“KHÓ THỞ” – CỤ BÀ NHẬP VIỆN GẮN MÁY TRỢ HÔ-HẤP!

A.
Khi cậu thanh niên, con trai của Cụ hướng dẫn tôi vào phòng dưỡng bệnh thì thấy Cụ đang được gắn “ống thở nhân tạo”. Bà Cụ 65 tuổi là thân mẫu cậu ta; còn cậu thanh niên lúc đó 40 tuổi. Chuyến viếng thăm đã diễn ra cách đây trên bốn năm!

Theo lời cậu con trai, thì người mẹ đã được đưa vào nhà thương cấp cứu cách đây hơn một tháng. Bác sĩ điều trị chỉ có kết quả chẩn đoán là Cụ “bị khó thở” nhưng không biết nguyên nhân từ đâu, bởi phổi và những cơ quan khác không có vấn đề gì cả! Cụ chỉ “nằm đó”“gắn máy trợ hô-hấp”! Bởi tình trạng khó thở xảy ra liên tục, nên bệnh viện không dám cho Cụ về nhà tĩnh dưỡng!

Cậu thanh niên cho biết, cậu ta và mẹ sống côi cúc với nhau. Cũng vì thương mẹ, nên cậu ấy “không muốn có bạn gái” vì sợ cuộc tình sẽ có thể dẫn đến “kết hôn” thì anh ta “không có thì giờ chăm sóc cho mẹ!”

B.
Để tránh sự DỊ NGHỊ của các nhân viên y tế hay bác sĩ đang thăm viếng bệnh nhân trong phòng, chúng tôi muốn tìm TÁC NHÂN gây chứng bệnh “LẠ LÙNG” của Cụ, mà kết quả chẩn đoán theo Tây Y không có dấu hiệu “tiêu cực” nào ở các cơ quan sinh-vật lý cả (!)

Cụ được tôi áp dụng Y Thuật ĐẶC BIỆT KHÁM CHẨN của Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.® “thông qua đứa con trai” để tìm tác nhân gây bệnh.

Kết quả TÁC NHÂN gây chứng bệnh khó thở “vô duyên”, nghĩa là KHÔNG CÓ LÝ DO hay ĐIỀU KIỆN sinh ra, theo Tây Y (!) là: phiền muộn lo lắng tương lai và hạnh phúc liên quan đến đứa con trai 40 tuổi chưa có bạn gái để có thể tiến đến kết hôn (!)

C.
Sau khi khám chẩn tìm ra tác nhân gây bệnh, tôi nói “nhỏ” bên tai cho Cụ nghe, người con trai “thắc mắc”, bởi tôi không nói cho cậu ta biết!

– Thưa Cụ, có phải Cụ PHIỀN MUỘN về chuyện ANH ẤY KHÔNG MUỐN LẬP GIA ĐÌNH mà gây ra chứng KHÓ THỞ phải không?‘

Nghe xong, Cụ giựt thiết bị chụp mặt để thở… ngồi dậy rồi chỉ vào mặt đứa con trai nói: Đúng là “đồ bất hiếu”! Mãi đến tuổi này mà CHƯA CHỊU lập gia đình để mẹ có cháu bế bồng! Anh thiệt tình! Mẹ gần đất xa trời rồi! Chỉ sợ khi cơn VÔ THƯỜNG đến thì mẹ không biết ai sẽ lo cho anh sau này! Mẹ biết, Anh vì thương mẹ, mà ở với mẹ từ khi ba anh qua đời lúc anh mới 5 tuổi và anh không muốn có bạn gái và lập gia đình cũng chỉ vì thương mẹ!

Cậu thanh niên “thút thít”, cầm hai bàn tay mẹ nói: Mẹ biết rồi mà! Con đi làm lương ba đồng ba cọc, thì lấy gì nuôi vợ và gia đình. Trong khi mẹ làm việc đồng áng vất vả thì làm sao con đành lòng được! Thôi được rồi! Mẹ ráng hết bệnh, được về nhà rồi tính tiếp!

Bà cụ “mếu máo”, vật vã nằm xuống, kéo cái chụp thở “úp” lên mặt “thở tiếp” rồi ngủ thiếp đi – Chúng tôi ra về!

D.
Một tuần sau, anh cho chúng tôi biết: Tinh thần Cụ rất bất an, không chịu ăn uống, nên sức khỏe yếu dần cũng như không muốn nằm viện nên thường lôi cái chụp thở xuống gây khó khăn cho sự hô hấp của Cụ. Cho nên bác sĩ điều trị đề nghị “cách trợ hô-hấp sâu”, nghĩa là “mở cuống họng gắn ống thở sâu vào buồng phổi” để Cụ không gở thiết bị trợ hô-hấp xuống nữa!

Tuy nhiên, phương sách này cũng không giúp được gì cho sự hô-hấp của Cụ cả! Vì sao vậy?

Triệu chứng KHÓ THỞ của Cụ thật tế không phải do sự hô hấp vật-lý của Cụ có vấn đề gây ra, mà bởi TÁC NHÂN TÂM LÝ GÂY RỐI LOẠN SỰ VẬN HÀNH CỦA NỘI TẠNG (!)

Vì thế cho nên cơ-địa của Cụ đã phản chống, loại trừ mọi vật-lạ “xâm nhập hình hài” bằng nhiều hình thức (!) – chẳng hạn có cảm giác khó chịu, nhột nhạt, vướng víu… nên khiến “tay cụ giựt thiết bị y tế ra khỏi thân!” hoặc qua những biểu hiện khác!

