Một người ốm cao nghệu… mặc áo choàng đen phủ kín toàn thân có nón chụp trùm đầu, mặt mang khẩu trang… hai bàn tay mang bao tay từng ngón chỉ thò đầu ngón tay ra ngoài… trên vai áo choàng toàn những chấm trắng của gầu trên đầu rơi xuống… hai cánh tay khoanh vòng trước ngực, lững thững từng bước chậm chạp, đầu chúc xuống đi theo sau một phụ nữ… bước vào phòng học.
Hôm đó là chiều chủ nhật ngày 15.10.2023 tại Đai học Y học Dân tộc PARACELS Medicin Natural University, chi nhánh Bremen. Theo thông lệ, chúng tôi dành buổi chiều chủ nhật để CHẨN TRỊ „miễn phí“ cho học viên cùng thân quyến và bạn hữu thân quen của họ.
Việc chẩn trị „miễn phí“ này nhằm:
1. giúp học viên có duyên „được“ tận mắt theo dõi và nhìn thấy chúng tôi áp dụng những gì họ đã học tổng quát về Y lý, Y học và Y thuật của „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.® để chẩn trị „trực tiếp“ cho họ. Mặc dù bản thân họ hiện là những bác sĩ đa khoa, chuyên khoa hay lương y, chuyên gia vật lý, tâm lý trị liệu hoặc Trung châm, Đức châm cũng như các phương pháp y học bổ sung khác (alternative medicin) v.v… nhưng hiện giờ họ vẫn là người ĐANG bị bệnh dù đã được chữa trị các kiểu (!)
2. giúp học viên TỰ trải nghiệm „hiệu ứng tuyệt vời“ của Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.® nơi bản thân họ với phương pháp CHẨN tìm cái gọi là „TÁC Ý“, nghĩa là ý nghĩ làm tác nhân dẫn đến mọi tật dịch dị bệnh khổ đau của thân và tâm;
3. Theo dõi toàn bộ quy trình từ CHẨN đến TRỊ theo Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.® và nêu thắc mắc về giáo trình đã được hướng dẫn nếu có – nhưng không được phép „thu hình“ bằng mọi phương tiệnmà chỉ được ghi chép!
4. Điều quan trọng khác là các học viên có thể đưa thân quyến hay bằng hữu đến để được chẩn trị những bệnh hay triệu chứng cho đến nay vẫn chưa được chữa lành bằng những phương pháp y học khác!
A. Cô gái „trùm đầu“!
Mẹ cô cho biết rằng họ được vị chủ nhiệm chi nhánh giới thiệu cho biết có một buổi chẩn trị miễn phí của chúng tôi vào chiều chủ nhật, nên đã đưa con „gái“ đến. Theo lời bà, con gái bà 16 tuổi được Tây y chẩn đoán là „trầm cảm nặng“ và đã có „ý định tự tử“, toàn thân bị „viêm da dị ứng“ hay „viêm da thần kinh“ (neurodermitis) cũng như có thêm nhiều vết „cắt“ không biết vì lý do gì, khôngchăm sóc giữ vệ sinh thân thể, thân hình hôi hám nên không thích tiếp xúc một ai, đến trường lúc có lúc không, bị chúng bạn lánh xa, chọc ghẹo, bắt nạt… ty thanh thiếu niên quản lý thường xuyên… được điều trị các kiểu nhưng vẫn chưa khỏi.
Trước khi đi vào kết quả CHẨN tìm ra chính xác TÁC NHÂN gây tình trạng sức khoẻ của cô gái „trùm đầu“ và quy trình trị liệu theo Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.®, chúng tôi kính mời các Bạn theo dõi bản tin TÂM LÝ mới nhất ngày 25.10.2023 của trang Web „Psylex.de“ trích nguồn từ „JAMA Dermatol“ doi:10.1001/jamadermatol.2023.4138
B. Viêm da dị ứng hay viêm da thần kinh (neurodermitis) vì bị bắt nạt, chọc ghẹo (mobbing)
Theo một nghiên cứu được công bố trực tuyến trên JAMA Dermatology, thanh thiếu niên bị viêm da dị ứng còn gọi là viêm da thần kinh hoặc bệnh chàm dị ứng do bị bắt nạt, chọc ghẹo nhiều hơn những thanh thiếu niên không mắc bệnh này.
Ông Andrew Cheng thuộc Đối tác Y tế Đại học Augusta/Đại học Georgia ở Athens (Augusta University/University of Georgia Medical Partnership in Athens) cùng các đồng nghiệp đã phân tích dữ liệu khảo sát trích ngang từ những người chăm sóc thanh thiếu niên Hoa Kỳ từ 12 đến 17 tuổi của Khảo sát phỏng vấn sức khỏe quốc gia năm 2021 để kiểm tra mối liên quan giữa viêm da dị ứng với tỷ lệ lưu hành và tra tần suất bị bắt nạt.
Kết quả sự phân tích được ghi nhận như sau:
• nhìn chung, có 11,9% trong số 3.207 thanh thiếu niên hiện đang bị viêm da dị ứng.
• các nhà nghiên cứu phát hiện ra rằng thanh thiếu niên mắc bệnh viêm da dị ứng có nhiều khả năng bị bắt nạt (33,2 so với 19,0%) và bắt nạt qua mạng (9,1 so với 5,8%) so với thanh thiếu niên không mắc bệnh này.
• khả năng bị bắt nạt qua mạng ở thanh thiếu niên bị viêm da thần kinh cao hơn so với thanh thiếu niên không mắc bệnh.
Các tác giả tóm tắt như sau: “Thanh thiếu niên mắc bệnh viêm da dị ứng có tỷ lệ và tần suất bị bắt nạt cao hơn so với thanh thiếu niên không mắc bệnh này”.
C. TÁC NHÂN gây triệu chứng bệnh của cô gái „trùm đầu“.
TRƯỚC khi CHẨN tìm tác nhân gây triệu chứng bệnh hoạn, chúng tôi phải TEST để biết bệnh nhân có đồng ý sự hiện diện của người thứ ba hay không – kể cả thân nhân, bố mẹ!
Kết quả cho thấy: Mọi người phải ra khỏi phòng. Riêng người mẹ „xin“ được ở lại và được sự đồng ý của cô gái – cũng thông qua „test“!
Về các triệu chứng được người Mẹ trình bày ban đầu, được cô chấp nhận tất cả qua TEST – kể cả chứng „viêm da dị ứng“ (neurodermitis). Khi cô tháo đôi găng tay và kéo cánh tay áo lên, chúng tôi thấy có rất nhiều vết dao rạch trên cánh tay. Cô cho biết, cô tự làm!
Kết quả CHẨN với tác nhân: Cô luôn có ý nghĩ cho rằng Mẹ KHÔNG QUAN TÂM đến mọi YÊU CẦU của bản thân cô!
Sau khi nghe kết quả, người Mẹ thét lên rồi chỉ biết khóc… Trong khi cô gái tỏ ra „lạnh lùng“, không có biểu lộ „cảm xúc“ nào cả, xem như không có điều gì xảy ra với Mẹ mình cả!
Còn cô gái thì gật đầu, nhìn chúng tôi với ánh mắt „thân thiện, cảm thông, hiểu biết“ và chấp nhận kết quả CHẨN. Khi được đề nghị có cảm tưởng về kết quả này thì cô ngẩng đầu lên, hướng mắt về Mẹ… ý là để Mẹ trình bày.
„Thưa Thầy! Chính xác Thầy ạ! Cách đây 05 năm, vợ chồng chúng tôi bất đồng ý kiến trong cuộc sống chung, nên đã chia tay. Cháu mới 11 tuổi. Cháu là đứa bé được chồng tôi cưng chiều nhất, còn hơn cả vợ. Điều này khiến tôi nhiều lúc cũng có ý nghĩ „ganh tỵ“ với cháu. Sau khi chúng tôi ly dị, thì tình tình cháu trở nên lạ kỳ. Mỗi lần cháu xin hay đề nghị điều gì thì BỊ tôi „chê bai, gạt bỏ… và hay nói rằng: „Sao cô không theo cha cô để mà vòi, ở với tôi làm gì, thiếu thốn đủ thứ… tôi phải nai lưng đi làm để nuôi thân tôi và cô. Còn cha cô thì trốn biệt, không cung cấp cho tôi xu teeng nào để nuôi cô cả! Vậy mà còn chưa biết thân… còn đòi hỏi tôi gì nữa!“.
Sau nhiều lần như vậy, yêu cầu của cháu không được đáp ứng thì cháu không còn nói chuyện gì với tôi hay bất kỳ người lạ nào khác. Cháu bắt đầu ăn mặc kiểu „bụi đời“, dơ dáy bẩn thỉu hôi hám… kiểu như muốn „dằn mặt“ tôi. Tôi cứ mặt kệ! Nhưng cháu là núm ruột của tôi, thì làm sao tôi không thương được, nhưng tôi biết phải làm sao đây! Tính tình nó thay đổi, cả ngày ru rú trong phòng, chẳng điện thoại liên lạc ai… mà cháu cũng chẳng có smartphone để liên lạc ai cả!
Sức khoẻ cháu ngày càng suy sụp, việc học hành bị nhà trường „khiển trách“. Ban giám hiệu có mời tôi lên „làm việc“, nhưng tôi còn thì giờ đâu để mà ngó ngàng đến cháu. Tôi làm ba (03) ca, giờ giấc bất thường nên tình trạng sức khoẻ của tôi cũng không tốt, kinh tế chật vật, đâu thể đáp ứng nhu cầu của cháu!
Cho nên, sau khi tìm hiểu cuộc sống của hai mẹ con chúng tôi, nhà trường đã báo cho ty Thanh thiếu niên biết về tình trạng nghiêm trọng nhất là về sức khoẻ và tương lai của cháu, nên cơ quan này đến nhà can thiệp „giúp“ cháu, đưa đi bác sĩ khám bệnh, điều trị… không những không hết mà theo thời gian, tuổi càng cao thì cháu càng sống „quái dị“ hơn!
Thầy nhìn cháu đó! trai không ra trai mà gái cũng không ra gái ở tuổi 16! Tôi rất thương cháu, nhưng chẳng biết phải làm sao. May nhờ cô chủ nhiệm trường này nhắn người báo cho biết, bởi cháu cũng đã được vài học viên của trường là chuyên gia vật lý cũng như tâm lý trị liệu can thiệp các triệu chứng trầm cảm và nhất là chứng „viêm da dị ứng“ khiến cháu sợ tiếp cận với nước để vệ sinh cá nhân, nhưng vẫn không hết.
Nay được Thầy phát hiện là cháu có nhiều vết dao rạch trên cánh tay thì tôi lo lắng quá. Xin Thầy giúp cho hai mẹ con chúng tôi ạ, xin Thầy làm ơn!“
Trong lúc người Mẹ trình bày thì chúng tôi cảm nhận hai bàn tay cô gái đang tìm bàn tay tôi… và đôi mắt cô nhìn chúng tôi như muốn nói „cho con được phép nắm tay Thầy!“. Tôi cũng dùng ánh mắt để đáp lại „dạ, được con!“
Sau khi người Mẹ dứt lời, chúng tôi xin phép được tiếp tục ca lâm sàng, vì bên ngoài học viên và nhiều bệnh nhân khác đang chờ đến phiên mình và cũng muốn biết kết quả ca này ra sao!
Cô gái qua TEST cho biết những điều người Mẹ trình bày đều chính xác. Nghĩa là những triệu chứng bệnh dần xuất hiện bởi Ý NGHĨ rằng „Mẹ KHÔNG QUAN TÂM đến mọi YÊU CẦU của bản thân mình!“
Ngoài chúng viêm da dị ứng toàn thân làm cô ngại việc vệ sinh cá nhân, nhưng còn những vết dao rạch trên cánh tay thì sao? Có phải „cô GIẬN, CĂM HẬN Mẹ vì Mẹ KHÔNG HỀ QUAN TÂM ĐÁP ỨNG những điều cô MONG MUỐN“ mà cô tự hành hạ mình, nhưng trong tâm thức là ý muốn „hành hạ“ Mẹ vì không thể làm khác hơn được và cũng là ý nghĩ „muốn tự tử“ phải không?
Còn việc không muốn chăm sóc vệ sinh thân thể có phải „cô muốn Mẹ cô càng quan tâm đến cô nhiều hơn nữa phải không? Mà Mẹ cô chẳng đoái hoài đến, nên cô „càng làm tới“ phải không?
Kết quả test cho biết chính xác như vậy! Lúc này cô oà lên khóc, đứng lên chạy tới ôm Mẹ, nói gì đó, từ xa chúng tôi không nghe tiếng được tiếng không… loáng thoáng XIN LỖI… THA THỨ… gì đó!
Sau đó, người Mẹ và cô con gái đã được test để biết có phải hai người đã nói như vậy không? Vâng, chính xác là vậy. Nên hai khái niệm XIN LỖI và THA THỨ được đưa vào lập trình „mPERG“ cho thao tác „PERG-BS“ là „Kích Hoạt Não Bộ“ bằng bài Ý Công Tâm Pháp „PERG-BS/gõ“ cùng Cài Đặt Lập Trình „mPERG“ Chuyển Hoá Tác Nhân Gây Triệu Chứng Bệnh.
D. TRỊ LIỆU
Theo Y lý và Y học của TÂM-THỂ P.E.R.G.®, tất cả trẻ em và thanh thiếu niên nam nữ bị tật bệnh thân, tâm lý, tâm thần cũng như có mọi triệu chứng Rối Loạn Phát Triển (developing disorder) như tự kỷ, tăng động, chậm hay khó phát âm, hành vi lặp đi lặp lại, hành vi cưỡng chế, trầm cảm v.v… đều có liên quan đến trạng thái TÂM-THỂ của người Mẹ TRƯỚC và TRONG lúc mang bầu cũng như SAU khi sanh cùng cách giáo dục, nuôi dưỡng và môi trường tiếp cận của trẻ và thanh thiếu niên.
Trong lúc trẻ thao tác chuyển hoá triệu chứng tật bệnh theo Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.® thì người Mẹ hay Cha có „tương tác“ đến tác nhân gây bệnh cho trẻ cũng PHẢI thực hiện những thao tác thích nghi để ĐỒNG HÀNH và HỖ TRỢ cho trẻ – chứ không chỉ riêng một mình trẻ! Bởi phụ huynh là chánh nhân „input“ những điều tích cực hay tiêu cực vào „tâm khảm“ của trẻ!
Đơn giản dễ hiểu rằng:
„trạng thái TÂM-THỂ của Phụ huynh – nhất là người Mẹ „trực tiếp“ hơn Cha (!) – cùng sự phát triển sức khoẻ TÂM-THỂ của trẻ hay thanh thiếu niên có sự TƯƠNG TÁC với nhau!
Chúng tôi đã cùng cô gái thảo luận soạn lập trình „mPERG“ liên quan đến tác nhân gây ra những triệu chứng bệnh thân và tâm cho cô. Sau đó cô được chúng tôi đồng hành và hướng dẫn thao tác bài Ý Công Tâm Pháp „PERG-BS/gõ“ để „Kích Hoạt Não Bộ“ cùng lúc đọc lập trình „mPERG“ để „Cài Đặt Thông Tin Chuyển Hoá Tác Nhân gây bệnh“.
Trong lúc đó, người Mẹ ngồi ôm đầu khóc và thì thầm lặp đi lặp lại… „Mẹ XIN LỖI con! Con hãy THA THỨ cho Mẹ!“
E. KẾT QUẢ
Sau ca lâm sàng chẩn trị chứng „viêm da dị ứng“ hay „viêm da thần kinh“ (neurodermitis) cho cô gái này. Chúng tôi mời học viên và bệnh nhân trở lại phòng học.
Hình ảnh mọi người nhìn thấy khi trở lại phòng học là: Hai mẹ con cô gái ngồi ôm nhau, gục đầu vào vai và cứ thì thầm mấy chữ … XIN LỖI… THA THỨ… khiến họ cảm động bật khóc!
Cô gái đã không còn trùm đầu nữa, gỡ khẩu trang che mặt và tìm thùng rác vứt đôi bao tay… lên tiếng cám ơn chúng tôi cũng như xin gửi hình ảnh những vị trí trên mặt và đầu để thao tác „PERG-BS/gõ“ ở nhà.
Cô đọc lại lập trình đã được ghi chép một lần nữa cho chúng tôi nghe, xem có chỗ nào cô còn đọc nhầm hay không!
Ra đến cửa, cô gái cùng người Mẹ quay người lại chắp tay „búp sen“ cúi người xá chào chúng tôi và những người đang hiện diện!
Ca lâm sàng chẩn trị bệnh TÂM-THỂ (psychosomatic) tiêu biểu này cho chúng ta trải nghiệm được những nhân tố thuyết phục về Y lý, Y học và Y thuật của Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R:G.® như sau:
1. Sự TÁC Ý nghĩa là „ý nghĩ“ biểu hiện thành trạng thái „tâm lý“ dẫn đến „bệnh tật“ cho thân và tâm;
1. triệu chứng TÂM-THỂ nghĩa là bệnh THÂN không tìm ra nguyên nhân chính xác ở cơ thể mà do Ý NGHĨ (tâm) gây ra; ở đây là chứng „viêm da dị ứng“ và „trầm cảm“ có GỐC là sự „tác ý“;
2. tình trạng sức khoẻ thân tâm của phụ huynh và trẻ cũng như thanh thiếu niên có sự tương tác với nhau;
3. Cho dù có sự tương tác đó, nhưng di truyền không di bệnh. Nghĩa là mọi triệu chứng đã chẩn đoán là do di truyền vẫn chữa lành được – bởi bản thể vô thường – vô ngã – không (thật có) của mọi pháp!
Những điều này được cụ thể hoá bằng nội hàm của ba nguyên lý sau của Y Pháp TÂM-THỂ P.E.R.G.® để mang đến sức khoẻ hạnh phúc hay tật bệnh khổ đau cho mọi sinh linh…
[1]
Mọi PHÁP (dharma)
„KHÔNG THẬT CÓ“
Bởi do “NHÂN DUYÊN SINH“
NHÂN QUẢ (karma)
„LUÔN CÓ THẬT“
Vận hành „TỪNG SÁT-NA“
bởi vì…
[2]
„Tôi ĐANG LÀ
CÁI tôi ĐÃ LÀ
Tôi SẼ LÀ
CÁI tôi ĐANG LÀ…M“
cho nên…
[3]
„Tôi HÀI LÒNG và CHẤP NHẬN
mọi sự việc NHƯ NÓ ĐANG LÀ, nên
luôn BìNH TỈNH trước mọi tình huống
NĂNG LƯỢNG SỐNG của tôi cao,
tôi TRÀN ĐẦY TÌNH THƯƠNG.
Tôi luôn THƯƠNG YÊU, CÁM ƠN,
SÁM HỐI, XIN LỖI muôn loài và vật,
xin HÃY THA THỨ cho tôi
cùng tất cả mọi người.“
Thương kính chúc mọi người, mọi nhà Ý NHƯ VẠN SỰ „như nó đang là“ – nghĩa là „BIẾT KHÔNG THÊM“ để THÂN YÊN TÂM AN để có đủ năng lượng đồng hành cùng mọi bất hoà của tứ đại cùng biến dịch của ngũ hành ngay đang là và vô lượng đang là tiếp nối!
Nam Mô DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
Gs. THỊ CHƠN Ngô Ngọc Diệp
Tổ sư phát minh „Năng Lượng TÂM-THỂ Liệu Pháp P.E.R.G.®“; sáng lập“Zentrum PFBC” là chữ viết gọn của „Trung Tâm PERG Nghiên Cứu Chẩn Trị bệnh Long-COVID“ – tiếng Đức: „Zentrum PERG für Forschung und Behandlung Long-COVID Krankheiten“, tiếng Anh: “PERG-Center for Research and Treatment of Long-COVID Diseases”
thứ Ba ngày 31.10.2023


Bình luận