PSYCHE News 38 . TÂM THẦN . TRỊ LIỆU TỰ NGUYỆN trong bệnh viện tâm thần không phải lúc nào cũng không bị ép buộc!

PSYCHE News 38/26Jan2024 .
Người bệnh tâm lý đôi khi cảm thấy bị áp lực phải dùng thuốc dù họ có thể từ chối. Tại sao vậy?

Bất cứ ai bị bệnh tâm lý (psychological diseases) và gây nguy hiểm đáng kể cho bản thân hoặc người khác đều có thể được đưa vào bệnh viện tâm thần (psychiatrie) trái với ý muốn của họ, bị cột chân tayđiều trị bằng thuốc an thần (sedatives). Những biện pháp cưỡng chế như vậy rõ ràng xâm phạm quyền tự do dân sự (civil rights) và do đó chỉ được phép trong những tình huống khẩn cấp.

Nhưng có một vùng xám, nơi sự ép buộc không được công khai và những người bị ảnh hưởng vẫn cảm thấy bị buộc phải điều trị.

Khi nào có thể áp dụng biện pháp này? Một nhóm nghiên cứu từ Viện Đạo đức Y học và Lịch sử Y học (Institute for Medical Ethics and History of Medicine) tại Đại học Ruhr Bochum miền Turng Đức đã trình bày trên “Tạp chí Đạo đức Sinh học Hoa Kỳ” (The American Journal of Bioethics) và nhận được giải thưởng vể chủ đề này từ Tổ chức bệnh viện Tâm thần và Tâm lý trị liệu, Tâm Thể học và Thần kinh học (German Society for Psychiatry and Psychotherapy, Psychosomatics and Neurology) viết tắt là DGPPN từ nhóm chữ „Deutsche Gesellschaft für Psychiatrie und Psychotherapie, Psychosomatik und Nervenheilkunde) trong tháng 12 năm 2023

Năm ngoái 2023, nhóm nghiên cứu tại Bochum, dẫn đầu bởi nhà xã hội học là cô Sarah Potthoff, trước tiên họ đã khảo sát xem những kinh nghiệm như vậy xảy ra như thế nào trong thời gian điều trị tâm thần. Có bảy (07) người nam và bảy (07) người nữ đã được phỏng vấn, hầu hết họ đều tự nguyện điều trị (voluntary therapy) trong một bệnh viện tâm thần vì các triệu chứng trầm cảm (depression) hoặc rối loạn tâm thần (psychoses).

Những câu hỏi được đặt ra như sau: Có tình huống nào mà bạn cảm thấy mình bị áp lực hoặc bị ép buộc không? Làm thế nào có thể ngăn chận được điều này?

Những trường hợp cụ thể cho thấy: Nỗ lực thuyết phục bằng lời nói cũng có thể tạo ra áp lực tâm lý mà không cần đến những biện pháp đe dọa cưỡng bức, nhưng rõ ràng không khác mọi biện pháp cưỡng chế!

Nhóm nghiên cứu phân biệt có bốn hình thức gây áp lực thông qua:
1. lý lẽ hợp lý;
2. quan hệ tình cảm;
3. những hứa hẹn mang lại lợi ích;
4. những đe dọa dẫn đến bất lợi.

Nữ tác giả đầu tiên của nghiên cứu từng đoạt giải thưởng, cô Christin Hempeler từ Viện Đạo đức Y khoa và Lịch sử Y học cho biết: “Nếu tôi nói với một bệnh nhân rằng: Anh ta không được phép gặp gia đình nếu không uống thuốc thì đó là một sự hăm dọa” đã viết trong một thông cáo báo chí của trường đại học. Vì lẽ khi đó anh ta sẽ phải lo sợ bất lợi, và điều này không thể chấp nhận được. Nhưng không phải nếu một lợi thế được hứa hẹn – thì đó là một lời đề nghị“, nữ sinh viên tốt nghiệp y khoa giải thích.

Nhưng không chỉ những mối đe dọa công khai mới gây ra áp lực mạnh mẽ: Sự phụ thuộc vào nhân viên và khả năng áp dụng các biện pháp cưỡng chế cũng có thể góp phần vào việc này. Cô Hempeler nói: “Để đánh giá xem đó có phải là sự ép buộc hay không, chỉ nhìn vào những gì được nói là chưa đủ. Bạn phải xem xét bối cảnh và những người bị ảnh hưởng nghĩ gì cũng như hậu quả có thể xảy ra nếu họ từ chối dùng thuốc. Ví dụ, nếu có một chiếc giường cố định trong phòng, bệnh nhân có thể lo sợ một cách chính đáng rằng họ sẽ bị khống chế và bị tiêm thuốc.

Lời đe dọa không được nói ra
Đây là điều đã xảy ra với Alex, một trong những bệnh nhân được phỏng vấn. Như trường hợp nghiên cứu của nhóm nghiên cứu gia tại Bochum ghi lại: Anh nghe thấy có giọng nói trong đầu, cảm thấy bị theo dõi và cuối cùng bị người mẹ đưa đến bệnh viện tâm thần. Anh không muốn ở lại – vậy mà anh vẫn phải ở lại, dù sợ rằng mình sẽ bị trói vào giường giống như lần trước ở bệnh viện. Tất nhiên, chưa có ai đe dọa anh ta về điều này cả. Tuy nhiên, các nhà nghiên cứu lập luận rằng đó là một hình thức ép buộc: Bởi vì đã có giường kềm chế do đó có khả năng bị kềm chế có khả năng sẽ xảy ra, dù không ai mở lời!

Tất nhiên, bất kỳ lời đe dọa nào, dù nói ra hay không nói ra, chỉ có tác dụng vì một lý do: Bởi vì đội ngũ chuyên viên có một số quyền lực nhất định đối với bệnh nhân. Một mặt, họ có thể bị buộc phải điều trị và biết điều đó cũng đủ để gây cảm giác áp lực.

Mặt khác, họ đang ở trong mối quan hệ phụ thuộc. Ví dụ, sau khi bị ép vào bệnh viện, họ không được tự do ra lại bất cứ khi nào họ muốn. Ngược lại, việc ở lại tự nguyện có thể tạo ấn tượng rằng bạn phải đồng ý với mọi thứ để tiếp tục điều trị – và không phải đi ra khỏi viện nữa.

Tuy nhiên, có một ranh giới nhỏ trong việc đánh giá “liệu bệnh nhân có thể tin tưởng một cách chính đáng rằng họ sẽ phải đối mặt với những hậu quả tiêu cực nếu họ không muốn điều trị hay không”, cô Hempeler nói. Các chuyên gia điều trị có thể đóng góp một cách có ý thức hoặc vô thức cho rằng họ đang hành động vì lợi ích của bệnh nhân. Nhưng họ thường đánh giá thấp áp lực lên những người bị ảnh hưởng. Nếu đó là lợi ích của họ và có cơ sở vững chắc thì nó có thể được chấp nhận về mặt đạo đức. Vấn đề: Nguyên tắc điều trị tự nguyện bị xem thường. Quyết định này có thể vẫn mang tính tự nguyện về mặt hình thức, nhưng xét về mặt tâm lý thì không như vậy.

Cô Hempeler và nhóm của cô không muốn công việc của họ bị coi là lời buộc tội chung đối với các chuyên viên trong bệnh viện tâm thần. Đó là việc xem xét nghiêm túc trải nghiệm của những người bị ảnh hưởng, nâng cao nhận thức về vấn đề này và đưa ra các giải pháp thay thế. Ví dụ, trong việc thiết kế không gian và sự giao tiếp nhằm giảm sự mức độ quyền lực. Và ngoại trừ khi bệnh nhân không gây ra nguy hiểm cho bản thân và người xung quanh thì nhân viên nên trấn an những người này rằng: Họ không phải đối mặt với mọi hậu quả khi từ chối việc điều trị!

Nguồn: Spektrum, 30.12.2023. Tác giả bài viết: Cô Christiane Gelitz, nữ biên tập viên về tâm lý học.
. . . . .

CẢM NHẬN.