Tình trạng này ở mỗi người khác nhau – TÙY (thân) và địa (tâm) của họ phản ứng tương ứng!

Nên cách “trợ hô-hấp sâu” như trường hợp của Cụ không những phản tác dụng mà còn có thể gây thêm nhiều phản ứng hay tác dụng, triệu chứng hay tật bệnh PHỤ “KHÔNG ĐÁNG” cho bệnh nhân!

Trước khi thực hiện phương sách “trợ hô-hấp sâu” cho Cụ, câu ấy cũng có điện thoại báo cho chúng tôi cần sự góp ý: Thưa Thầy, có NÊN hay KHÔNG?
Vì chúng tôi không phải là trị liệu gia trực tiếp cho Cụ, nên rất khó có câu trả lời!
1. Nếu nói KHÔNG, thì mấy ai tin điều này?
2. Và chẳng may Cụ có “mệnh hệ” gì, thì người chịu trách nhiệm sẽ là AI?
3. Nếu nói thì mâu thuẫn, trái nghịch với Y Học, Y Lý của Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.® – bởi triệu chứng khó thở “vô duyên” của Cụ do tác nhân tâm thức gây ra, chứ không bởi thân sinh-vật lý có vấn đề (!)
Thôi thì, cứ để thân nhân gia đình họ tự quyết định! Bởi gia đình họ có thân nhân là bác sĩ!

E.
Quả thật như thế! Sau vài ngày, bệnh viện phải ngưng cách “trợ hô-hấp sâu”không có kết quả. Trong khi đó, tình trạnh sức khỏe của Cụ ngày càng suy giảm – bởi việc ăn uống khó khăn!

Cậu cho chúng tôi biết: Muốn đưa mẹ về nhà, vì các phương pháp “trợ hô-hấp” không có kết quả gì đối với chứng khó thở của mẹ! Tình trạng sức khỏe của mẹ cậu thì ngày càng suy sụp… nhưng không biết phải làm thế nào và xin ý kiến chúng tôi!

Chúng tôi chia sẻ với cậu ta rằng: Nếu cậu muốn mẹ cậu về nhà thì cậuPHẢI chứng minh cho mẹ cậu BIẾT rằng: Cậu ĐANG có BẠN GÁI!

KẾT
Khoản thời gian không lâu sau đó, chúng tôi nhận được tin nhắn:

“Thầy ơi! Mẹ con đã về nhà rồi! Và sống khỏe mạnh không có vấn đề “khó thở” gì cả…! Nghe lời Thầy, con đã cho mẹ con xem hình của một cô bạn đồng nghiệp trong công ty và nói đó là BẠN GÁI của con. Khi xem hình cô bạn gái trong máy điện thoại di động của con, mẹ con bật ngồi dậy, tháo gở dây nhợ thiết bị y tế… đứng ra khỏi giường bệnh… rồi BUỘC con gặp bác sĩ điều trị để xin cho mẹ con về nhà. Mục đích, chuẩn bị nhà cửa để con đưa BẠN GÁI đến nhà thăm mẹ để mẹ “coi mắt”!!!

Chuyện này, con cũng đã nói rõ cho cô bạn đồng nghiệp biết để hỗ trợ giúp cho mẹ con… còn việc sau này “hạ hồi” phân giải! Bởi mẹ con bị SUY NGHĨ gây KHÓ THỞ chứ không phải có triệu chứng từ thân sinh-vật lý (!). Cô ấy đã đồng thuận và giúp con! Cô ấy cũng có đến nhà thăm mẹ con rồi ạ! Mẹ con vui mừng lắm… và chấp nhận, mặc dù tụi con chỉ là BẠN đồng nghiệp thôi, thưa Thầy! Bởi mẹ con lo sợ con không thểbạn gái. Mà không có bạn gái thì việc tiến đến hôn nhân và lập gia đình “bất khả thi”!

Con tri ân Thầy đã tìm ra TÁC NHÂN bệnh của mẹ con và TƯ VẤN giúp hai mẹ con của con. Mẹ con kính lời thăm sức khỏe Thầy và gia đình Thầy! Mẹ con vẫn luôn thắc mắc một điều Thầy ạ! Mẹ con nói: Không biết Thầy có BÙA PHÉP gì mà có thể BIẾT ĐƯỢC TÂM TRẠNG của mẹ con CHÍNH XÁC như vậy… lúc Thầy thì thầm nói cho mẹ con biết kết quả sau khi Thầy khám chẩn cho mẹ con thông qua con!

Chính xác là TÁC NHÂN PHIỀN MUỘN LO ÂU LIÊN QUAN ĐẾN TƯƠNG LAI HẠNH PHÚC CỦA CON! Con chỉ biết nói rằng Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.® “BẤT KHẢ TƯ NGHÌ” (không thể nghĩ bàn!)

Cho nên…
Con Trai Cụ (pudgala) ĐANG LÀ
CÁI (pudgala) họ ĐÃ LÀ
Con TraiCụ SẼ LÀ
CÁI họ ĐANG LÀ…M

Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT

Gs. NGÔ Ngọc Diệp
Tổ Sư Phát Minh Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®
thứ Bảy ngày 07.10.2023
[trích sổ tay lâm sàng 09.2019]



Khám phá thêm từ P.E.R.G.® nach NGOs

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc