Cách nhìn từ y học truyền thống, y học triệu chứng và một lối nhìn khác của y học TÁC-Ý P.E.R.G-® nach NGOs
Nếu ai đó làm nghề chữa bệnh đủ lâu, dù theo Đông y hay Tây y, thì thế nào cũng có lúc chạm một cảm giác không xa lạ mà rất khó diễn tả thành lời nói. Không hẳn là mệt, cũng chẳng phải là chán, mà là một thứ gọi là bất lực âm thầm. Bất lực ấy không phải trước căn bệnh, mà trước con người đang mang bệnh.
Có những trường hợp, về mặt lý thuyết thì không đến nổi phức tạp: thuốc có, phương pháp có, kinh nghiệm cũng không thiếu. Thế nhưng, đi mãi mà vẫn không tới. làm miết mà cũng chưa xong… Không phải vì người thầy thuốc không tận tâm, mà vì mọi thứ cứ như… không „cùng tầng số“.
Cảm giác này không riêng gì ai. Người làm Đông y có. Người làm Tây y cũng có. Chỉ khác là mỗi người gọi nó bằng một cách khác nhau. Gần đây, trên mạng xã hội có một bài viết với tiêu đề khá nặng: “10 loại người bệnh không trị được”. Nhiều người đọc xong thấy chói tai, nhưng cũng rất nhiều người trong nghề lại lặng lẽ… Không phải vì họ đồng tình với cách gọi ấy, mà vì họ nhận ra một trải nghiệm quen thuộc. Nếu đọc kỹ, sẽ thấy bài viết ấy không mang giọng kết tội; nó tựa như một lời than thở, pha lẫn mệt mõi và bất lực… của người đã đồng hành cùng bệnh nhân khá lâu mà không thể tiếp tục…
Mười nhóm người ấy, thật ra có xa lạ không?
Nhìn qua thì thấy nhiều, nhưng đọc chậm lại sẽ thấy rất quen. Đó là những người lúc nào cũng sốt ruột: Uống thuốc hôm nay, ngày mai đã hỏi bao giờ khỏi. Đó là những người lúc nào cũng buồn: Không phải vì họ thích buồn, mà vì đời sống bên trong đã quá nặng. Đó là những người lo xa: Bệnh chưa nặng mà trong đầu đã có triệu chứng của mười năm sau. Đó là những người tin rất nhiều thứ cùng lúc: Ai nói gì cũng nghe, thuốc nào cũng thử. Và đó là những người sống trong căng thẳng, trong xung đột, trong chống đối: Ở nhà không yên, ra ngoài cũng không yên, đến gặp thầy thuốc lại càng không yên.
Nếu nhìn kỹ, mười nhóm ấy không phải mười loại người khác nhau, mà là mười cách sống mà ai trong chúng ta cũng có thể rơi vào, nhất là khi bệnh tật, bất an và sợ hãi xuất hiện. Vấn đề không nằm ở chỗ họ “xấu” hay “sai”, mà ở chỗ trong những tình huống như vậy thì việc giúp đỡ trở nên „khá“ khó!
Vì sao y học truyền thống hay gọi họ là “khó”?
Trong y học truyền thống, con người không chỉ là thân xác. Khí, huyết, tạng phủ luôn gắn liền với cách sống của họ, lo, sợ, mong và chịu đựng. Khi đời sống bên trong rối loạn kéo dài, khi thất tình lục dục không điều hòa, thì chính khí suy: Lúc ấy, dù đúng thuốc cũng khó phát huy tác dụng. Từ trải nghiệm đó, người xưa mới nói những câu nghe rất “đạo đức”, như tâm không thuận thì bệnh khó lui. Nghe lại ngày nay có thể thấy nặng nề, nhưng nếu bỏ lớp chữ bên ngoài, ta thấy bên trong là một nhận xét rất đời: Khi con người sống quá căng, quá loạn, quá chống, thì rất khó để được giúp.
Y học triệu chứng cũng có lúc đứng lại
Y học triệu-chứng rất mạnh, nhờ đó mà vô số sinh linh được cứu. Nhưng với những trường hợp mạn tính, kéo dài dai dẳng, không rõ ràng bệnh lý cùng bệnh cảnh thì y học triệu-chứng cũng có lúc lúng túng. Khi xét nghiệm không nói hết nỗi khổ, khi hình ảnh không giải thích được sự mệt mỏi, khi đúng thuốc mà triệu chứng của người bệnh vẫn chưa giảm, thì cả thầy thuốc lẫn người bệnh đều rơi vào trạng thái bế tắc. Lúc ấy, người bệnh dễ bị gọi là “khó”, “tâm lý nặng”, “không hợp tác”. Không phải vì thầy thuốc thiếu lòng, mà vì ngôn ngữ của y học triệu-chứng không đủ để nói hết đời sống đang diễn ra bên trong con người ấy.
Một cách nhìn khác: không phải “khó trị”, mà là “chưa giúp được”
Ở đây, y học TÁC-Ý Tam-Đạo-Y P.E.R.G.® nach NGOs chỉ nhận biết, giữ nguyên hiện tượng, và chỉ hỏi một câu rất đời:
„con người ấy đang sống với TÁC-Ý của mình như thế nào?“
Cách hỏi này không nhằm phân loại đúng – sai, cũng không nhằm sửa đổi chi cả. Nó chỉ giúp để cùng thấy một điểm chung là: Mười nhóm người thường bị gọi là “khó trị” thực ra đang sống trong những trạng thái mà sự giúp đỡ rất khó đi vào. Không phải vì họ không muốn khỏe, mà vì đời sống bên trong của họ đang bị kéo căng, bị phân tán, bị kẹt trong sợ hãi, mong cầu hoặc chống đỡ.
Một điều rất dễ nhận ra trong đời sống
Thật ra, để biết mình đang sống thuận hay nghịch, không cần học thêm gì cả. Ai sống đủ lâu rồi cũng tự biết, chỉ là có lúc không muốn thừa nhận. Có những giai đoạn, cuộc sống không hề nhẹ: Việc vẫn nhiều, hoàn cảnh vẫn khó, nhưng bên trong mình không cần phải gồng, phải căng. Làm hết việc này xong thì mới tới việc khác…; dù có mệt thì mệt, nhưng không rối… không thấy việc kéo mình … mà ngược lại chính mình LÀM chủ vận hành công việc.
Rồi cũng có những lúc khác: Mọi thứ nhìn bên ngoài có vẻ ổn, mà trong lòng thì không yên…; làm gì cũng thấy nặng, nói ra một câu nhìn lại thấy không đúng với chính mình…; quyết định xong rồi mà vẫn phải tự thúc, tự ép… Những lúc như vậy, không cần ai nói, mình tự biết là đang không ổn.
Y học TÁC-Ý P.E.R.G.® nach NGOs không làm gì hơn chuyện ghi nhận lại những điều rất đời như thế. Không phân tích, không bảo đúng hay sai. Chỉ thấy rằng, khi con người khi tác-ý BIẾT KHÔNG THÊM, không cố ép mình phải khá hơn…; không gồng để cho mọi thứ “đúng”…; thì trật tự LOGIC vận hành tự nhiên được đưa vào hướng và lối của nó. Không phải vì mình học thêm điều gì mới, mà vì
„mình không còn PHẢI khánh chống lại chính mình nữa!“
Có lẽ, điều làm con người “khó được giúp” không nằm ở bệnh, mà ở:
„cách họ ĐANG SỐNG với chính đời sống của bản thân.“
Y học đạo-đức nhìn thấy điều đó theo cách của mình; y học triệu-chứng chạm tới giới hạn của mình; y học TÁC-Ý P.E.R.G.® nach NGOs chỉ nhận thấy
„trật tự LOGIC vận hành tự nhiên hiện đang nghịch ở điểm nào.“
Không ai sai, chẳng ai đúng, bởi tùy vị trí của những tầng nhìn khác nhau. Nếu bài viết này giúp người đọc chút ít gì đó để có thể tự hỏi
“mình đang sống với TÁC-Ý như thế nào?”, thì như vậy là ĐỦ!
Vì lẽ:
TÁC-Ý ở đâu, đang SỐNG nơi đó
TÁC-Ý thế nào, thì SỐNG như vậy!
Gs. NGÔ, Ngọc-Diệp
Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.® nach NGOs
Thứ BA ngày 03.02.2026
Mobil (+49) 176 4341 1238
E-Mail: thichon@arcor.de


Bình luận