Sau khi đọc và chuyển ngữ bài báo trên của cô Christine Gelitz đăng trên tạp chí SPEKTRUM chuyên về mảng „Tâm lý học (Psychology) – Nghiên cứu Não bộ (Brain research) – Y học (Medicine)“ số phát hành cuối năm 2023 thì chúng tôi giật mình!
Cảm giác này đưa chúng tôi trở về thời điểm trả lời câu hỏi của hội đồng giám khảo kỳ thi vấn đáp „Chuyên Gia Tâm lý Trị Liệu“ cấp quốc gia không qua giáo trình đại học y do Bộ Y tế tiểu bang Niedersachsen tổ chức tại trụ sở Bộ Y Tế tại thành phố thủ phủ Hannover.

Kỳ thi vấn đáp tốt nghiệp đã diễn ra trong tháng tư năm 2007 cho toàn thể thí sinh cả nước do cơ quan trên chủ đạo thực hiện xảy ra trong tháng Tư năm 2007 – thi viết trong tháng 12.2006.

Hội đồng giám khảo gồm ba vị một nữ và hai nam: Người nữ là bác sĩ chuyên khoa tâm lý học, tâm thần và tâm lý trị liệu của Bộ Y tế. Một người nam là giám đốc bệnh viện tâm thần tại Nordhorn và người nam còn lại là luật sư chuyên luật y khoa của tòa án dân sự Hannover.

Sau khi „bị“ quay hơn 90 phút, hội đồng giám khảo „mời“ chúng tôi ra bên ngoài để họ tự vấn quyết định. Ở những thí sinh trước, chúng tôi thấy họ ra ngoài chờ hội đồng giám khảo quyết định khá lâu khoảng trên 10 phút rồi mới được gọi vào. Trong khi chúng tôi ngồi chưa được ba phút thì đã có nhân viên ra „mời“ vào. Trong lòng ngẫm nghĩ: Sao người khác ban giám khảo cân nhắc quyết định lâu thế; tới phiên mình thì chưa đầy 3 phút… chắc có chuyện… gì rồi?

Đứng trước „vành móng ngựa“ bị lấy „khẩu cung“ (!)
Câu hỏi đầu tiên của bà bác sĩ: Vì sao lúc bước vào phòng khảo thí vấn đáp, thí sinh nào bàn tay cũng lạnh và rướm mồ hôi, còn bàn tay ông thì lại ấm và mềm mại?
– „Thật tình, thưa quý Vị, trước khi vào phòng khảo thí chúng tôi cũng run lo như bao nhiêu thí sinh khác từ trước đến nay. Có lẽ quý Vị trong tời sinh viên ngày trước cũng không khác! Nhưng khi chúng tôi có ý nghĩ rằng: Kỳ thi chỉ là thời điểm kết thúc học trình cần „kiểm tra“ những điều mình đã học hỏi, chứ có gì mà phải lo ngại!
Kính thưa quý Vị, thật tế tất cả lý thuyết và cũng chỉ là lý thuyết cùng những con số thống kê lâm sàng hay nghiên cứu khoa học thậm chí kinh nghiệm lâm sàng được ghi lại cho môn Tâm Lý học, Tâm lý Trị Liệu, Thần kinh và Não bộ học v.v… chúng tôi đã ngấu nghiến nó suốt chín tháng qua tính đến thời điểm thi vấn đáp thì nó đã nhừ như cháo rồi ạ! Nếu vì lý do gì đó… nhất là vì STRESS mà quên không nhớ để trả lời được rồi bị „trượt“ thì tôi „trượt TỚI“ – tiếng Đức chúc nhau đếm giao thừa là „guten Rutsch“ nghĩa là „chúc Bạn trượt tốt sang năm mới nhé“… để dễ dàng ôn lại và thi tiếp lần sau.

Kính thưa quý Vị, bản thân chúng tôi chọn môn này cũng vì sức khỏe của con người. Vì lẽ, theo giáo lý Phật đà mà chúng tôi tu học trên gần 30 năm qua (1978-2007) trong cương vị là một tín đồ Phật giáo cho thấy rõ rằng: Tất cả mọi tật dịch dị bệnh khổ đau của thân và tâm đều được ghi trong chi KHỔ ĐẾ gồm bệnh thân, tâm lý và tâm thần rất cụ thể đều do TÂM THỨC chủ đạo…. kể cả những bệnh do di truyền, dị ứng, ung thư v.v… cũng từ sự TÁC Ý sinh ra.

Kính thưa quý Vị, nếu „mớ“ lý thuyết tâm lý học, tâm lý trị liệu, thần kinh và não bộ học đó mà KHÔNG hiểu và thuộc thì sau này khi hành nghề rất nguy hiểm cho bệnh nhân và cho bản thân bởi luật Nhân Quả rất phân minh và bình đẳng không có kẻ lách được…“, chúng tôi bị bà bác sĩ ngắt lời
– „Lạ nhỉ? Giáo trình quy định cho ba đến bốn năm, có người thi tới lui ba bốn lần vẫn chưa tốt nghiệp, mà ông chỉ học trong chín (09) tháng thôi sao?“
– „Dạ kính thưa quý Vị, chính xác như thế ạ! Bởi chúng tôi „vô tình“ không ghi danh học theo giáo trình chính quy mà lại học „luyện thi“ vào những ngày cuối tuần tại một Trung tâm Đào tạo ngay trong thành phố Hannover này ạ!“… „Ồ….“ Âm thanh phát ra từ ba vị giám khảo… „mời ông tiếp…!“
– „… dạ thưa vì nghĩ như thế, nên tôi bình tĩnh trở lại với ý nghĩ tích cực hơn là: Vì sức khỏe của con người và vì trọng nhân quả nên cứ bình tĩnh vào phòng thi; nhỡ có quên chỗ nào mà bị trượt thì học lại… nhằm nhò gì! Với ý nghĩ này, khí huyết của chúng tôi được ổn định điều hòa trở lại… chảy đều khắp toàn thân, nên hai bàn tay chúng tôi không còn lạnh buốt và ra mồ hôi nữa ạ!“

– „À ra thế! Tôi xin hỏi ông một câu: Thế thì nếu ba chúng tôi quyết định tuyên bố ông tốt nghiệp thì sau đó ông sẽ làm gì? Nhiều người nói họ sẽ tìm cách mở phòng khám bệnh, chẩn trị và áp dụng phương pháp nào họ đã học v… còn ông thì sao nhỉ?“, vị tiến sĩ bác sĩ giám đốc bệnh viện tâm thần đặt câu hỏi.

– „Dạ kính thưa ông! Bởi mớ kiến thức đã học về tâm lý học, tâm lý trị liệu, thần kinh và não bộ học mới chỉ là „lý thuyết“ chứ chưa phải là „kinh nghiệm thực hành“ thì làm sao có thể chẩn trị được! Vì thế cho nên điều đầu tiên mà chúng tôi làm là „xin thực tập ba (03) tuần trong một bệnh viện tâm thần ở ngoại ô thành phố Hannover“, nơi trước đây tôi từng làm thông dịch viên được bệnh viện mời đến để thông và phiên dịch cho một bệnh nhân người Việt „bị tâm thần“. Anh này tuổi độ trung niên, đã từng là „lao động hợp đồng“ ở Tiệp khắc từ năm 1986 và sau khi bức tường Berlin bị sụp đổ năm 1989 thì anh tìm đường lội bộ vượt rừng sông để đến Đức tìm „tương lai“. Anh nhẫn nại gầy dựng cuộc sống tương lai, lập gia đình sinh con, kinh doanh, nhưng sau một canh bạc anh trắng tay khiến hạnh phúc gia đình bị suy sụp rồi nhiều tình huống tiêu cực đưa đến khiến anh quẩn trí dẫn đến trầm cảm rồi có ý định tự tử nhưng không thành… điều này dẫn đến hung hăng bạo hành gây nguy hiểm cho bản thân và những người xung quanh, nên anh bị cảnh sát đến „thộp cổ“ đưa vào bệnh viện tâm thần này!

Sau thời gian làm việc thông phiên dịch cho bệnh viện, chúng tôi đã từng ngỏ ý nếu có điều kiện cho phép chúng tôi vào đây thực tập tìm hiểu tâm trạng bệnh nhân… thời điểm này trong giai đoạn học luyện thi Tâm Lý Trị liệu của chúng tôi…“… „ rồi ông có ý định gì khác nữa không?“, vị luật sư ngắt lời…

-„Dạ thưa ông! Vì trong khóa học luyện thi, chúng tôi chỉ được nghe vị giảng viên trình bày sơ qua về mọi phương pháp trị liệu tâm lý hiện hành, chứ thật sự chưa biết nó là gì. Cũng như hình ảnh bệnh trạng còn chưa biết nó như thế nào thì với cái chứng chỉ tốt nghiệp này, làm sao có thể hành nghề được! Vì thế cho nên, chúng tôi sẽ ghi tên học HẾT tất cả những phương pháp tâm lý trị liệu để có thể BIẾT mình thích hợp với phương pháp nào áp dụng nó. Cho nên việc mở phòng khám bệnh là chuyện của tương lai, tôi chưa nghĩ đến!“

-„Cám ơn ông! Thật ra cả ba chúng tôi ĐÃ quyết định cho ông tốt nghiệp sau hơn 90 phút vấn đáp rất nhiều chủ đề trong khoa tâm lý học, tâm lý trị liệu, thần kinh và não bộ học, chúng tôi nhận thấy ông trả lời rất đúng sách vở mà lại có thêm sáng tạo với một số tư tưởng Phật giáo rất logic về lãnh vực tâm lý… những điều mà chúng tôi cho đến nay chưa hề được nghe hay biết đến… tóm lại, cả ba chúng tôi đồng ý chấp nhận ông TỐT NGHIỆP khoa Tâm Lý Trị Liệu cấp Quốc gia. Chứng nhận tốt nghiệp cũng là giấy phép hành nghề ông sẽ nhận nay mai từ Cơ quan Y tế thuộc Tiểu bang nơi ông cư ngụ. Chúc ông thành công vì sức khỏe của mọi người!“…

Sau đó, chúng tôi có duyên lành được phép thực tập ba (03) tuần trong bệnh viện tâm thần ở vùng ngoại ô thành phố Hannover. Và từ năm 2008-2010, chúng tôi đã ghi danh học thêm hầu hết những phương pháp tâm lý trị liệu hiện hành để tìm cho mình cách chẩn trị liệu thích hợp cho mình.

Bởi không tìm ra được một phương pháp thích hợp nào cả, đơn giản vì tất cả chỉ chẩn chữa NGỌN chứ không có cách chẩn tìm GỐC để điều trị, nên chúng tôi trở về học nơi ĐẠI Y VƯƠNG đã chỉ cách chữa lành mọi khổ đau của thân và tâm. Vị này chính là Phật THÍCH CA MÂU NI với giáo lý TỨ DIỆU ĐẾ tối thượng thừa của Ngài để biết đâu là nguyên nhân của mọi tật dịch dị bệnh của thân và tâm.

Từ giáo lý TỨ DIỆU ĐẾ, chúng tôi chế tác ra Y Lý, Y Học và Y Thuật cho phương pháp sau này là „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“ (2011) và nhờ luật sư của „Hiệp hội Tâm lý Trị liệu Tự do và Tư vấn Tâm lý Đức“ nộp lên „Cơ quan Bảo Vệ Phát Minh và Thương Hiệu Đức“ (Deutsches Patent- und Markenamt) có trụ sở tại thành phố München, Nam Đức và được cơ quan này công nhận bản quyền phát minh, thương hiệu và logo ngày 11.06.2012

Kính thưa các Bạn,

chúng tôi lang thang bên trên nhằm gửi đến các Bạn ít nhiều liên quan đến kỳ thi tốt nghiệp Tâm Lý trị Liệu cấp Quốc gia, nghĩa là không theo học trình chính quy của đại học Y.

Chúng tôi trình bày với các Bạn như trên ý muốn xác nhận những điều do nữ tác giả Christiane Gelitz, nữ biên tập viên về tâm lý học cho tạp chí khoa học Spektrum ngày 30.12.2023 ghi nhận qua kết quả khảo sát của nhóm nghiên cứu thuộc đại học Zürich, Thụy Sĩ hoàn toàn chính xác – qua sự quan sát, ghi nhận, nghe và tiếp xúc với bệnh nhân v.v… suốt ba (03) tuần thực tập – ngày 6 tiếng của chúng tôi!

Những ghi nhận của việc khảo sát chỉ qua sự thẩm vấn những người tình nguyện trả lời – và những điều này không sai sự thật, nhưng đây chỉ là những cảm tưởng, cảm giác một chiều từ phía bệnh nhân. Nếu những nghiên cứu gia này „chịu khó“ sống thực tập suốt ba (03) tuần lễ ngày sáu (06) tiếng thì sáu (06) giác căn của họ phải luôn đặt trong tình huống „báo động – ứng chiến“ liên tục để xử lý bất kỳ mọi trường hợp khả thi nào, có thể xảy ra lúc nào từ phía bệnh nhân, thì có lẽ họ sẽ có thể „hiểu và thương“ được những bác sĩ, y tá, nhân viên an ninh v.v… ngày đêm phải sống trong từng phút giây lo lắng, hồi hộp… cho nên việc gọi là „ép uổng bệnh nhân uống hay tiêm thuốc an thần“ điều này có thật nhưng vì bất khả kháng nên họ „phải“ làm thế chỉ một lý do đơn giản: Sức khỏe, nhất là những rủi ro có thể xảy ra bất kỳ lúc nào gây nguy hiểm đến tánh mạng của bệnh nhân, bạn đồng bệnh đồng trú, bác sĩ, y tá, nhân viên v.v…

Xin đơn cử một ví dụ ngay chính bản thân tôi trong thời gian ba tuần thực tập… Một thanh niên gầy gò, nét mặt hiền lành, mặc áo choàng xanh kín phía trước và cột dây sau lưng… anh hay núp ở một góc, nhìn lấp ló xem có ai đi ngang thì mừng rỡ chạy ra ôm khi họ không để ý… khi ôm xong khoanh tay cúi đầu cám ơn, xong lặng lẽ đi vào góc núp rồi chờ dịp sắp tới… Chúng tôi hỏi, vì sao lại mặc áo ngược cột dây sau lưng. Bác sĩ điều trị kể cho biết rằng: Anh có tật đứng núp sau góc, khi thấy ai đi qua thì thò tay vào quần dường như lôi vật gì ra rồi lao thẳng đến người đang đi ngang qua ôm chầm lấy họ. Hành động này làm ai cũng sợ không biết là chuyện gì xảy ra với họ! Cho nên chúng tôi cho mặt áo ngược tránh được một hành động giả vờ lôi vật gì ra. Nhưng chuyện núp lấp ló rồi bất thình lình lao ra vồ chụp thì vẫn còn. Không có thuốc thang gì trị được. Mặc dù anh ấy đã được can thiệp bằng hành vi trị liệu (behavior therapy) nhưng cũng không đâu vào đâu cả!

Chúng tôi thường bị anh bất ngờ vồ chụp, nhưng vì có chút chiêu thức VoViNam bởi chúng tôi trước đây là huấn luyện viên môn võ thuật này cho sinh viên đại học Hannover, nên tôi chận và giữ anh lại được! Anh tỏ ra ngạc nhiên lắm! Kể từ đó anh làm thân với chúng tôi và bớt, sau cùng cũng dần bỏ chứng núp lấp ló lao ra „HÙ“ người đi qua lại trước khi chúng tôi kết thúc ba tuần thực tập.

Kết quả khảo sát của các chuyên gia chỉ y cứ vào những lời khai của bảy (07) bệnh nhân nam và bảy (07) bệnh nhân nữ „từng tự nguyện trị liệu“ trong bệnh viện tâm thần có thể xem là quá ít chăng?

Cũng như các chuyên gia khào sát CHƯA hề „chịu khó“ sống thực tập ba (03) tuần như chúng tôi chỉ ngày 6 tiếng thôi, hà huống các bác sĩ tâm lý hay tâm thầ nđiều trị, những y tá nam nữ điề udưỡng, những nhân viên an ninh bảo vệ… ngày đêm túc trực làm việc trong bệnh viện 24/24 chỉ với sự căng thẳng khi bị „hù“ dưới mọi hình thức như trường hợp anh bạn bệnh nhân trên thì … họ phải cư xử xử lý như thế nào đối với bệnh nhên „tự“ hay „không tự“ nguyện vô nhà thương tâm thần để được điều trị… thì có lẽ họ sẽ đồng cảm được hành động của những nhân viên trong bệnh viện tâm thần mà theo sự đánh giá của họ là „thiếu hay không tôn trọng quyền tự do của bệnh nhân!“

Mặt khác, chúng tôi vẫn chưa hiểu nhóm từ „tự nguyện điều trị“ của 14 nam nữ „tự nguyện vô bệnh viện tâm thần điều trị“ CHỉ bởi triệu chứng trầm cảm hay rối loạn tâm thần theo các chuyên gia sử dụng như thế nào?

Và sự kiện này có mâu thuẩn với tiêu chí „đưa một người bị bệnh tâm lý (psychological diseases) và gây nguy hiểm đáng kể cho bản thân hoặc người khác đều có thể được đưa vào bệnh viện tâm thần (psychiatrie) trái với ý muốn của họ, bị cột chân tayđiều trị bằng thuốc an thần (sedatives)! Và những biện pháp cưỡng chế như vậy rõ ràng xâm phạm quyền tự do dân sự (civil rights) và do đó „chỉ được phép trong những tình huống khẩn cấp!“ hay chăng?

Theo chúng tôi, kết quả khảo sát được công bố mới chỉ có một chiều thiếu tính tính nhân-quả. Bởi các chuyên gia nghiên cứu chưa hề đặt mình trong tình huống sống và làm việc trong những bối cảnh như thế để có thể HIỂU và THƯƠNG được bệnh nhân cũng như mọi thành phần nhân viên làm việc trong bệnh viện thường xuyên tiếp cận với những người gọi là mắc bệnh TÂM THẦN chứ không phải những triệu chứng tâm lý phổ biến bình thường.

Ở điểm này, một bài học có thể thực tập là HIỂU và THƯƠNG cần phải được hiểu và hành một cách trọn vẹn có Nhân-Quả bằng không cũng chỉ là một cụm từ có „điều kiện“!

Bởi lý NHÂN-QUẢ luôn bình đẳng không thiên vị một thành phần nào cả!

FAZIT
Chúng ta luôn biết rằng: Vạn pháp không tự nhiên mà chỉ TƯƠNG TỨCTƯƠNG TÁC với nhau để có thể sinh thành hoại diệt! Và hiện tượng tương tức tương tác không giống chẳng khác lý NHÂN – DUYÊN – SINH gọi tắc là Duyên Sinh hay Nhân Quả.Cực kỳ đơn giản dễ hiểu rằng:
Mọi PHÁP (dharma)
„KHÔNG THẬT CÓ“
Bởi do “NHÂN DUYÊN SINH“
NHÂN QUẢ (karma)
„LUÔN CÓ THẬT“
Vận hành „TỪNG SÁT-NA“

cũng vì lẽ đó, nên…
„Tôi ĐANG LÀ
CÁI tôi (ngũ uẩn) ĐÃ LÀ
Tôi SẼ LÀ
CÁI tôi (ngũ uẩn) ĐANG LÀ…M

Nam Mô THƯỜNG BẤT KHINH Bồ Tát Ma Ha Tát

Thương kính chúc các Bạn cùng thân quyến và bằng hữu Ý NHƯ VẠN SỰ „như nó đang là“ nghĩa là BIẾT KHÔNG THÊM để có THÂN YÊN TÂM AN ngay sát-na đang là trong đời này và vô lượng sát-na đang là tiếp nối!

Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
Namo Bhaisaijya Guru Vaiḍuria Prabhà Ràjàya Tathàgatàya

Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ sư phát minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“; sáng lập“Zentrum PFBC” là chữ viết gọn của „Trung Tâm PERG Nghiên Cứu Chẩn Trị bệnh Long-COVID“ – tiếng Đức: „Zentrum PERG für Forschung und Behandlung Long-COVID Krankheiten“, tiếng Anh: “PERG-Center for Research and Treatment of Long-COVID Diseases”
Thứ SÁU ngày 26.01.2024




Khám phá thêm từ P.E.R.G.® nach NGOs

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc