Vua giặt áo và đem băng lại vết thương. Cứ như thế cho đến khi máu ngưng chảy. Lúc bấy giờ người bị thương mới tỉnh dậy và đòi uống nước. Vua chạy đi múc nước suối cho ông ta uống, khi đó mặt trời đã khuất núi và bắt đầu lạnh. Nhờ sự tiếp tay của ông Đạo, nhà Vua khiêng người bị nạn vào trong am và đặt nằm trên giường của ông Đạo. Ông ta nhắm mắt nằm im.

Nhà Vua cũng mệt quá, vì leo núi và cuốc đất, cho nên ngồi dựa vào cánh cửa mà ngủ thiếp đi. Vua ngủ ngon cho đến nỗi khi nhà Vua thức dậy thì trời đã sáng và phải một lúc lâu sau Vua mới nhớ được là mình ĐANG ở đâuĐANG làm gì. Vua nhìn về phía giường thì thấy người bị thương cũng đang nhìn mình chòng chọc, hai mắt sáng trưng.

Người đó thấy Vua tỉnh giấc rồi và ĐANG nhìn mình thì cất giọng rất yếu: “Xin bệ hạ tha tội cho thần!”, vua đáp: “Ông có làm gì nên tội đâu mà phải tha?”

“Bệ hạ không biết hạ thần nhưng hạ thần biết bệ hạ. Hạ thần là kể thù của bệ hạ. Hạ thần đã thề sẽ giết bệ hạ cho bằng được, bởi vì ngày xưa trong chinh chiến bệ hạ đã giết mấy người anh và còn tịch thu gia sản của hạ thần nữa.

Hạ thần biết rằng bệ hạ sẽ lên núi này một mình để gặp ông Đạo sĩ nên đã mai phục quyết tâm giết bệ hạ trên con đường xuống núi. Nhưng đến tối mà bệ hạ vẫn chưa trở xuống, nên hạ thần đã rời chỗ mai phục mà đi lên núi tìm bệ hạ. Hạ thần lại gặp bọn vệ sĩ. Bọn này nhận mặt được hạ thần cho nên đã xúm lại đâm hạ thần. Hạ thần trốn được, chạy lên đây, nhưng nếu không có bệ hạ thì chắc hạ thần đã chết vì máu ra nhiều quá. Hạ thần quyết tâm hành thích bệ hạ mà bệ hạ lại cứu sống được hạ thần, hạ thần hối hận quá. Giờ đây nếu hạ thần còn sống được thì hạ thần nguyện làm tôi mọi cho Bệ hạ suốt đời và hạ thần cũng sẽ bắt các con hạ thần làm như vậy. Xin bệ hạ tha tội cho thần”.

Thấy mình hòa giải được với kẻ thù một cách dễ dàng, nhà Vua rất vui mừng. Vua không những hứa tha tội cho người kia mà còn hứa sẽ trả lại gia sản cho ông ta và gởi ngay thầy thuốc cùng quân hầu tới săn sóc cho ông ta lành bệnh.

Sau khi cho vệ sĩ khiêng người bị thương về, nhà Vua trở lên tìm ông Đạo để chào. Trước khi ra về vua còn lập lại lần cuối ba câu hỏi của vua. Ông Đạo đang quỳ gối xuống đất mà gieo những hạt đậu trên những luống đất đã cuốc sẵn hôm qua.

Vị đạo sĩ đứng dậy nhìn Vua đáp:
“Nhưng ba câu hỏi của Vua đã được trả lời rồi mà”.
Vua đáp, đã trả lời bao giờ đâu nào?

“Hôm qua nếu Vua không thương hại bần đạo già mà ra tay cuốc giùm mấy luống đất này thì khi ra về Vua đã bị kẻ kia mai phục hành thích mất rồi và nhà Vua sẽ tiếc là đã không ở lại cùng ta!

Vì vậy:
1. THỜI GIAN quan trọng nhất nhất là thời gian Vua ĐANG CUỐC ĐẤT,
2. NHÂN VẬT quan trọng nhấtBẦN ĐẠO đây và
3. CÔNG VIỆC quan trọng nhất là công việc ĐANG GIÚP bần đạo.

Rồi sau đó khi người bị thương nọ chạy lên,
1. THỜI GIAN quan trọng nhất là thời gian Vua ĐANG CHĂM SÓC cho ông ta, bởi vì nếu Vua không băng vết thương cho ông ta thì ông ta sẽ chết và Vua không có dịp hòa giải với ổng.
2. NHÂN VẬT quan trọng nhất cũng vì thế là ÔNG TA
3. CÔNG VIỆC quan trọng nhất là việc Vua ĐANG BĂNG BÓ vết thương

Xin Vua hãy nhớ kỹ điều này nhé:
* „Chỉ có MỘT THỜI GIAN quan trọng mà thôi, đó là THỜI GIAN HIỆN TẠI, là giờ phút hiện tại, giờ phút hiện tại quan trọng bởi vì đó là thời gian duy nhất trong đó ta có thể làm chủ được ta.
* Và MỘT NHÂN VẬT quan trọng nhất là kẻ ĐANG sống với ta, ĐANG đứng trước mặt ta, bởi vì ai biết được mình sẽ đương đầu làm việc với những kẻ nào trong tương lai.
* Cũng như MỘT CÔNG VIỆC quan trọng nhất là công việc ĐANG làm cho người ĐANG sống bên ta, ĐANG đứng trước mặt ta ĐƯỢC HẠNH PHÚC.
BỞI VÌ ĐÓ LÀ Ý NGHĨA CHÍNH CỦA ĐỜI SỐNG!“.

Thầy NHẤT HẠNH, trích „Phép Lạ Của Sự Tỉnh Thức

. . . . .

CẢM NHẬN

PHÉP LẠ CỦA SỰ TỈNH THỨC
, tiếng đức là „Das Wunder Wach Zu Sein“, là một quyển tập nhỏ của Thầy Nhất Hạnh, được tôi mang theo hành trang đi du học năm 1969 và làm „sách gối đầu giường“ để mỗi đêm mở ra „nghé“ một đoạn nhắc nhở mình trước khi ngủ.

Thật ra, quyển tập này có tựa đề là „Cẩm Nang Tu Thiền Của Những Người Ham Chuộng Hoạt Động“. Nhưng rút ngắn lại là „Phép Lạ Của Sự Tỉnh Thức“. Thầy Nhất Hạnh viết ra quyển tập sách nhỏ này, theo chúng tôi được biết ở lứa tuổi thanh thiếu niên đầy nhiệt huyết làm công tác xã hội, phụng sự đồng bào – giữa năm 1961 và 1966, chúng tôi ở thời điểm đó ang sinh hoạt là một Hướng Đạo Sinh ở Đà Nẳng – nhằm giúp cho họ có MỘT CÁCH SỐNGMỘT HƯỚNG ĐI VỮNG CHẢI của MỘT TÁC NHÂN XÃ HỘI – không thiên về một phe phái chính trị, chủ nghĩa nào, tôn giáo tín ngưỡng v.v… không bị mọi thị phi làm chao đảo… Ở lứa tuổi đó, chúng tôi là một Hướng Đạo Sinh với châm ngôn „SẮP SẲN“ không giống chẳng khác „TINH TẤN“ của lam sinh Gia đình Phật tử Việt Nam – họ là NHỮNG NGƯỜI TRE§ HAM CHUỘNG HOẠT ĐỘNG.

Và cũng nhờ quyển Cẩm Nang này có nội dung Phật Chất đã kích hoạt chủng tử PHẬT trong tôi (!) Có một cuối tuần trong năm 1962, Thiếu đội của chúng tôi được chơi „TRẠI BAY“. Trên đường về chạng vạng tối, trời đổ mưa như trút nước. Chúng tôi may mắn đạp xe đạp ngang qua một ngôi Chùa nhỏ ở một làng quê. Anh đội trưởng vào xin cho chúng tôi trú mưa. Bên trong đang công phu chiều. Tôi chỉ nghe qua bài KỆ một Thầy và vài điệu đang tụng… „Đệ tử kính lạy đức Phật Thích Ca, Phật A Di Đà…“ mà thuộc lòng ngay lập tức… dường như mình đã từng học qua rồi… Về sau này, khi thành lập Gia Đình Phật tử VN tại Đức, thì mới biết đây là bài SÁM được đưa vào tụng niệm trong mỗi buổi Lễ Đoàn của GĐ Phật Tử (!)

Thật đúng như vậy: „Phép Lạ Của Sự Tỉnh Thức“ là CẨM NANG SỐNG cho chúng tôi từ ngày xa quê hương cho đến ngày nay và mãi mãi; cũng như cẩm nang này làm sườn cho việc thiết lập thành hình Y Lý, Y Học và Y Thuật của Y phương minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“ do chúng tôi phát minh sau này (2011), đã đăng ký cầu chứng bản quyền, thương hiệu cùng logo và được Cục Bảo Vệ Phát Minh và Thương Hiệu Đức (Deutsches Patent- und Markenamt) cấp giấy công nhận ngày 11.06.2012.

Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.® là một sản phẩm Phật giáo, một phương pháp được kết tinh từ giáo lý Phật Đà thông qua:
1. Phép Lạ Của Sự Tỉnh Thức, Duy Biểu Học từ Thầy Nhất Hạnh; Duy Thức HọcThành Duy Thức Luận từ Thầy Tuệ Sỹ để hình thành Y LÝ và Y HỌC;
2. Tứ Niệm Xứ từ Thầy Phước Tịnh để hình thành Y THUẬT.

Quy trình và nội dung ứng dụng Y lý – Y học và Y thuật của Năng Lượng tÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.® KHÔNG GIỐNG CHẲNG KHÁC nội hàm BA CÂU TRẢ LỜI MẦU NHIỆM của vị Đạo Sĩ trên cho nhà Vua HIỂU về sự VẬN HÀNH của cái gọi là CUỘC SỐNG chỉ có mặt và lưu chuyển trong từng sát-na ĐANG LÀ của TƯ DUY, SUY NGHĨ, TÁC Ý trước khi có sự hiện diện của LỜI NÓI hay HÀNH ĐỘNG.

Như vậy, từng SÁT-NA tác ý ĐANG là…m này cũng chỉ là sự vận hành của trôn xoắn ốc NHÂN (duyên) QUẢ (sinh) hay nói khác là nguyên lý NHÂN DUYÊN HỘI NGỘ THỜI trùng trùng nối tiếp nhau không đầu không kết để làm điều kiện cho mọi pháp hữu cùng vô vi Sinh – Thành – Hoại – Diệt

Kính thưay đại chúng, thật vô cùng đơn giản dễ hiểu, bởi

Phật dạy rằng:

Mọi PHÁP KHÔNG THẬT CÓ
bởi DO NHÂN DUYÊN SINH
NHÂN QUẢ luôn CÓ THẬT
ĐANG vận hành TỪNG SÁT NA

bởi

Ta và chúng sanh ĐANG là (khổ)
cái TÁC Ý của ta và họ ĐÃ là (tập)
Ta và chúng sanh SẼ là (diệt)
cái TÁC Ý của ta và họ ĐANG là…m (đạo)

tức là

Tật bệnh
khổ tâm đau thân ĐANG là
đều từ TÁC Ý của chủ nhân nó ĐÃ là
Tật bệnh khổ tâm đau thân SẼ (là) dứt
cũng từ TÁC Ý của chủ nhân nó ĐANG là…m

Nam Mô THƯỜNG BẤT KHINH Bồ Tát Ma Ha Tát

Thương kính chúc các Bạn cùng muôn loài Thân Tâm An Lạc, luôn An Lành với Ý NHƯ VẠN SỰ như nó đang là nghĩa là BIẾT KHÔNG THÊM để THÂN có thể YÊN, TÂM có thể AN, THẾ GIỚI có thể HÒA BÌNH, NHÂN SINH có thể AN LẠC ngay sát-na đang là và trong vô lượng sát-na đang là tiếp nối!

Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
Namo Bhaisaijya Guru Vaiḍuria Prabhà Ràjàya Tathàgatàya

Tâm chú DƯỢC SƯ:
“Om Bhaisajye Bhaisajye Mahabhasajye bhaisayaraje sammudgate svaha”
“Án, Bệ Sát Thệ, Bệ Sát Thệ, Bệ Sát Xã, Tam Một Yết Đế Tóa Ha”

Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ sư phát minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“; sáng lập “Zentrum PFBC” là chữ viết gọn của „Trung Tâm PERG Nghiên Cứu Chẩn Trị bệnh Long-COVID“ – tiếng Đức: „Zentrum PERG für Forschung und Behandlung Long-COVID Krankheiten“, tiếng Anh: “PERG-Center for Research and Treatment of Long-COVID Diseases”
Thứ SÁU ngày 25.04.2025

Trân trọng kính giới thiệu Phòng Khám Chẩn Điều Trị (Praxis) của „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“ tại tổ hợp y khoa “Wendepunkt” ngay trung tâm thành phố Hannover.
https://hannover-wendepunkt.de/team/

Các Bạn khắp năm Châu nếu có nhu cầu khám chẩn điều trị mọi bệnh tật hay triệu chứng đau nhức thân hay những bệnh nan y như ung thư các kiểu; các bệnh tâm lý hay tâm thần; bệnh tâm do thân gây ra; các hội chứng Long-Covid, mọi triệu chứng Rối Loạn Phát Triển ở trẻ em và Thanh Thiếu niên như tăng động (ADHD), chậm hay không nói, bạo hành, nghiện ngập v.v… bằng  phương pháp Năng Lượng TÂM-THỂ P.E.R.G.® trực tiếp tại phòng khám hay trực tuyến Online, kính xin các Bạn liên hệ với chúng tôi qua các cách như sau để đặt lịch (Termin) khám chẩn điều trị:

1. Điện thoại di động: (+49) 176-4341 1238
2. E.Mail: thichon@arcor.de
3. Liên hệ : https://nangluongtamtheperg.de/contact/
4. Inbox Facebook Messenger: Ngoc Diep Ngo

Khám phá thêm từ P.E.R.G.® nach NGOs

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc