TÂM THẦN PHÂN LIỆT (schizophrenia)




TÂM THẦN PHÂN LIỆT (schizophrenia) và Y PHÁP TÂM-THỂ P.E.R.G.®

Cách đây 38 năm, vào ngày 01 tháng Năm năm 1985, ngày Quốc Tế Lao Động, chúng tôi “được” đưa vào bệnh viện vì chứng đột quỵ, bất tỉnh và nửa thân trái bị tê liệt, không cử động được! Sau một tháng điều trị, tất cả chuyển sang phần thân bên mặt và sau đó rơi vào “Wachkoma” – „bán hôn mê“ toàn thân hoàn toàn không cử động, nhưng đôi mắt vẫn mở!

Sau hai tuần lễ “tự phấn đấu kiên cường và thực tập MIÊN MẬT pháp môn niệm hồng danh A Di Đà Phật trong TÂM THỨC“ tôi đã TỰ lồm cồm đứng lên „bằng bốn chân“ và sống đến ngày hôm nay – Y Khoa BẤT LỰC (!)

Sau khi xuất viện, chúng tôi ĐÃ PHẢI trải qua sáu (6) tháng TẬP PHÁT ÂM và NÓI (Logopädie), vì qua cơn bạo bệnh, một số thần kinh, gân hay cơ bắp của lưởi bị tổn thương nên không thể phát âm được! Cùng với 6 tháng TẬP VẬN ĐỘNG (Ergotherapie), mới có thể đi đứng bình thường trở lại – như ĐANG LÀ!

Các Bạn có thể tìm đọc tập truyện “LÁ THƯ TỊNH HỮU” trên trang nhà:
http://www.tuvienquangduc.com.au/tamly/36lathutinhhuu.html,

ghi lại mọi diễn biến, tâm trạng và thực chứng trải nghiệm của chúng tôi… để tham khảo thêm!

Kính trân trọng tri ân tất cả mọi sự trợ giúp và gieo duyên “LÀNH (thuận) hay BẤT LÀNH (nghịch)” cho chúng tôi suốt 38 năm qua (1985-2023), để chúng tôi còn có thể HÍT VÀO và THỞ RA được như ĐANG LÀ!

A.
Vào những ngày cuối tuần từ 28 đến 30 tháng Tư năm 2017, chúng tôi đã hướng dẫn một khóa “Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“ tại chi nhánh Đại Học Y Học Dân Tộc (Medicin Natural University) PARACELSUS ở thành phố Stuttgart.

Lần này, tôi được một gia đình đồng hương mời về tá túc và đồng thời có thể chẩn trị bệnh cho đồng hương cũng như người bản xứ thân quen của gia đình này.

Trường hợp ghi lại đây chỉ là một ca tiêu biểu, đặc thù đáng chia xẻ về HIỆU ỨNG tuyệt vời của Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.® trong việc KHÁM CHẨN CHỮA BỆNH cho rất nhiều triệu chứng tật bệnh THÂN và TÂM vào cuối tuần này.

B.
Em M., một thanh niên Đức 28 tuổi, mặt mũi rất sáng và thông minh, giọng nói vui vẻ. Trái lại, đầu tóc thì bù xù, quần áo xốc xếch… Sau mỗi câu nói đều phảng phất nỗi THẤT VỌNG, CHÁN CHƯỜNG, MẶC CẢM và MẤT TỰ TIN…

Em được chúng tôi đón tại phố chính của thành phố Stuttgart và chở đến nhà của gia đình hoan hỷ cho chúng tôi tá túc vào cuối tuần này.

M. là bạn của người con trai thứ hai của gia đình này. M. được người con của gia đình này kể cho biết về Chùa và Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.® – người con của gia đình này cũng là bệnh nhân được P.E.R.G.® chữa lành triệu chứng TRẦM CẢM – vì thế cho nên em M. rất mong muốn gặp tôi để được chẩn trị chữa bệnh. Trên đoạn đường khoảng 20 cây số về nhà, em M. không muốn nói chuyện gì trong xe cả. Mà chỉ ra dấu cho chúng tôi biết, sẽ tường thuật bệnh sử khi về đến nhà.

Chúng tôi ngồi trong một gian bếp khá rộng. Hai người con trai của gia đình cũng tham dự, cùng ngồi nghe. Tôi hỏi em M. có phiền hà gì không, khi có người khác hiện diện? M. cho biết, tất cả đều là bạn, đồng thời họ cũng đã biết về tình trạng sức khoẻ và tâm thần của M., nên chẳng có điều gì ngại ngùng hay cản trở cho việc trị liệu cả!

C.
Năm M. 12 tuổi, bố mẹ ly dị và chẳng ai muốn mang M. về nuôi. Thành ra M. phải lang thang sống ngày qua tháng lại ở ông bà, cô cậu, chú bác, người thân quen bố mẹ v.v… Tuy nhiên, nhà của bà con, người thân thì làm sao bằng ở nhà „mình với bố mẹ“! Em M. thiếu cả tình thương của bố mẹ lẫn của bà con dòng họ. Vì rày đây mai đó, nên việc học hành của M. cũng không được đến nơi đến chốn!

Ở tuổi trưởng thành, em tự đi kiếm sống nuôi thân, bằng nhiều công việc khác nhau, tiền lương rất thấp. Bởi: Không có bằng tốt nghiệp phổ thông cấp II (hết lớp 10), nên em M. cũng không học được một ngành nghề nào; không có nơi ăn chốn ở vững chắc, nên việc ăn uống của em cũng không được thường xuyên, có gì ăn đó, ai cho gì nhận nấy… Cho nên em bị ĐAU BAO TỬ, điều mà em vẫn „TƯỞNG“ rằng em bị „UNG THƯ ĐẠI TRÀNG“!

Ngay ở cái tuổi 12, là tuổi cần được chăm sóc và có nhiều tình thương của bố mẹ, thì ngược lại em phải „tha phương cầu thực!“. Hoàn cảnh này dẫn đến triệu chứng „TỨC NGỰC“, mà em cứ luôn cho rằng bị „ĐAU TIM“.

Hai triệu chứng này cùng với hoàn cảnh bơ vơ đã làm em bị „MẶC CẢM TRẦM TRỌNG“ TƯỞNG rằng mình „KHÔNG CÒN GIÁ TRỊ GÌ NỮA“, thậm chí „KHÔNG CÒN HIỆN HỮU TRONG CUỘC ĐỜI NÀY“… cho dù mọi hiện tượng xảy ra chung quanh và môi trường sống không đến nỗi thế hoặc còn tốt hơn thế nữa và đượng sự cũng được mọi người kính mến – nhất là trong một nước Đức Nhân Bản Xã Hội, thì không có một ai phải chết đói, không có nơi cư ngụ hoặc có vấn đề sức khoẻ cả!

[Ví dụ: Nếu có một chúng sanh nào từ trên trời rơi ngay vào lãnh thổ Đức. Việc đầu tiên là người này sẽ được khám sức khoẻ (dù chẳng có đóng bảo hiểm sức khoẻ), phí tổn sẽ được nhà nước Đức thanh toán từ thuế thu nhập của nhân dân Đức. Kế đến, họ được cảnh sát làm thủ tục ghi nhận lý lịch. Rồi được chuyển đến Sở Ngoại Kiều để làm thủ tục „cư trú tạm thời“ trước khi có lệnh „trục xuất“ (nếu không có lý do cư ngụ chính đáng!). Tiếp đến, họ được chuyển đến Ty Xã Hội để làm thủ tục nhận trợ cấp xã hội và phân phối đến địa điểm cư trú. Trong thời gian „tạm dung“, họ được tham dự các khoá học tiếng Đức tạo điều kiện thuận tiện cho việc Hoà Nhập (hội nhập) nhưng chưa được đi làm – phải chờ cho đến khi, thủ tục cứu xét, định luận kết thúc để đi đến quyết định „được ở lại“ hay „trục xuất“. Quy trình pháp lý và xã hội này cũng được áp dụng cho người ngoại quốc đến Đức xin tỵ nạn, hay cư trú bất kỳ bằng phương tiện nào!]

Vì thế, em đã mắc chứng „LOẠN TƯỞNG“, „TÂM THẦN PHÂN LIỆT“… (schizophrenia) – dạng „ẢO TƯỞNG rằng: MÌNH KHÔNG HIỆN HỮU TRONG CUỘC ĐỜI NÀY!“ (nihilistic madness)

Em cho biết, cách đây vài tháng, người ta đã đưa em đến „TRẠM XÁ TÂM THẦN“ ngay trung tâm thành phố Stuttgart. Mỗi ngày, em được ra ngoài, nhưng phải về trạm xá trước 22 giờ tối, để uống thuốc „AN THẦN“ (neuroleptika) trước khi đi ngủ – nhưng phải uống trong sự hiện diện của nhân viên y tế!

Em nói rằng, thuốc „an thần“ chỉ làm cho đầu óc em mê mờ để khỏi bị chứng „MẤT NGỦ“ vì „LOẠN TƯỞNG“! Nhưng đến sáng hôm sau thì đầu óc thẩn thờ, đôi khi bị nhức đầu kinh khủng, các cơn „ảo hay loạn tưởng“ càng nổi dậy nhiều hơn!!! Cho nên, em M. không muốn uống thuốc an thần nữa, nhưng không được, vì phải nuốt viên thuốc trước mặt y tá!!!

Ban ngày, em M. đi lang thang, tìm việc, không có thì về trạm xá tâm thần, người ta cho ăn bánh mì lát với vài lát xúc-xích hay phô-mát và uống nước trà…!

Em đã có ý nghĩ „TỰ VẪN“ nhiều lần… nhưng nhờ lời khuyên của người bạn Việt Nam, nên em KHÔNG THỰC HIỆN! Mỗi ý tưởng muốn làm điều gì thì em lại có chập tư tưởng liền kế tiếp là „CHẲNG RA HỒN GÌ ĐÂU“, „CHẲNG ĐƯỢC GÌ ĐÂU“

Sau chập tư tưởng thứ nhì thì tinh thần em suy sụp, dẫn đến các tâm lý tiêu cực „MẶC CẢM“, „VÔ VỊ“, „TRỐNG VẮNG“, „VÔ NGHĨA“… Những triệu chứng này dẫn đến tình trạng bệnh „TÂM THẦN PHÂN LIỆT“, „LOẠN TƯỞNG“

D.

Sau khi nghe xong những lời trình bày về bệnh sử của em M., theo y lý của Liệu Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.®:

„Em ĐANG LÀ
CÁI em ĐÃ LÀ
Em SẼ LÀ
CÁI em ĐANG LÀ…M“

chúng tôi bắt đầu KHÁM CHẨN theo y thuật riêng của mình để tìm „TÁC NHÂN NGAY ĐANG LÀ GÂY TRỞ NGẠI“ cho tinh thần và cuộc sống của Em!

Bằng y thuật trắc nghiệm khám chẩn độc đáo này, cơ địa em M. xác định rõ rằng triệu chứng ĐAU TIM hay ĐAU DẠ DẠY KHÔNG CÓ, chỉ là sự TƯỞNG TƯỢNG.

Trái lại em M. mắc chứng bệnh TÂM THẦN, vì thế tôi đi trực tiếp vào quy trình thứ 2 của việc chẩn đóan theo Y THUẬT của Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.®

E.
Quả đúng thế! TÁC NHÂN hiện giờ ĐANG gây trở ngại cho tinh thần và cuộc sống của em M. là:

Sự TÁC Ý với vô vàn Ý NGHĨ „VÔ VỊ“, „TRỐNG VẮNG“, „VÔ NGHĨA“ (emty) tiếng Đức là „LEER“. Tâm thái này, ở đây KHÔNG PHẢI là CẢM XÚC (emotion) hay TÂM LÝ (psyche)… mà NÓ xuất hiện từ PHẢN ỨNG (reaction) của TỰ THÂN (self) em (!)

TÁC NHÂN „LEER“ này có liên hệ đến „BAO TỬ“ (stomach) và „TUYẾN THƯỢNG VỊ“ (pancreas). Điều mà em luôn có cảm tưởng là đau „dạ dày“ và „tim“!

Khi nghe kết quả này, em M. lè lưởi ra, nhìn tôi mĩm chi cười (!) rồi vỗ đùi cái „đét“, nói: „Sao hay thế! Chính nó!!! Vậy mà cứ tưởng bị „ung thư dạ dày“ và „đau tim“!

Nhưng rồi làm sao cho hết hả Thầy (Meister)? Thầy giúp em đi!“

Em M. đã cùng tôi thao tác y thuật „KÍCH HOẠT NÃO BỘ – CÀI LẬP TRÌNH CHUYỂN HOÁ TÁC NHÂN GÂY BỆNH TÂM THẦN PHÂN LIỆT.

Sau khi thao tác HÍT THỞ Ý THỨC, em M. ngồi thẳng người, vuốt chòm tóc dài lù xù ngay ngắn trở lại, nhoẽn miệng cười với hai đứa con trai của gia đình nãy giờ theo dõi việc trị bệnh, rồi đứng lên, sửa lại quần áo, thong dong đi tới đi lui rất ư là thoải mái…

„Khoan đã. Còn phải TEST xem, em thao tác mấy ngày và mỗi ngày bao nhiêu lần nữa!“ Kết quả: 19 ngày và mỗi ngày 3 lần!

Sau đó, hai người con của gia đình đồng thanh lên tiếng: Xem kìa, Bạn ấy tươi hẳn lên rồi, thưa Thầy! Tuyệt!!!

F.
Em M. nói với người bạn Việt: Này mau mau lên bạn, để còn ra bến xe buýt trở lại trạm xá đúng giờ nhé! Hai người ra khỏi phòng. Bổng dưng em M. quay trở lại và hỏi tôi: Thầy ạ! Em không thích uống thuốc! Nhưng vẫn phải uống mỗi tối trước mặt nhân viên y tá, thì em làm sao ạ? Em có cần „bỏ“ thuốc rồi chỉ thao tác theo Y Pháp P.E.R.G.® mà thôi, có được không Thầy?“

„Em CHƯA ĐƯỢC BỎ THUỐC! Nhưng vẫn ÂM THẦM thao tác P.E.R.G.®! Sau hai ngày, thấy tâm trạng cải thiện, thì em nên đề nghị với trạm xá cho em „tạm ngưng uống thuốc 2 ngày xem sao!“, trong khi đó vẫn tiếp tục thao tác P.E.R.G.®. Sau 2 ngày ấy, nếu em thấy tâm thần ổn định hơn, thì đề nghị họ ngưng thuốc thêm 2 ngày nữa. Và sau 4 ngày, trạm xá thấy em không dùng thuốc mà tinh thần và hành vi ổn định, thì họ sẽ cho dừng thuốc luôn!!! Để em có thể cùng người bạn Việt của em đến Chùa vào cuối tuần từ 06 đến 07.05.2017 tham dự Đại Lể Phật Đản nhé!“, tôi giải thích và đề nghị!

Trong khi đó, đứa con bạn M. đã xin phép bố mẹ cho phép cùng M. đi Hannover viếng Chùa và tham dự lễ. Đây cũng là DUYÊN lành để tôi theo dõi diễn biến sự cải thiện chứng TÂM THẦN PHÂN LIỆT của M. Tuy nhiên, nếu trạm xá cho phép em M. đi hai ngày cuối tuần, nghĩa là không phải uống thuốc trước sự hiện diện của nhân viên y tá, thì điều này chứng tỏ y pháp P.E.R.G.® đã gúp cho M. khỏi bệnh rồi!!!

Khi em M. bước ra khỏi của nhà, M. vươn vai, ngẫng mặt lên trời hít thật sâu không khí trong lành của ngôi làng nhỏ, chưa đi vội mà muốn tận hưởng cái không khí của một người bị án tù lâu năm được trả tự do, đang đứng ngoài cảnh cổng nhà giam!!!

G.
Mười sáu năm „TÂM THẦN PHÂN LIỆT“, luôn sống với „LOẠN TƯỞNG“. Mà chỉ qua một ca lâm sàng CHẨN – TRỊ theo Y Lý, Y Học và Y Thuật của Y Pháp “Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“ đã DỨT ĐIỂM tức khắc!

Việc CHỮA LÀNH còn TUỲ vào sự KIÊN NHẪN – KIÊN CƯỜNG – KIÊN TRÌNGHIÊM TÚC TUÂN HÀNH của bệnh nhân trong việc thao tác y thuật „KÍCH HOẠT NÃO BỘ – CÀI LẬP TRÌNH CHUYỂN HOÁ TÂM THỨC GÂY BỆNH“ nữa!

H. HẠNH PHÚC THAY!
Cuối tuần lễ sau đó là Đại Lễ Phật Đản lần thứ 2641, Phật Lịch 2561 được tổ chức từ ngày 07-09.05.2017 tại Tổ Đình VIÊN GIÁC – Hannover, Đức Quốc.

Chúng tôi rất hạnh phúc khi chúng tôi nghe tiếng gõ cửa văn phòng “Trung Tâm Văn Hóa Xã Hội Phật Giáo VN tại Đức” – đặt trụ sở tại Thư Viện Tổ Đình VIÊN GIÁC – và thấy hai Em M. và người Bạn Việt Nam bước vào, chào hỏi rồi đến ôm chầm lấy chúng tôi.

Điều này cho thấy rằng: Em M. được phép xa “trạm xá tâm thần” ba (3) ngày cuối tuần! Và sự kiện này cũng có nghĩa là: Em KHÔNG PHẢI BỊ “ÉP” UỐNG THUỐC AN THẦN nữa! Nói cách khác là: Em M. ĐANG LÀNH BỆNH và KHÔNG PHẢI UỐNG THUỐC “AN THẦN” nữa – có phải thế không ạ!

Thay lời kết:

„MƯA rơi bình đẳng không so đo, phân biệt.
Nhưng cây NHỎ thì cần ÍT nước,
còn cây LỚN phải cần nước NHIỀU!“

Y Lý, Y Học và Y thuật CHẨN – TRỊ – CHỮA LÀNH theo Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.® cũng thế „KHÔNG GIỐNG CHẲNG KHÁC“ mưa rơi!

Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®
thứ Sáu ngày 10.03.2023
nhằm ngày Vía Ngài QUÁN THẾ ÂM Bồ Tát (19.02 âm lịch Quý Mão)

(trích SỔ TAY LÂM SÀNG ngày 01.05.2017)

#lamsang_perg
#psyche_perg
#schizophrenie_perg
#yly_perg

https://tamlyperg.vn

Khám phá thêm từ P.E.R.G.® nach NGOs

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc